MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2977: Thức tỉnh (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2977: Thức tỉnh (2)

1,496 từ · ~8 phút đọc

“Nào, đến ngồi đi.”


Rasma vừa dẫn Wilker tiến vào văn phòng phía sau giáo đường vừa nói:


“Ta không khổ cực, thật ra ta vẫn luôn sống rất không tệ, khó có được một


khoảng thời gian an nhàn như thế này, ngược lại là ngươi, có thể đi đến một


bước này, thật sự rất không dễ dàng, không hổ là đệ tử của ta, ha ha.


Ta thật sự không nghĩ tới,


Ngươi thế mà có thể trở thành quan chỉ huy của “đội mặt đất” trong sự kiện lần


này.”


Rasma hiển nhiên là hiểu lầm, khi hắn trông thấy Wilker xuất hiện ở đây, trong


đầu óc chỉ có một ý nghĩ duy nhất đó là quan chỉ huy của quân đoàn tham gia sự


kiện lần này là học sinh của mình.


Nếu không thì cũng không cách nào giải thích vì sao trong khoảng thời gian


mấu chốt như thế này thì Wilker lại xuất hiện ở đây.


Sự thật chứng minh, nếu chỉ có thể xem báo một cách ngắt quãng thì ngay cả


Đại tế tự tiền nhiệm cũng không thể có một nhận thức chính xác về tình hình


bây giờ ở trong giáo.


Bởi vì những tin tức được phát hành công khai trên báo sẽ không viết rằng “Ai


là thuộc hạ của ai”, “Ai thuộc phe phái của ai”, “Hệ phái nào đấu tranh với hệ


phái nào”, tất cả đều sẽ bị che lấp, bị mỹ hóa để trở thành những tin tức tốt đẹp.


Để có thể biết thêm những nội dung mang tính thực tế thì cũng chỉ có báo nội


bộ càng cao cấp và càng có nhiều thông tin hơn, nhưng vấn đề là chỉ có những


thần quan ngoại giáo cấp thấp hoặc dị ma yếu ớt có thể không biết mà ngẫu


nhiên đi ngang qua thành phố La Giai, phần lớn trong số đó thì ngay cả báo chí


giáo hội cũng không bỏ tiền mua nổi, Rasma cũng không có cách nào để nhìn


thấy thông tin gì có giá trị.


Nhưng mà hắn biết Karen càng ngày càng trèo cao, bởi vì Karen không chỉ xuất


hiện trong trang đầu trong mấy số báo cũ của Tuần Báo Trật Tự mà ngay cả báo


chí ngoại giáo và những tờ báo lá cải trong giới cũng có sự xuất hiện của Karen


với tần suất cao.


Bao gồm cả việc một vài nữ thần quan hoặc nữ dị ma, bọn họ rất thích cắt ảnh


Karen từ mấy bài báo, ghi lại nhật ký, kiếm được một quyển thì thường mang


lại rất nhiều tin tức cho Rasma.


Rasma biết Karen càng ngày càng trèo cao, hắn cũng bởi vậy càng ngày càng


sốt ruột.


Cũng may,


Quãng thời gian bàng hoàng, bất đắc dĩ lại kiềm nén và chờ đợi, rốt cục sắp kết


thúc.


Wilker đáp:


“Thưa thầy, ngài hiểu lầm, ta không phải quan chỉ huy mặt đất, ta là nghe theo


lệnh đến đây chiếm giữ nơi này trước để chuẩn bị sẵn sàng.”


Rasma hỏi: “Bây giờ ngươi có thể liên lạc đến quan chỉ huy của mình sao?”


“Có thể, thưa thầy.”


“Giúp ta liên lạc hắn, ta có tình báo quan trọng liên quan đến an toàn của Thần


Giáo cần hắn đi báo cáo, không thể trì hoãn.”


Có trời mới biết nếu còn kéo dài thêm nữa thì thằng nhóc kia có còn tiếp tục


thăng chức hay không.


Đáng chết, Rasma cảm thấy cháu trai của tên kia có phải đã chuyển hết thiên


phú tu hành được di truyền sang việc thăng chức hay không!


“Được rồi, thưa thầy.”


Wilker đi đến bên cạnh điện thoại trong văn phòng, lật ra quyển sổ điện thoại rất


dày kia, không cần lật từng trang, bởi vì trong cái trang trống không đầu tiên


của quyển sổ có viết số điện thoại của Nhà tang lễ Inmerais, hiển nhiên, thầy


mình thường xuyên gọi đến số điện thoại này.


Rasma nghi ngờ nói: “Quân đoàn các ngươi dùng điện thoại để liên lạc à?”


“Thưa thầy, làm vậy thì sẽ dễ dàng hơn một chút.”


Điện thoại nối máy, đầu dây bên kia truyền đến tiếng người nghe máy, Wilker


không thể quen thuộc với giọng nói này hơn nữa: “Xin chào, đây là Nhà tang lễ


Inmerais.”


“Quan chỉ huy, thầy của ta muốn với ngài.”


“Được rồi, đưa ống nghe cho hắn.”


Wilker đưa ống nghe cho Rasma.


Rasma đưa tay nhận lấy ống nghe, cảm giác không may đang nhanh chóng xuất


hiện trong lòng, hắn đặt ống nghe ở bên cạnh mặt mình, dùng giọng điệu


nghiêm túc nói:


“Ta là Rasma.”


“Ta là Karen.”


…


Điều kiện của phòng bếp ở nhà cũng không phải là tốt nhất, phòng bếp của


Healy ở thành phố York tốt hơn nơi này rất nhiều, nhưng Karen lại cực kỳ


hưởng thụ, bởi vì chỉ có làm đồ ăn ở nhà, thì đồ ăn mới xem như hương vị của


nhà.


Anh kiểm tra tủ lạnh trước, đem một chút nguyên liệu nấu ăn có thể dùng ra rồi


tiến hành xử lý.


Dưới lầu, một người phụ nữ đi vào phòng khách, trông thấy Connor đang bị


đám người quây quanh trò chuyện trong phòng khách.


“Connor, đây là bà Molly.”


“Chào bà Molly.”


Trong mắt bà Molly lộ ra vẻ nghi ngờ, bà ta không biết cái cô bé với mái tóc


trắng này là ai, là một con dị ma cấp thấp thì bà ta đương nhiên không có năng


lực thăm dò một con Cốt Long có huyết thống cao cấp.


Nhưng bà ta nhìn thấy viên thuốc mà cô bé cầm trong tay, cô bé đang ăn từng


chút một dưới ánh mắt tiếc thương của những người xung quanh.


Từ chút ít mùi hương được toả ra từ viên thuốc, bà Molly đã nhận ra giá trị to


lớn ẩn chứa bên trong!


Một viên, không, xem như là một nửa viên của loại thuốc này cũng đều đủ để


cho một nơi như thành phố La Giai này đổ máu mà tranh giành.


Mình chỉ ngửi mùi của nó một chút thì đã để linh hồn có cảm giác say mê.


Mary nói: “Molly, Karen trở về, đang ở trên lầu, bà có muốn đến chào hỏi hay


là muốn xuống tầng hầm làm việc?”


Bà Molly mở miệng cứng ngay tại chỗ.


Connor thì hai tay cầm thuốc nhìn về phía bà Molly:


“Hì hì.”


Sau lúc lâu bà Molly mới bình tĩnh lại, lúc này mới từ từ bước đến cầu thang, cơ


thể vốn đã được rèn luyện thông thạo từ lâu, vào lúc này liên tục nghiêng qua


nghiêng lại.


Cuối cùng ở cửa phòng bếp lầu hai thì bà Molly nhìn thấy Karen đang bận rộn ở


trong.


“Thiếu gia …ngài trở về rồi à?”


“Ừm, bữa tối phải chờ thêm một lát nữa.”


“Ta… ta đi làm việc trước.”


Lúc này, có vẻ chỉ có công việc mới có thể làm dịu xuống tâm trạng hồi hộp và


chứng minh giá trị tồn tại của mình.


“Vất vả cho ngươi rồi Molly, cái nhà này vẫn luôn nhờ ngươi trông nom.”


“Không, ngài tuyệt đối không nên nói như vậy, đây là việc ta phải làm, là chức


trách của ta, là vinh dự của ta.”


Bà Molly lập tức cúi người chào, sau đó tiếp tục dùng tư thế nghiêng ngả mà


cuống quít đi xuống cầu thang.


“Bộp bộp bộp…”


Đôi giày cao gót màu đỏ liên tục phát ra tiếng vang.


Bà Molly đi một hơi xuống tầng hầm, đi vào phòng làm việc của mình, vị khách


đến từ viện dưỡng lão đã được Ron tẩy rửa, đang nằm trên chiếc giường thép


chờ được phục vụ.


Bà Molly có chút luống cuống tay chân móc thuốc lá ra, ngậm vào trong miệng


rồi châm lửa.


Vừa hít mạnh một hơi vừa đưa tay về phía cái radio ở bên cạnh, mở nó lên.


“Rẹt…rẹt…rẹt…”


Tiếng rè nhanh chóng kết thúc, sau đó radio phát ra giọng nói mà bà ta vô cùng


quen thuộc:


“Thưa các bạn thính giả, trong một vài thời điểm thì vận mệnh con người kỳ


diệu như vậy; có vài người, phấn đấu cả đời mà không có được, nhưng lại có


vài người chỉ vì lúc đầu đưa ra một quyết định chính xác thì có thể nhận được


kết quả vượt xa tưởng tượng.


Đúng vậy, loại người này thật sự làm cho người khác thấy ghen tỵ.


Ta có một người bạn như vậy, bà ấy từ bỏ phong cảnh phía ngoài, lựa chọn kiên


trì ở lại.


Bây giờ ta muốn nói cho bà ấy biết:


Sự kiên trì ấy đã được Thần nhìn thấy.”