MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3017: Nhìn thẳng Thần (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3017: Nhìn thẳng Thần (3)

1,526 từ · ~8 phút đọc

“Nó là một cái chuông trong toà cung điện này, ngươi nhìn, ở nơi đó.”


Lão Hoven chỉ về toà kiến trúc cao nhất trong cung điện, đó là một cái gác


chuông.


Lập tức, trên mặt lão Hoven lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng:


“Ha ha, ta hiểu rồi, tòa kiến trúc này đã rơi vào trong chiều không gian của


Vĩnh Hằng, giống như hoàn cảnh khí hậu bốn mùa khác biệt xuất hiện trên đỉnh


Allamud vậy, Dis, nếu chúng ta thật sự muốn tiến vào trong thì còn phải thông


qua chiếc chuông này làm tiếp dẫn.”


“Ta không phải đến đây để tìm hiểu bí mật.”


“Ta hiểu, ta hiểu, nhưng ngươi đoán vì cái gì mà chiếc chuông này sẽ căm hận


Lefenlina như thế, điều này nói rõ rằng đoàn thăm dò của Trật Tự năm đó đã


điều tra nơi này rất sâu, cũng chạm đến sức mạnh của chiếc chuông này.


Chabak cũng không phải là bị trấn áp bên trong tòa cung điện này, nó là bị trấn


áp nơi chiều không gian ở trong toà cung điện này.


“Hoven, ngươi bị ảnh hưởng rồi sao?”


“Đúng, bị ảnh hưởng, nhưng đây là vì bắt đầu dùng sức mạnh của hắn, ông bạn


già, chính ngươi cẩn thận coi chừng bị ta mê hoặc.”


“Ừm, chúng ta đi vào đi.”


Dis dẫn đầu đi vào từ cửa lớn, lão Hoven theo ở phía sau, bên cạnh là cái hình


nhân kia đi theo, giống như là một con ma nơ canh nhựa được đặt trong cửa


hàng quần áo ở thành phố York, nhưng có vẻ càng linh hoạt hơn.


Bên trong, đã là một vùng hỗn độn, đây đều là thành quả của Dis.


“Dis, chúng ta đi vào đi.”


Lão Hoven khẽ mỉm cười, ngón tay chuyển động, ma nơ canh nhựa bắt đầu vỗ


tay, chiếc chuông lớn đặt trên gác chuông bắt đầu lay động, khi tiếng chuông


vang lên thì cảnh tượng bốn phía phát sinh sự biến hóa.


Kiến trúc đã đổ sụp trong hiện thực đang dần dần phục hồi như cũ, vào giờ phút


này tất cả mọi thứ đều bị buộc phải trở về thời điểm ban đầu.


Rất nhanh, Dis nhìn thấy đoàn thăm dò của Trật Tự tiến vào nơi này, hắn nhìn


thấy Lefenlina đi qua trước mặt mình, sau đó, ánh mắt nhìn về sau, hắn nhìn


thấy Yaluo và Anli ở trong đám người.


“Dừng lại.”


“Không dừng được…” lão Hoven cười khổ nói, “Ta có chút mất kiểm soát,


đáng chết!”


Sự quay ngược không những không dừng lại, ngược lại càng bị thúc đẩy với


một tốc độ càng kinh khủng hơn.


Cảnh tượng biến hóa đã vượt ra khỏi tiết tấu có thể giải thích, đột nhiên như có


một loại vách ngăn nào đó đã bị xuyên thủng.


Tòa cung điện này toả ra khí thế càng uy nghiêm hơn.


Nếu như đem cảm giác kéo dài ra phía bên ngoài thì có thể phát giác được thế


giới bên ngoài cũng đã hoàn toàn khác biệt, Dis cảm giác được cảm xúc “Kính


sợ” và “Nhỏ bé”.


Lão Hoven rất đau khổ mà giải thích: “Đây là thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước,


Dis, bây giờ ở trong kỷ nguyên này thì ngoại trừ một vài thứ đặc thù thì gần như


ngươi có thể xưng là đạt đến cấp bậc cao nhất, là “trần nhà”, nhưng trong kỷ


nguyên trước thì đây là thế giới có Thần tồn tại, cảm giác tất nhiên cũng sẽ


không giống.


Thần Trật Tự lấy đi thứ gì đó của kỷ nguyên này, để giữa các kỷ nguyên không


còn là dùng các sự kiện lịch sử lớn để làm cột mốc, mà là thực hiện sự ngăn


cách trên thực tế.


Nhìn kìa, Ranedal xuất hiện, hắn đã từng đến nơi này, bãi nước tiểu kia là do


hắn để lại.” Dis trông thấy bóng người to lớn đi qua trước mặt, đặc điểm nhận


biết lớn nhất là cái đầu trọc của hắn.


“Ha ha ha, rốt cục đã vào đến đây, hi vọng đồ vật bên trong đừng để ta thất


vọng.”


Ranedal đi vào, cảnh tượng vẫn còn đang tua ngược dòng.


Theo lý thuyết, tòa cung điện này hẳn là được xây dựng trước đây hai kỷ


nguyên, cho nên bây giờ dù đã tua ngược về kỷ nguyên trước thì vẫn mới chỉ


tua được một nửa, thậm chí còn không đến một nửa.


Nhưng mà, đúng lúc này sự gia tốc đáng sợ khi nãy lại bị chậm lại một cách


quái lạ.


“A, sao vậy, ta mất kiểm soát rồi?” Lão Hoven khó hiểu, sau khi kiểm tra thì


phát hiện, “Không phải do ta mất kiểm soát, là chiếc chuông này mất kiểm


soát?”


Nhưng rất nhanh, lão Hoven phát hiện sự thật càng kinh khủng hơn:


“Không phải ta và chuông mất kiểm soát, là chiều không gian này đã từng mất


kiểm soát, đến cùng là ai đã làm vậy?”


Phải biết, trước đó cho dù Ranedal là Thần từng đến nơi này cũng không thể tạo


ra bất cứ sự ảnh hưởng gì đối với chiều không gian này.


“Ông!”


Uy thế mênh mông giáng lâm.


Một bóng người tiến vào nơi này, sự xuất hiện của hắn để chiều không gian


Vĩnh Hằng xuất hiện sự sai lệch.


Lão Hoven mở to hai mắt nhìn, không dám tin: “Thần… Thần…Trật Tự.”


Bản thể hiện tại của lão là một quyển sách đang nhanh chóng lật trang đi, giống


như là đang dùng loại phương thức này để che giấu loại cảm xúc e ngại nào đó,


đây không phải cảm xúc của quyển sách, mà là của chủ nhân nó đã từng làm


vậy trong khoảnh khắc tương tự, khiến cho quyển sách này giữ lại dấu ấn bản


năng.


Thần Trật Tự giáng lâm nơi này.


Điều này có nghĩa trong kỷ nguyên trước thì Thần Trật Tự đã từng tới nơi đây,


trước khi Ranedal đến.


Dis nhìn bóng người cao to kia, vẻ mặt nghiêm trọng, ánh mắt phức tạp.


Đổi lại là những tín đồ Trật Tự khác thì bây giờ sợ là nước mắt đã tràn ra, bày tỏ


lòng thành kính với chủ vĩ đại, nhưng Dis lại rõ ràng rằng cái vị trước mắt làm


thay đổi thế giới này, đã để cho người làm cha như mình mất đi cơ hội cứu sống


con cái.


Vốn nên giống như Lefenlina và Ranedal khi trước, Thần Trật Tự hẳn là cũng


sẽ đi ngang qua mặt của Dis và Hoven. Nhưng mà khi bóng người kia đi ngang


qua Dis thì bỗng ngừng lại, tiến trình vốn nên không thể đảo ngược vào lúc này


đã hoàn toàn tạm dừng!


Lão Hoven hoảng sợ nói: “Bên trong tòa cung điện này có tồn tại hai chiều


không gian?”


Một cái là chiều không gian được xây dựng từ trước, là điểm cuối cùng của sự


tua ngược, là dự tính ban đầu khi thiết kế nơi này, một cái khác thì là bị tạo ra


do cưỡng ép ngừng tiến trình lại, cũng chính là tình huống trước mắt.


Bởi vì vào lúc này bóng người kia cũng đã dừng biết.


Ngay sau đó,


Thần Trật Tự xoay người, hắn hướng mặt về phía Dis.


Ánh mắt của Trật Tự tựa như xuyên thấu qua vô vàn ngăn cách mà nhìn đến nơi


này, đây là Con Mắt Trật Tự đúng nghĩa!


Lão Hoven há to miệng, lão bỗng nhiên ý thức được một chuyện kinh khủng


trong số những chuyện càng kinh khủng, đó chính là: Trời ạ …Thần Trật Tự


thấy được chúng ta!


Dis vẫn đứng thẳng tắp ở nơi đó, hắn sẽ không cúng bái Thần Trật Tự, sẽ


không, bởi vì cúi đầu thì có nghĩa rằng tất cả sự phẫn nộ của mình trước đây


đều sẽ biến thành một trò cười.


Hắn có thể bởi vì Karen mà lựa chọn buông xuống nhưng lại sẽ không xem như


nó đã biến mất, hắn không phải đứa bé dùng tiếng khóc lóc để đổi lấy bánh kẹo,


sự kiêu ngạo từ trong thực chất để hắn không nguyện ý cúi đầu trước bất kỳ ai,


bao gồm cả Thần!


Có lẽ đây mới là bản chất của sự mâu thuẫn giữa Thần Trật Tự và Dis, nếu


không đổi lại những người khác, dù là gặp phải chuyện tương tự thì cũng sẽ


hiểu cách tạo ra lối thoát cho mình và cho Thần;


Mà Dis, cũng không muốn gì nhiều lắm, hắn có thể tiếp nhận tất cả đau khổ và


trắc trở gặp phải, nhưng ít nhất thì ngươi phải chào hỏi ta, ta thờ phụng ngươi,


đi theo bước chân của ngươi…


Nhưng ngươi, ít nhất phải cho ta một chút sự tôn trọng!


Dis không có nhắm mắt lại,


Lần này,


Hắn lựa chọn … nhìn thẳng Thần!