MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2979: Thức tỉnh (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 2979: Thức tỉnh (4)

1,525 từ · ~8 phút đọc

Chùm nho trên dàn đều tách ra rồi hội tụ về hướng Rasma, dung nhập vào trong


cơ thể của hắn, Rasma ngẩng đầu, khí tức của hắn nhanh chóng tăng vọt, một


mảnh vỡ Thần cách đã ngưng tụ ra trước ngực của hắn. Hắn nói không sai, hắn


quả thật đã cố ý áp chế tiết tấu.


Đây là vì nể mặt Dis.


Đồng thời, hắn cũng cực kỳ hi vọng có thể trông thấy hình ảnh Karen xuất hiện


trên tin tức trong bài báo cũ nào đó, viết rằng ngôi sao chính trị đang lên của


Trật Tự Thần Giáo này đã bỗng nhiên mất tích.


Đáng tiếc, hiện thực nhưng không có phát triển theo hướng mà hắn hy vọng,


vậy thì cũng không trách được ai.


Khí tức thần thánh tràn ra bốn phía tựa như thuỷ triều, quanh thân Rasma được


những sợi tơ màu vàng kim quấn quanh, hắn siết chặt nắm đấm, pháp thân to


lớn phía sau cũng siết chặt nắm đấm. Một Cánh Cổng Trật Tự trang nghiêm,


xuất hiện trên không trung.


Thời gian trôi qua vài năm, Cánh Cổng Trật Tự lại xuất hiện ở khu vực này.


Rasma nhìn về phía Wilker: “Ta sẽ để Trưởng Lão Thần Điện chúc phúc cho


ngươi, học trò của ta, mặt khác, Đại tế tự nhiệm kỳ này, hắn thiếu ta một ơn huệ


lớn bằng trời, ta cũng sẽ để hắn đền bù cho ngươi.


Đây đều là những gì ta thiệt thòi ngươi.


Bây giờ thầy của ngươi phải đi làm việc, ta sẽ để ngươi nhìn một chút cái gì


mới thật sự gọi là sức mạnh.”


Rasma biến mất tại chỗ, hắn lên đến không trung, pháp thân to lớn của hắn


vươn hai tay ôm lấy Cánh Cổng Trật Tự.


Uy hiếp lớn nhất mà Dis dành cho Thần Điện Trật Tự đó là hắn có thể thông


qua Cánh Cổng Trật Tự tiếp dẫn, bỏ qua tất cả phòng ngự, tiến sâu vào trong


Thần Điện.


Đây là quy tắc được định ra từ lúc Thần Điện được sáng lập, là nghi lễ dành cho


Trưởng Lão Thần Điện, nhưng người thành lập cũng không ngờ tới ở đời sau sẽ


sinh ra một người như vậy, lợi dụng nó để uy hiếp Thần Điện, uy hiếp toàn bộ


Thần Giáo.


Hiện tại, Cánh Cổng Trật Tự bị pháp thân của Rasma phong tỏa ngăn cản,


tương đương với đã cắt đứt khả năng Dis lại lợi dụng loại phương thức này để


uy hiếp Thần Điện.


Wilker đứng trong sân của giáo đường, ngẩng đầu, nhìn lên Rasma trên trời.


Rasma trang nghiêm thần thánh như vậy, theo lý thuyết thì người học trò như


mình lúc này hẳn phải cảm thấy vô cùng tự hào từ trong nội tâm, nhưng Wilker


lại tự hào không nổi, chỉ là rất bất đắc dĩ thở dài:


“Thầy à, ngài thậm chí không bằng một con chó bên cạnh Bộ trưởng của chúng


ta.”


…


“Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!”


Trong chớp mắt khi Cánh Cổng Trật Tự bị phong toả, từng cột sáng to lớn rủ


xuống từ màn trời xuất hiện ở thành phố La Giai


“1,2, 3,4, 5, Siti, 7,8 …12 meo.”


Trên bệ cửa sổ, Pall đang rất hưng phấn mà đếm số lượng.


Thực tế là vì để giải quyết sự kiện phố Mink, Thần Điện bỏ hết cả tiền vốn mà


điều động rất nhiều Trưởng Lão Thần Điện hơn so với tin tức nhận được ban


đầu.


Không tính Rasma thì bên ngoài đã có tận 12 vị giáng lâm nơi này!


“Mặc kệ có bao nhiêu vị, Siti là đứng thứ sáu, ha ha meo.”


Kevin đứng lên, dùng tay chó, đẩy cửa sổ ra, nó dùng đầu chó, nhẹ nhàng cọ


vào Pall, Pall hiểu ý, đi tới trên lưng của nó.


“Chó ngu à, ta cảm thấy kích động quá meo, lần này, ta thật sự không cảm thấy


có chút sợ hãi nào cả.”


Kevin kiêu ngạo mà nâng đầu chó lên, giơ hai chân trước giống như là một con


chiến mã cao ngạo đang đáp lại vị kỵ sĩ ngồi trên lưng mình.


Vào kỷ nguyên trước hắn chỉ có thể trơ mắt người tựa như chị của mình đi sâu


vào biển cả;


Kỷ nguyên này, hắn đã có được đủ sức mạnh, bảo vệ người em gái mới …ánh


trăng mới.


Hiện tại, chỉ cần Karen ra lệnh.


Sau đó,


Hắn sẽ để thế giới này cảm nhận lại được sự rung động mà Thần linh mang đến!


…


Xe taxi chạy vòng vòng rất lâu, sau khi chạy hết 200 Rael còn chạy thêm 50


Rael nữa.


Cuối cùng, xe ngừng lại trước cổng căn biệt thự số 13.


Trong tay Neo cầm điếu thuốc, thò đầu ra ngoài cửa xe, nhìn về phía cột sáng


uy nghiêm mạnh mẽ nhất trong số những cột sáng kia.


“Hô…”


Sau khi phun ra một hơi khói thuốc,


Neo cười nói: “Này, Ukunga, nhanh, gọi cha đi!”


…


Karen đã nhận ra động tĩnh bên ngoài, nhưng anh vẫn không có gì hoảng loạn


mà bưng cánh cá vừa hầm xong lên bàn, thậm chí rót giấm vào trong từng đĩa.


Sau đó, anh đi đến cửa phòng bếp, ở đó có một sợi dây thường, trên đầu sợi dây


buộc một cái chuông.


Karen nhớ lại cảnh lúc mình ở nhà mỗi lần làm xong cơm kéo lục lạc gọi mọi


người, đó là khoảnh khắc tràn đầy hạnh phúc và sự thỏa mãn.


Ánh nắm lấy sợi dây thừng, khi tiếng chuông trong trẻo vang lên, Karen hô:


“Ăn cơm!”


Người nhà và đám trẻ con đi từ lầu một lên lầu hai, tất cả mọi người ngồi vào vị


trí quen thuộc, nhìn xem một bàn lớn đầy đồ ăn mà cảm thán.


Chú Mason thì càng vui mừng nói: “Ha ha, Karen, thế mà cháu còn cố ý chuẩn


bị cá trích đóng hộp cho chú!”


Đúng lúc này, trên lầu ba có tiếng đóng cửa, ngay sau đó, tiếng bước chân vang


lên phía trên trần nhà.


Đám người mới đầu không để ý, sau đó thím Mary bỗng nhiên hỏi một câu: “Ai


ở phía trên?”


Mọi người bắt đầu dùng ánh mắt để đếm số người, phát hiện người nhà đều


ngồi ở chỗ này, dù Minna nói chờ một lúc nữa sẽ có khách nhân đến thăm thì họ


cũng sẽ xuất hiện ở dưới lầu một trước mà không phải ở lầu ba.


Lập tức, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ mặt không dám tin.


Tất cả mọi người, đều hướng ánh mắt ném đến chỗ cầu thang lầu ba, ngừng thở,


bắt đầu thấp thỏm, cũng bắt đầu chờ mong.


Karen chạy tới bậc thang, đứng chờ sẵn.


Trên bệ cửa sổ lầu ba, lúc trước Kevin còn vô cùng oai hùng bỗng nhiên nhanh


chóng quay người một cái, hướng mặt về cửa phòng ngủ.


Sau khi nhìn thấy bóng người kia,


Thần linh cao quý,


Cũng không tự giác mà cúi cái đầu trọc kiêu ngạo xuống:


“Gâu…”


Bóng người kia, rốt cục xuất hiện ở cầu thang, bắt đầu đi xuống. Thím Mary


không kiềm chế được tuyến lệ, tựa vào trong lòng chồng mình, vừa khóc vừa


đánh lên ngực Mason, oán giận nói:


“Hu hu… em đã bảo là cha bất công mà, bất công, bất công! Bất công anh cả,


bất công cho cháu trai trưởng, quá rõ ràng, thật là quá rõ ràng!”


Mason cũng là vừa khóc vừa phụ họa nói:


“Đúng vậy, bất công, cháu trai trở về thì ông ấy tỉnh lại ngay.”


Karen hít sâu một hơi, mặt mỉm cười, nói với người trên cầu thang:


“Ông nội, tất cả mọi người đã đến, chỉ còn chờ ngài.”


Nơi nghĩa trang.


Những quyển bút ký đang không ngừng lật trang, từng sợi tơ vàng kim bắt đầu


vờn quanh bia mộ.


Hoven đã chết rồi, sau khi hắn lại từng được thức tỉnh, cho dù trong mắt của tín


đồ Trật Tự thì lão cũng đã là chết đến mức không thể nào hoàn toàn hơn, ngay


cả vật liệu linh tính đều không phải.


Nhưng mà, có vài người còn sống, nhưng đã chết; có vào người chết rồi, nhưng


họ vẫn còn sống, lão sống trong sách mà mình viết ra.


Hoven là cộng tác của Dis, là bạn lâu năm từ lúc trung niên.


Lão từng “Nhìn trộm đi” bút ký tư nhân của Thần Nguyên Lý, lão từng bị trận


pháp sư cao siêu như Piro tôn làm “Thầy”, lão từ bỏ địa vị và danh lợi trong


giáo, lão chỉ là một thần bộc bình thường.


“Ầm!”


Một cái tay, xuyên thủng nắp quan tài, cũng xuyên thủng qua mặt đất lấp phía


trên, nhô ra ngoài mộ.


Bên trong,


Có tiếng mắng:


“Thằng nhóc chết tiệt, còn có một người ông nội đang nằm ở đây đấy!”