MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3012: Bí ẩn Vĩnh Hằng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 3012: Bí ẩn Vĩnh Hằng (1)

1,791 từ · ~9 phút đọc

“Đội trưởng, trận pháp dịch chuyển đã được kích hoạt.”


“Chuẩn bị tiếp đón.”


Dinesen lấy găng tay xuống, dặn dò đám thần quan thuộc hạ trẻ tuổi ai nấy vào


vị trí của mình, dựa theo vô số lần diễn tập chuẩn bị mà vận hành.


Rất nhanh sau đó thì có một ông lão bước từ trong vòng sáng dịch chuyển ra.


Ông lão này mặc trên người một bộ thần bào vô cùng bình thường, một mái tóc


ngắn màu trắng, đứng ở nơi đó tựa như một ngọn núi.


Đám thần quan trẻ tuổi xung quanh rất tò mò mà vây xung quanh, bọn họ được


điều đến trạm gác Heitar từ năm ngoái, trong khoảng thời gian canh gác một


năm này, đây vẫn là lần thứ nhất mà bọn họ trông thấy có người đi ra từ trong


trận pháp dịch chuyển.


Trong trạm gác cũng không có nhiều người, tính cả đội trưởng Dinesen, tổng


cộng cũng chỉ có 7 vị thần quan.


Một vị Mục sư phụ trách kiểm tra sức khoẻ của mọi người trong đội, một vị


Trận pháp sư phụ trách bảo trì thường ngày cho trận pháp, ba vị chiến sĩ phụ


trách ra ngoài tuần tra cùng đội trưởng, còn có một người nữa là đầu bếp.


Ở đây đầu bếp có địa vị cao nhất, bởi vì ở chỗ này nếu không có sự an ủi đến từ


những món ăn đủ tiêu chuẩn thì con người sẽ rất dễ nổi điên khi đối mặt với cái


chốn cô độc trắng xoá không lẫn chút sắc màu khác này.


Nghe nói vào rất nhiều năm trước, quy mô của trạm gác Heitar cực kỳ khổng lồ,


quy mô của thần quan thường trú đạt đến gần ba nghìn, mỗi ngày còn có số


lượng lớn thần quan bận rộn đến lui trận pháp dịch chuyển, nhưng về sau lại


dần dần hoang phế đi.


Những thần quan sau này đến đây phục dịch cũng chỉ có thể thông qua quy mô


kiến trúc của trạm gác và số lượng bồn cầu nhiều đến khó tin trong nhà vệ sinh


mà biết đến sự huy hoàng mà nơi này đã từng có.


Dinesen nhìn thấy ông lão, chủ động bước lên trước ân cần hỏi thăm: “Ngài đã


tới.”


“Ừm, ta lại tới.”


Dis mỉm cười với Dinesen, lần trước sau khi đến đây xem xét thì trở về cho nổ


Thần Điện.


Nhưng mà lần đó cũng không phải lần thứ hai Dis tới đây, trước kia ông ta đã


từng đến đây rất nhiều lần, nhưng đội trưởng trạm gác mà mỗi lần gặp được


cũng đều là người trẻ tuổi trước mắt này …Dinesen, không, bây giờ cũng đã


thành trung niên rồi. Trật Tự Thần Giáo cũng không phải là không chú trọng ân


tình, ngoại trừ một vài khu vực đặc biệt, phần lớn những khu vực với điều kiện


gian khổ khắc nghiệt đều là có chế độ thay phiên, theo lý thuyết thì Dinesen


không nên trú đóng ở nơi này suốt cả 20 năm.


“Ta dẫn ngài lên trên đài quan sát nhé?”


“Không được, lần này ta không chỉ đến để nhìn xem, ta muốn ra ngoài.”


“Ngài xác định là muốn đi ra ngoài sao?”


“Ừm.”


Dinesen liếm môi một cái, nói: “Ngài ăn mặc như vậy mà ra ngoài cũng không


được, sự giá rét của nơi này cũng không giống với trong thế tục, dựa vào trận


pháp tự giữ ấm của thần bào cũng không duy trì được bao lâu, để ta đi lấy cho


ngài một cái áo từ da Tuyết thú, là do ta vừa săn giết hồi tháng trước.”


“Được.”


“Ngài chờ một lát.”


Sau khi Dinesen rời đi thì rất nhanh đã trở về, không chỉ cầm trong tay một cái


áo da màu tuyết trắng, trên người cũng thay một bộ.


“Ta muốn đi cùng với ngài.”


“Không cần.”


“Không, ta muốn đi, ta nhất định phải đi.” Dinesen hít sâu một hơi, tiếp tục nói,


“Dù có chết, ta cũng muốn chết ở nơi đó.”


Dis nhẹ gật đầu.


Dinesen cực kỳ vui mừng, lập tức dặn dò thuộc hạ của mình: “Lendo, công việc


ở đây ta giao lại cho ngươi, nếu như sau một khoảng thời gian quá lâu mà ta còn


không trở về thì hãy thông báo ta gặp chuyện ngoài ý muốn mà chết, mọi người,


tạm biệt.”


“Đội trưởng?”


“Đội trưởng, ngài…”


Bọn thần quan này còn chưa kịp phản ứng thì đội trưởng của họ đã kéo theo ông


lão kia ra ngoài trạm gác, lời từ biệt này đến vô cùng vội vã.


Dis đi ở phía trước, Dinesen vác theo túi đồ tiếp tế đi theo ở phía sau, mặc dù


tuyết phủ dày, nhưng phía sau lưng hai người lại không có để lại dấu chân, bởi


vì gió tuyết đáng sợ chẳng mấy chốc sẽ phủ lên một lớp tuyết khác.


Sau khi đi ra khu vực ngoài trạm gác, Dis dừng bước.


Dinesen lên trước nói: “Để ta đến.”


Sau đó hắn lập tức lấy ra một quyển trục, mở ra rồi khởi động. Quyển trục chui


vào trong nền tuyết, rất nhanh, một con thằn lằn được ngưng tụ từ tuyết bò từ


phía dưới lên.


Đây là phương tiện giao thông được sử dụng trong lúc tuần tra hằng ngày,


quyển trục thuật pháp hệ Băng cấp cao, giá cả không rẻ, dùng nó để làm vật


cưỡi lúc tuần tra thì quá xa xỉ, nhưng ai bảo trong kho còn rất nhiều đây.


Những thứ này đều là được chuẩn bị từ trước, về sau khi nơi này dần dần hoang


phế thì có dùng như thế nào cũng đều dùng không hết.


Nhưng ngay cả như vậy, mỗi tuần Dinesen vẫn sẽ kiểm kê số lượng, phòng


ngừa thần quan lén giấu để mang về bán sau khi kết thúc thời gian phục vụ, mặc


dù tình huống này ở rất nhiều nơi đều là quy tắc ngầm bình thường.


Sau khi Dis đứng lên trên thì con thằn lằn dưới sự điều khiển của Dinesen bắt


đầu nhanh chóng bò đi, đồng thời còn tạo ra một lớp màn chắn bên ngoài cơ thể


giúp người cưỡi ngồi trên lưng chống cự gió tuyết.


“Ngài có muốn uống chút gì không?” Dinesen hỏi.


Dis nhìn Dinesen, mỉm cười nói: “Ngươi biết ta là ai sao?”


“Ngài là cha của Yaluo, Yaluo Saki.”


Dis nhắm chặt hai mắt, đã rất lâu không nghe được tên con trai trưởng của mình


từ miệng người khác, ở trong nhà thì đám Mason cũng sẽ cố ý né tránh.


Đương nhiên, họ là giả, nguyên nhân dùng họ giả cũng rất giống Karen.


Chỉ có điều trường hợp của Karen là bởi vì khi ấy mình cho nổ Thần Điện,


khiến cho dòng họ của mình trở thành một sự cấm kỵ, còn khi ấy thì con trai


trưởng của mình là không hy vọng để cho bạn cũ và những người quen biết


mình chú ý đến.


Dinesen tiếp tục nói: “Ta còn biết, năm đó, là ngài đã cứu ta, nếu không có ngài


thì ta sớm đã trở thành một cái tượng băng sâu dưới lớp tuyết.”


Dis dời ánh mắt đi, không có phủ nhận thì đã là một sự xác nhận. Năm đó, Trật


Tự Thần Giáo không tiếc phải trả một cái giá cực lớn để tiến hành thăm dò khu


vực này, bởi vì nơi này liên quan đến bí mật của Vĩnh Hằng.


Con của mình cho dù không dùng đến dòng họ, nhưng rất nhanh cũng đã được


trọng dụng trong giáo, có con đường phát triển rất tốt, đương nhiên chắc chắn


không có quá đáng như con trai của nó.


Yaluo được tuyển vào đội thăm dò tinh anh, năm đó Dinesen cũng là thành viên


của cái tiểu đội này, mặt khác, con gái của Deron cũng chính là mẹ của Karen,


cũng ở trong đội.


Nhưng mà trong lúc thăm dò đã phát sinh sự cố.


Toàn bộ đội thăm dò, ngoại trừ số ít thành viên ở vòng ngoài có thể may mắn


còn sống sót ra thì phần lớn những người còn lại đều chết ở đây, trong số đó


thậm chí còn bao gồm người phụ trách của hạng mục này là một vị Trưởng Lão


Thần Điện.


Sau nhiều năm tiêu tốn mà không lấy lại được gì cùng với lần tổn thất đó đã để


Trật Tự Thần Giáo cuối cùng phải từ bỏ việc tiếp tục thăm dò nơi này, chỉ để lại


một cái trạm gác tiếp tục vận hành, xem như chừa lại một chút sự tưởng niệm


cho tương lai.


“Ta biết là ngài, ta vẫn nhớ bóng lưng của ngài, vả lại ta và Yalou có quan hệ rất


tốt, cậu ấy nói với ta một chút chuyện trong nhà, ta biết tình hình trong gia đình


của cậu ta và những gì được ghi chép trong hồ sơ cũng không giống nhau.


Mặt khác, ta còn từng cổ vũ Yaluo theo đuổi Anli, bởi vì ta có thể nhìn ra, Anli


cũng có ấn tượng rất tốt với cậu ấy, chỉ có điều là điều kiện của gia đình Anli


tương đối tốt, nhà của cô ấy ở Wien, Yaluo có hơi chút do dự về chuyện này. Ta


cũng đã nói với Yalou như thế này, ha, bạn của ta, cậu tự nhìn vào bản thân


mình xem, chẳng lẽ cậu không có lòng tin vào tương lai của chính mình sao,


chẳng lẽ cậu không đủ sự tự tin để dùng hai tay của mình mà đi tạo ra một


tương lai tốt hơn sao?


Đối với đám người chúng ta mà nói thì gia tộc Thuật pháp quan của một đại khu


lại có gì ghê gớm chứ!”


Dinesen càng nói càng kích động, còn vung vẩy cánh tay, ngỡ như tái diễn lại


mọi chuyện chỉ vừa mới hôm qua.


Dis rất yên tĩnh mà lắng nghe, con của mình đã từng kể chuyện liên quan đến


Dinesen, là một người bạn tốt mà nó công nhận.


Nhớ đến lúc ấy Pall còn từng nói, tính cách của hai đứa con trai mình, hoàn toàn


không giống mình, Yaluo và Mason đều cực kỳ ôn hòa sáng sủa.


Bao gồm cả cháu mình Karen, cũng không giống mình, sau khi tỉnh lại từ giấc


ngủ thì cháu của mình cũng đã leo cao đến như vậy trong giáo.