MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2963: Ta sắp về nhà (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2963: Ta sắp về nhà (3)

1,621 từ · ~9 phút đọc

Trong nháy mắt thì niềm vui khi thưởng thức đồ ăn ngon vừa nãy không còn sót


lại chút gì, thay vào đó là áp lực nặng nề đến đáng sợ.


Cái tay kia rốt cục đã rõ ràng.


Trách không được trên điều kiện tiên quyết là phía bên mình, bên phía Thần


Giáo đã làm nhiều chuyện như vậy nhưng tiến trình không chậm lại mà càng


nhanh hơn – nguyên nhân chính là Thần chi nhánh hệ Trật Tự, giống như là đã


cùng hẹn với nhau mà bỗng nhiên đều ra sức!


Phía sau mỗi một vị Thần chi nhánh đều giống như Ogurev, mang theo một


nhóm Thần linh.


“Ài…”?


Karen không lo chuyện thất lễ, thở dài.


Đại tế tự nhìn thấy vẻ mặt này buồn cười, hỏi: “Thế nào?”


Karen đáp: “Giống như là một đứa trẻ đang cố gắng dốc sức làm làm việc, kết


quả trưởng bối trong nhà hô hào rằng muốn tốt cho ngươi nên cố gắng kéo chân


ngươi lại.”


“Đúng vậy, hình dung rất giống.”


Đại tế tự đưa tay, Karen không hề nghĩ ngợi, đưa một ly rượu đỏ đến trong tay


Đại tế tự.


Đại tế tự uống một ngụm, nói: “Ta phát hiện ý nghĩ và nhận thức của ngươi


vượt qua phần lớn bộ phận thần quan.”


Sự đồng bộ nhất trí nhỏ bé này để người ta thấy cực kỳ dễ chịu, nhưng sau khi


tỉnh táo lại cũng sẽ phát hiện có chút không đúng.


Dù gì thì có một vài ý nghĩ trong nội tâm thì ngay cả đám người Creed đều cần


thăm dò và sàng chọn mới có thể thêm vào, nhưng người trẻ tuổi này, mỗi lần lơ


đãng bộc lộ, đều giống như đã sớm tiến vào trong.


Karen đáp: “Đều là do Người Cầm Roi dạy bảo, ngài ấy thường bố trí bài tập


cho ta, dẫn dắt ta suy nghĩ.”


“A, thì ra là như vậy.”


Đại tế tự nhẹ gật đầu, Verden đúng là số ít thuộc hạ có thể duy trì sự đồng bộ


cùng với mình, người được hắn dạy dỗ có thể có nhận thức như thế này cũng


không kỳ quái.


Đại tế tự ngược lại cũng không nghi ngờ vì sao Verden lại tốt với người trẻ tuổi


này như vậy, bởi vì thiên phú và năng lực mà Karen thể hiện ra đã đạt đến tình


trạng nếu như Verden không tốt với người trẻ tuổi này mới là không bình


thường.


“Karen, nói một chút về ý nghĩ của ngươi đi.”


“Thuộc hạ không có biện pháp, dù sao…trên Điều Lệ Trật Tự cũng đã viết rất


rõ ràng nên trừng phạt kẻ phản giáo như thế nào.”


“Ha ha ha, ha ha ha ha…”


Đại tế tự nở nụ cười, “Ngươi lại đưa các vị đại nhân, những vị Thần chi nhánh


nếu ở trong các Thần Giáo khác sẽ được cung phụng quỳ bái vào trong danh


sách những kẻ phản giáo đơn giản như thế sao?”


“Đại tế tự, chúng ta đã không có lựa chọn nào khác.” Karen nói, “Trong vô số


câu chuyện xưa được ghi chép trong Ánh Sáng Trật Tự chỉ không có mỗi cái từ


“Thỏa hiệp” này.”


“Ngươi biết điều này có ý nghĩa gì sao?”


“Thuộc hạ biết, thuộc hạ mới vừa trở về từ bên phía dòng biển đen kia, đã đang


mô phỏng xem khi ngài Ogurev mang theo Chủ Thần Sinh Mệnh và những


Thần linh khác trở về thì trận chiến này phải đánh thế nào.


Đây là một chiến sự đã định sẵn sẽ vô cùng chật vật, chúng ta không biết có thể


đánh thắng hay không, cho dù đánh thắng thì tổn thất cũng không nhỏ.


Mà xem xét từ trên tình báo, chiến sự tương tự còn cần phải đánh mười một lần.


Đây có thể xem như… Nội chiến của Trật Tự Thần Giáo chúng ta?


Máu của tín đồ Trật Tự, Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất trung thành, không biết sẽ phải


tiêu hao bao nhiêu trong cuộc nội chiến này, lại còn có thể giữ lại bao nhiêu.


Nhưng chúng ta vẫn là phải đánh.”


“Vì sao?”


“Đánh, còn có hy vọng thắng lợi, không đánh, vậy Thần Giáo chúng ta, Trật Tự,


sẽ bị ô nhiễm trong nháy mắt.”


Mất đi dũng khí đối kháng Thần, Trật Tự Thần Giáo mất đi tín ngưỡng Trật


Tự…sẽ không còn là Trật Tự Thần Giáo kia nữa.


Đại tế tự trầm mặc, hắn mở một tay khác ra.


Karen châm lửa xì gà đã cắt xong, đưa đến tay của hắn.


Đại tế tự hút một hơi, từ từ phun ra, nói:


“Ta cực kỳ vui mừng, ta nguyện ý tin tưởng ít nhất ngươi đại biểu cho ý nghĩ


của một bộ phận rất lớn các tín đồ Trật Tự trẻ tuổi.”


“Đại tế tự, ta tin tưởng chủ ta cũng nghĩ như vậy.”


““Các đại nhân” đều đã như vậy, ngươi còn tin chắc vào chủ ta sao?”


“Ta tin chắc.”


“Rất tốt, vậy tiếp tục vững tin, không nên dao động.”


“Ta biết, Đại tế tự.”


Karen sửa sang lại tình báo một chút, thả lại vào trong túi văn kiện, nói: “Đại tế


tự, ta sẽ lập tức bắt đầu đến những điểm quan sát này một lần, chuẩn bị một


phần báo cáo càng tường tận hơn.”


“Trên phương diện báo cáo điều tra, những bộ môn khác quả thực cũng không


bằng ngươi, trực giác và ánh mắt của ngươi ở phương diện này quả thật cũng rất


không tệ.”


“Ngài quá khen, đây là bổn phận của thuộc hạ.”


“Nhưng không cần, ngươi tạm dừng việc đang làm, quay về thành phố York


trước đi, trong khoảng thời gian này, ngươi cũng cần đi đâu cả, nghỉ ngơi chờ


đợi cho tốt.”


“Đại tế tự?”


“Sự kiện phố Mink, thần điện chuẩn bị phát động trước.”


Karen ngoài ý muốn nói: “Lúc này, thế mà Thần Điện còn muốn xử lý việc


này?”


Khi nhìn thấy vùng biển đen kia xuất hiện, nhất là khi nhìn thấy nhiều báo cáo


quan sát như thế thì trong đầu Karen đã làm nhạt sự kiện phố Mink, bởi vì anh


vô thức cho rằng chuyện xảy ra bây giờ mới là mâu thuẫn chủ yếu nhất.


“Bởi vì xảy ra chuyện như vậy, cho nên Thần Điện mới hành động trước thời


hạn.


Ta biểu đạt sự phản đối với Thần Điện, ta cũng sẽ nổi giận với Tiên Tri, ta nói


rằng cũng đã đến lúc này thì Thần Giáo hẳn là phải tập trung lực lượng để đối


phó với sự uy hiếp đến từ phía ngoài trước.”


“Tiên tri, nói thế nào?”


“Tiên tri nói: Muốn chống cự uy hiếp từ bên ngoài thì nhất định phải thu xếp


nội bộ xong trước.”


Karen cảm thấy vô cùng hoang đường, không dám tin hỏi:


“Không, hắn thật sự là Tiên Tri sao?”


Đại tế tự phun ra một làn khói, nhìn Karen một chút, chậm rãi nói:


“Ta cho phép ngươi gọi hắn là …đồ ngu.”


Karen đứng người lên, nói: “Đại tế tự, xin ngài yên tâm, ta sẽ chuẩn bị cẩn


thận.”


“Ừm.”


“Thuộc hạ cáo lui, xin phép nghỉ việc.”


Nghĩa là Karen muốn giao lại phần công việc quan hầu mà để người ta ngưỡng


mộ này cho người khác.


Karen quay người, đi ra ngoài.


Lúc sắp ra ngoài, giọng nói của Đại tế tự truyền đến:


“Karen.”


Karen lập tức xoay người, đối mặt Đại tế tự: “Đại tế tự, ngài còn chuyện gì


phân phó?”


“Ta sẽ để người khác đi.”


“Ta đột nhiên cảm giác được, mặc dù tín đồ Trật Tự ta, người người đều có thể


chủ động hi sinh vì Trật Tự, nhưng ngươi còn có tác dụng khác, bây giờ ta cảm


thấy để ngươi còn sống thì càng có giá trị với Trật Tự hơn.”


“Không, Đại tế tự, xin ngài không nên nghĩ như vậy, ta đã chuẩn bị kỹ càng, ta


đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”


“Ngươi còn trẻ, có lẽ, ta nên giữ lại một chút hạt giống cho tương lai của Thần


Giáo.”


“Ta cho rằng đây là một lần rèn luyện, ta tin tưởng mình có thể chịu đựng được


sự khảo nghiệm.”


“Quá nguy hiểm.”


Karen đặt nắm đấm trước ngực, hô:


“Ta xin thề với chủ vĩ đại, chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ!”


“Ài.”


Đại tế tự thở dài, cũng không tiếp tục kiên trì, lúc trước chẳng qua là tạm thời


có chút “Cảm tính” và suy tính trên góc độ “Lợi ích lâu dài”, để cho cán cân hơi


nhúc nhích về hướng Karen, nhưng lý trí nói cho hắn biết cái vị đang ngủ say


kia có giá trị càng lớn hơn, nhất là đối với cục diện hiện tại.


“Cố gắng còn sống trở về.”


“Vâng, Đại tế tự.” Karen đi ra khỏi ngôi đình nhỏ, lần này cố ý tăng nhanh bước


chân, sợ lại bị gọi lại.


Sau khi tiếp tục đi khỏi đại điện, Karen đi ra phía ngoài, đứng trên bậc thang,


lấy tờ giấy đen ra khỏi ống tay áo rồi ném ra ngoài, giấy đen tự động biến thành


quạ đen bay đi, thông báo cho đám người Alfred rằng mình phải trở về.


Mobiteng xoay người, nhìn về phía Karen hỏi:


“Thưa ngài, xem ra ngài sẽ trở về trước nhỉ?”


Trên mặt Karen lộ ra nụ cười,


Đáp:


“Đúng vậy, ta sắp về nhà.”