MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2984: Thần Quốc của Pall (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2984: Thần Quốc của Pall (2)

1,410 từ · ~8 phút đọc

Rasma sẽ rất ít sử dụng tấm bia đá này trước mặt người khác, bởi vì đây là


thánh vật cấp bậc cao nhất mà hắn có, không thuộc về Thần khí, lại không kém


hơn Thần khí phổ thông chút nào.


Chỉ khi đi khiêu chiến Dis thì hắn mới có thể vận dụng sức mạnh của nó, những


lúc còn lại đều không cần.


Nhưng có một điều cực kỳ lúng túng là mỗi lần hắn đi khiêu chiến Dis thì Dis


đều sẽ bước vào cảnh giới mới sớm hơn một bước, sau đó ỷ vào ưu thế cảnh


giới mà trấn áp hắn.


Cho nên dù cho có món thánh vật này trong tay, nhưng gần như không thể phát


huy ra công dụng hoàn toàn của nó để có thể đánh một trận nhẹ nhàng vui vẻ.


“Ta là ai của Dis? Ta đã nhìn Dis lớn lên.”


“Ngươi là con mèo kia?”


“Làm càn, nào có ai nói chuyện với trưởng bối như ngươi không?”


Pall giơ gậy phép trong tay lên, vung một vòng lên trong không trung, trong


miệng ngâm tụng nói:


“Hoả Thần quốc, mở ra.”


Một cái hố lửa xuất hiện từ hư vô, bên trong là thế giới mà dung nham sôi trào.


Lúc Pall thi triển thuật pháp thì có thể phát hiện sức mạnh của Kevin đang hội


tụ vào trong cơ thể của cô, Pall có thể thỏa thích phát huy, tùy ý sử dụng, dù sao


thì có một vị Thần đang liên tục cung cấp.


Một vài thứ mà cô chỉ từng tưởng tượng trong đầu thì lần này rốt cục cũng có


cơ hội áp dụng, đây chính là chuyện mà ngay cả khi cô còn ở trong thời đỉnh


cao cũng không làm được.


“Bé Rasma, ngươi đã ở lại nơi này lâu đến thế, ta nghĩ, ngươi cũng không muốn


dư âm từ cuộc chiến đấu của chúng ta phá huỷ nơi này, vào trong Thần Quốc


của ta rồi chúng ta buông tay buông chân, đánh một trận cho thật đã tay?”


“Nhiệm vụ của ta là phong tỏa Cánh Cổng Trật Tự, chờ đợi bọn hắn giáng lâm,


bọn hắn, đã sắp đến đây.”


12 cột sáng, đang càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng.


Rasma lui lại hai bước, đặt bia đá này xuống mặt đất, bia đá hoá lớn, hình chiếu


của một bộ giáp màu đen xuất hiện, che chở Rasma ở trong.


Hắn sẽ không đi vào, hắn tình nguyện không đi báo mối thù của một cái tán


trước đó, hắn chỉ đứng ở chỗ này, chờ đến lúc các Trưởng Lão Thần Điện chính


thức giáng lâm.


Ý cười nơi khoé miệng Pall dần dần thu lại, ánh mắt, cũng lạnh xuống, cô nói:


“Bé Rasma, ngươi không có đáng yêu như trước.”


…


Trên sân thượng tòa nhà đài phát thanh của thành phố La Giai ở nơi xa, Alfred


đã dựng xong giá vẽ, bút vẽ cũng đang nhanh chóng chuyển động.


Dikno xuất hiện, đi đến sau lưng Alfred, sau khi nhìn thấy giá vẽ thì mở miệng:


“Thật không nghĩ tới, chế tác tranh vẽ trên tường thế mà đơn giản như vậy.”


“Ngươi không biết cách tranh vẽ tường được chế tác ở trong kỷ nguyên trước


sao?”


“Trong thời đại của ta thì hệ thống tranh vẽ trên tường đã cực kỳ hoàn chỉnh,


những bức tranh vẽ trên tường mà ta nhìn thấy từ nhỏ đến lớn không có gì khác


biệt với những bức tranh mà tín đồ ngày nay được nhìn thấy.”


“Còn so sánh với Ánh Sáng Trật Tự và Điều Lệ Trật Tự thì sao?”


“Chữ viết dễ để sửa chữa, nhưng muốn sửa chữa tranh vẽ trên tường thì tương


đối khó khăn, nhất là các tranh vẽ tường ở trong những công trình đặc thù của


Giáo Đình và Thần Điện, dính đến trận pháp nội bộ thì không thể nào thay đổi.”


“Ta hiểu, đây đúng là trí tuệ của tiền nhân.” Alfred dừng bút vẽ lại, nhìn về phía


trước, có chút thất vọng lắc đầu, “Xem ra ngài Đại tế tự tiền nhiệm của chúng ta


không có ý định ra tay.”


Dikno nói: “Người có thể ngồi lên vị trí Đại tế tự thì lại có mấy tên sẽ ngu xuẩn


đây, hắn có thể dồn trí lực vào công vụ mà còn có thể thành công ngưng tụ ra


mảnh vỡ Thần cách thì cũng đã rất đáng gờm rồi.”


Trong lịch sử của Thần Giáo, vừa làm Đại tế tự mà còn có thể đặt chân vào


Thần Điện cũng lác đác không có mấy người, bởi vì thời gian và tinh lực của


một đời người là có hạn.


“Ta nghĩ, bây giờ chắc chắn đại tiểu thư Pall của chúng ta đang rất tức giận.”


“Có chuyện ta muốn trưng cầu ý kiến của ngài một chút, ngài Alfred.”


“Quan chỉ huy, xin cứ hỏi.”


“Rốt cuộc chúng ta đang muốn làm gì?” Dikno ngắm nhìn bốn phía, “Trên điều


kiện tiên quyết là bên phía chúng ta có được vị Thần duy nhất trên thế gian vào


lúc này, chúng ta còn cần hạ thấp nhịp điệu như vậy là để làm gì?”


“Ngươi không hiểu vì sao chúng ta có năng lực có thể nhanh chóng phá giải cục


diện mà lại không dùng phải không?”


“Đúng vậy, cho dù thiếu gia không ra tay thì chỉ cần Ranedal và ông nội của


thiếu gia cũng có thể ứng phó với cục diện trước mắt.”


“Đầu tiên, thiếu gia cần đạt thành một sự nhận thức chung với lão gia Dis, mặc


dù trên cơ bản cũng không cần lo lắng sẽ thất bại, nhưng lại nhất định phải hoàn


thành chương trình này cho yên ổn, bởi vì thái độ lão gia Dis chúng ta đối với


Thần Trật Tự có chút cực đoan.


Đương nhiên, đứng trên lập trường của lão gia Dis mà xem xét thì thái độ của


ngài ấy đúng là rất bình thường.


Còn nữa, ta cảm thấy thiếu gia cũng hi vọng mượn dùng cơ hội lần này để tìm


kiếm cơ hội hoàn toàn đồng hoá pho tượng nghiện nghiện đói, hoàn thành đột


phá trong giai đoạn thần mục.”


“Đột phá?”


“Đúng vậy, thiếu gia tu hành lại một lần nữa, mà cảnh giới kế tiếp là Thẩm phán


quan.


Gia tộc Inmerais vốn là gia tộc Thẩm phán quan trong giáo, đồng thời trong lịch


sử của Trật Tự Thần Giáo, sợ là rất khó để tìm đến vị Thẩm phán quan thư hai


giống như lão gia Dis.


Ta nghĩ, lão gia Dis sẽ nguyện ý dẫn dắt… hoặc là nói, thiếu gia có thể mượn cơ


hội lần này để học cách làm một vị Thẩm phán quan từ lão gia Dis.”


“Ta hiểu, hai chuyện này quả thật đều cần có thời gian.”


“Còn có một điểm, Thần Điện là đối thủ, cũng không phải kẻ địch.


Ta nghĩ, bất kể là thiếu gia hay lão gia Dis, cũng không muốn hoàn toàn vạch


mặt với Thần Điện, diễn hóa xung đột đến tình trạng nội chiến trong giáo, như


thế cũng chỉ tạo nên sự tổn thất cho lực lượng của Trật Tự, nhất là trong bối


cảnh Chư Thần trở về, mỗi một phần lực lượng cao cấp đều đáng để quý trọng.


Đương nhiên, thỏa hiệp là việc không thể nào.


Vẫn cần phải trả giá bằng việc đổ máu, nếu không thì cũng không thể để cho


bọn hắn nhớ lâu một chút.


Ta nhớ rằng ngài Tiranus từng so sánh Trật Tự Thần Điện với ổ chó; bây giờ


suy nghĩ một chút, cái sự so sánh này thật sự rất chính xác, chó có ngoan thì


thỉnh thoảng cũng phải dạy dỗ, nếu không bọn chúng sẽ thử áp đảo ý chí của


chủ nhân.


Đại tế tự không đồng ý với việc lần này, nhưng hắn cũng là vì lấy đại cục làm


trọng, không có cách nào cưỡng ép ngăn cản.”


Dikno: “Cho nên muốn dùng át chủ bài ra trước, phóng thích mâu thuẫn và đối


kháng, cuối cùng, mới có thể lấy cái giá phải trả nhỏ nhất để đạt tới mục đích,


phải không?”