MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3026: Ngươi là người thừa kế của ta (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 3026: Ngươi là người thừa kế của ta (2)

1,290 từ · ~7 phút đọc

Dis nhẹ gật đầu, giống như là đang vô cùng kiềm chế.


Karen hỏi: “Ngươi đã giáng thế rồi?”


Dis không có trả lời.


“Vậy thì Chư Thần đâu, đã chính thức bắt đầu trở về?”


Dis vẫn không có trả lời.


“Ngươi có thể giáng thế, nhưng ít nhất người phải nói trước một tiếng, nói cho


chúng ta biết, ngươi đã bỏ đi!”


Dis hỏi:


“Sợ hãi?”


“A, không phải sợ hãi, chúng ta chỉ là hi vọng có thể có càng nhiều thời gian để


bố trí, xem như có thua, cho dù phải chết, chúng ta cũng muốn chết một cách có


giá trị hơn một chút.”


Dis nhìn người trẻ tuổi trước mặt mình này một cách rất nghiêm túc.


…


Cung Điện Vĩnh Hằng của kỷ nguyên trước;


Thần Trật Tự nhìn xem câu từ miêu tả trước mắt, mặc dù còn không có chính


thức trông thấy cơn nghiện đói, nhưng đột nhiên, hắn có một loại cảm giác, đó


chính là người trước mắt này rất có thể thật sự chính là người thừa kế mình.


Ảo ảnh của Thời Gian cấm kỵ cho dù có lợi hại hơn và quỷ quyệt hơn nữa thì


cũng không có khả năng tạo ra một vai diễn như vậy.


…


“Để cho ta nhìn xem cơn nghiện đói trong cơ thể ngươi, ta muốn xác nhận thân


phận của ngươi.”


“Ngươi muốn thu hồi nó lại sao? Ta vốn cho rằng đây là thứ ngươi muốn giải


thoát khỏi bản thân của mình, bây giờ lại cần nó?”


“Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn.”


“Ngươi muốn lấy lại nó để khôi phục sức mạnh của mình?”


“Để cho ta xem cơn nghiện đói.”


Karen nhẹ gật đầu: “Được.”


Karen lập tức nhắm hai mắt lại, linh hồn mở rộng bao phủ Dis vào.


Sau thoáng chốc hai người cùng nhau xuất hiện ở nơi sâu trong linh hồn Karen.


Lưỡi Hái Chiến Tranh vốn đang đứng trong đầm lầy, lần này nó yên lặng cuộn


mình vào trong vũng bùn, không dám lộ ra một chút nào. Nhưng mà Dis không


có để ý đến sự tồn tại của nó, ánh mắt của hắn hoàn toàn nhìn vào pho tượng


trước mặt.


Pho tượng bị xiềng xích trói buộc, hình dạng của nó đã biến thành Karen được


một nửa.


Karen giơ tay lên, thân hình của anh biến mất tại chỗ để rồi xuất hiện ở phía


trên pho tượng nghiện đói, pho tượng vốn đang yên lặng bắt đầu phát ra tiếng


gầm thét dưới sự điều động của Karen.


Dis xoay người, rời khỏi không gian linh hồn của Karen.


“Ừm?”


Ở trong không gian linh hồn chỉ còn lại Karen đứng trên đầu pho tượng, có chút


luống cuống.


Trong hiện thực, Dis mở mắt ra, khóe miệng mang theo ý cười.


Cũng không có nhiều thứ có thể chạm đến điểm cười của Thần, nhưng bởi vì


chuyện vừa phát sinh vừa rồi thật sự quá buồn cười.


Sau đó, Karen mới mở mắt ra.


Dis mở miệng nói: “Ha ha, ngươi muốn nuốt ta?”


Thân là Thần Trật Tự, hắn thật không nghĩ được có một ngày mình sẽ bị cơn


nghiện đói nuốt chửng. Người trẻ tuổi trước mắt này, lần thứ nhất nhìn thấy


“Mình” thì đã dám ra tay với mình như vậy, thật là …quá thú vị.


Karen mím môi, đáp: “Mặc dù ta biết tỉ lệ thành công rất thấp, nhưng ta không


có lựa chọn khác.”


“Vì cái gì?”


“Rất nhiều người đang chuẩn bị vì bảo vệ Trật Tự mà chết, ta không có cách


nào thuyết phục mình lùi bước.”


Dis từ chối cho ý kiến, đi về phía phòng đọc sách, hắn có thể cảm ứng được tờ


còn sót kia đang ở bên trong.


Nhận biết của mình đối với người trẻ tuổi này rất thiếu thốn, rất có thể là do một


trang này tạo thành.


Rất hiển nhiên là quan hệ giữa “Người viết thư” và người trẻ tuổi này vô cùng


đặc biệt.


Một tờ còn thiếu kia chính là “góc nhìn” liên quan đến người trẻ tuổi này.


Mở cửa, cẩm lấy nó thì có thể biết được toàn bộ.


Nhưng động tác của Dis lại dừng lại.


Bởi vì hắn bỗng nhiên không muốn đi xem một tờ kia, từ khi xác nhận cơn


nghiện đói là thật thì ý nghĩ của hắn đã có sự thay đổi.


Từ “Ngươi có phải là người thừa kế của ta thay không?” mà biến thành “Ngươi


dựa vào cái gì để làm người thừa kế của ta?”


Nếu người này đã đứng ở trước mặt mình thì còn cần xem tài liệu làm gì? Karen


hỏi: “Ngươi rốt cuộc đang tính làm gì?”


Dis đưa tay, chỉ chỉ phía trên: “Bây giờ ta hẳn còn đang ngồi ở ngoài kỷ


nguyên.”


“Vậy ngươi là ai?”


“Ta đã nói rồi, ta là Trật Tự, cơ thể này là do vị tín đồ này cho ta mượn, ta và


hắn “gặp mặt” nhau ở trong cung điện Vĩnh Hằng cách một kỷ nguyên, hắn bây


giờ đang là “Người viết thư” cho ta, ta thông qua hắn mà quan sát tương lai…


không, là quan sát thế giới hiện tại.”


Mặc dù cái xưng hô “Người viết thư” này có chút khó hiểu nhưng Karen vẫn


bắt lấy trọng điểm:


“Ngươi nhập vào người ông nội ta? Làm vậy có tổn thương đến ông nội của ta


không?”


“Không phải nhập xác, mà là giao dịch, hắn có thể cảm giác được quá trình


ngưng tụ Thần cách trước, mặc dù chỉ là tạm thời nhưng đã nhận được lợi ích


rất lớn, huống chi, ta còn có phần thưởng thật sự dành cho hắn.”


“Vậy là tốt rồi.”


“Đáng tiếc rằng hắn sinh nhầm kỷ nguyên, nếu là sinh vào thời điểm của ta bây


giờ thì có lẽ không cần đến mấy trăm năm thì hắn đã có thể xuất hiện ở trong


Thần Điện của ta… đứng trong vị trí hàng đầu.”


Đối với Dis mà nói thì việc thành Thần cũng không có gì khó khăn.


Ở trong thời đại không thể thành Thần mà đã có thể ngưng tụ ra nhiều mảnh vỡ


Thần cách như vậy thì nếu thay đổi hoàn cảnh sang một kỷ nguyên khác thì việc


thành Thần là việc đương nhiên.


Đánh giá cao thật sự đó là “đứng trong vị trí hàng đầu”.


Đây không phải lời phỏng đoán của các Trưởng Lão Thần Điện khác, không


phải lời cảm thán của Ranedal, mà đây là sự khẳng định của chính Thần Trật


Tự.


Trên thực tế thì loại phương thức “Viết thư” dùng để liên lạc này có độ khó rất


lớn, vốn không có khả năng để thực hiện, tất cả đều do Dis đủ mạnh để gánh


chịu, cùng với bên người Dis khi đó vừa lúc có một quyển bút ký của Thần


Nguyên Lý để tạo sự kết nối.


Nói cách khác thì thiếu ai trong hai người ông nội của Karen thì đều không thể


để cho ánh mắt của Thần Trật Tự dùng phương thức tả thực mà nhìn xuyên thấu


đến đây.


Karen: “Ông nội là niềm kiêu ngạo và tấm gương của ta.”


“Cho nên, hắn mới có thể đồng ý sao.”


Dis bước đến trước cửa sổ, đây là vị trí mà Pall thích nằm nhất, hắn đưa tay đẩy


cửa sổ ra, lúc này bầu trời bên ngoài đã dần chuyển sang màu đen.


“Ngươi cảm thấy thế giới hiện tại thế nào?”