MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3036: Chư Thần trở về (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3036: Chư Thần trở về (3)

1,275 từ · ~7 phút đọc

“Cần vài ngày.”


“Vậy cũng không cần dọn dẹp.”


“Ừm.”


Karen hoá thân thành khói đen mang Piaget cùng với chiếc xe lăn rời đi, gần


như chỉ trong nháy mắt thì cả hai đã về đến nhà của Piaget.


Trong căn nhà này, Karen đã từng ngủ trên chiếc ghê sô pha trong phòng khách


và trong căn phòng ngủ trên lầu, vào đêm đó thì mình đã gặp được Rylisa trong


giấc mơ.


“Để ta đi pha cà phê.”


“Không, để ta đi, ngươi ngồi xuống.”


Karen đi vào phòng bếp, chỉ sau chốc lát thì anh đã mang cà phê và điểm tâm


ra.


“Cậu còn có việc phải làm nhỉ?”


“Không có việc gì, thời gian ngồi uống cà phê với bạn bè thì vẫn phải có.”


Piaget vừa uống cà phê vừa nói: “Thật ra còn có một nguyên nhân để ta đồng ý


trị liệu.”


“Nguyên nhân gì?”


“Sau khi ta vẽ ra bức tranh này thì ta cảm thấy ta đã nhìn thấy sứ mạng của


mình.”


“Chỉ là nhìn thấy? Dùng góc nhìn của Bede thì có lẽ ông ta sẽ cảm thấy ngươi


đã hoàn thành sứ mệnh của mình.”


“Có vài sứ mệnh là được người khác ban cho và yêu cầu, có vài sứ mệnh thì là


do bản thân mình muốn làm.”


“Ta nhớ ngươi cũng không phải là một tín đồ thành kính tuyệt đối với Bích


Thần.”


“Đúng vậy, ta không phải, nhưng ta nghĩ Lynda hẳn sẽ vui lòng nếu thấy ta như


vậy, lúc vẽ tranh thì ta sẽ có cảm giác Lynda đang ở bên cạnh.


Nhưng ta nghĩ bức tranh tiếp theo mới thật sự thuộc về ta, cho nên, ta cần điều


chỉnh trạng thái cơ thể của mình cho tốt để chịu đựng cho đến khi hoàn thành


tác phẩm.”


“Chúc ngươi thành công,”


Karen uống một hơi cạn sạch cà phê trong tách, đứng người lên, nói: “Ta phải


đi.”


“Gặp lại, bạn của ta.”


“Gặp lại.”


Sau khi Karen đi ra cửa phòng thì mới hóa thành khói đen mà biến mất.


Piaget ngồi một mình trước lò sưởi trong phòng khách, nhìn về hướng Karen


biến mất, mỉm cười nói:


“Cũng chúc cậu thành công, Karen.”


…


Vườn Sinh Mệnh.


Biển Đen gợn sóng tựa như không bao giờ ngừng, nhưng vẫn có vẻ vô cùng


kiềm chế, giống như là phần nhạc đệm làm nền để mọi người chú ý trước khi


sân khấu kéo màn.


Anderkin là tổ trưởng của một tổ giám sát lúc này đang ngồi bên bờ biển mà


viết thư cho vợ mình:


“Em à, dạo gần đây em có khoẻ không, trong lòng anh lúc nào cũng nhớ em và


đứa con sắp chào đời của chúng ta.


Anh rất xin lỗi vì trước đó anh đã hứa rằng sẽ hái một đóa hoa đẹp nhất về,


nhưng bây giờ anh chỉ có thể nuốt lời.


Chiến tranh đã biến vùng đất ngày xưa được gọi là nguồn gốc của sự sống thành


một vùng phế tích, bóng cây còn sót lại cuối cùng cũng bị nước biển màu đen


bao trùm.


Khi anh đứng trên đỉnh của tế đàn quan sát về bốn phía xa xa, anh ngỡ như


mình đang ở trong một vùng hoang mạc vắng lặng.


Chiến tranh thật sự rất đáng sợ, những thành viên trẻ tuổi là thuộc hạ của anh


vốn rất cuồng nhiệt và ao ước chiến tranh, nhưng sau khi đến và nhìn thấy cảnh


tượng của nơi này thì tất cả bọn họ đều yên tĩnh lại.


Nhưng chúng ta cũng không bài xích cuộc chiến tranh này, bởi vì chúng ta từng


tận mắt nhìn cảnh tượng đám người ở trong các tiểu thế giới xếp hàng đi ngang


qua sau khi được chúng ta thả ra ngoài.


Bọn họ có còn là người không… có lẽ bọn họ cũng chẳng bằng động vật.


Sinh Mệnh Thần Giáo bởi vì nuôi dưỡng Rết Sinh Mệnh trong một tiểu thế giới


nên bọn hắn đã chia một trăm nghìn người thành một tổ, mấy triệu người thành


mấy chục tổ, dung hợp cộng sinh cơ thể của bọn họ lại, không cần dùng dây


thừng trói buộc bởi vì mỗi một người bọn hắn đều được chắp nối vào nhau.


Bọn hắn bị nhốt vào một chỗ, cái máng ăn kéo dài trước mặt bọn hắn, nếu so


sánh với bọn hắn thì trại nuôi heo đã là một nơi rất hạnh phúc, mà anh còn nghe


nói, trong số một trăm người này cho dù chỉ có một người chết đi trước lúc con


rết trưởng thành thì một trăm nghìn người này sẽ mất đi giá trị lợi dụng, đều sẽ


bị xử lý tập thể.


Rất xin lỗi, anh không nên kể cho em về những chuyện này, nhưng anh không


thể không giải thích cho em biết nguyên nhân mà thời gian trở về của anh bị kéo


dài.


Bây giờ anh đang ngồi trước vùng biển đen kia, nó đục ngầu và dơ bẩn, hai vị


Chủ Thần của Sinh Mệnh Thần Giáo sẽ xuất hiện từ nơi này. Anh không hy


vọng cảnh tượng mà anh từng nhìn thấy trong tiểu thế giới kia sẽ xảy ra ở phía


ngoài, anh không hy vọng đứa con còn chưa ra đời của chúng ta sau khi lớn lên


sẽ quen thuộc với cảnh tượng như thế.


Cũng như đoàn trưởng của anh đã nói:


Đúng vậy, chúng ta biết chúng ta đang giám sát cái gì, nhưng là tín đồ của Trật


Tự thì chúng ta không còn con đường nào khác, ngẫm lại về người nhà của


chúng ta, ngẫm lại về quê hương của chúng ta, ngẫm lại về thế giới ở sau lưng


chúng ta.


Xem như Thần có đi ra từ nơi này thì chúng ta cũng phải đạp hắn trở lại!


Anh yêu em, yêu con của chúng ta.


Ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại.”


Sau khi viết xong bức thư, Anderkin gấp tờ giấy lại thành một con quạ đen rồi


thả nó bay đi, nó sẽ bay đến trạm hậu cần, sau đó được thần quan phụ trách


kiểm tra rồi chuyển đi.


Nhưng mà ngay khi hắn đứng dậy chuẩn bị đi về trạm giám sát thì đã nhận ra sự


bất thường, hắn dừng bước xoay người nhìn lại.


Ở trung tâm của vùng biển đen ngòm kia bỗng nhiên xuất hiện ba hòn đảo to


lớn.


“Đảo …không, không phải đảo, là đầu, là đầu, nhanh, phát tín hiệu, phát tín


hiệu!”


“Rầm!!!”


Những dòng nước biển cuồng bạo trỗi dậy hóa thành những cơn sóng thần lao


đến nuốt chửng xung quanh.


Trong các tế đàn giám sát xung quanh biển đen, các thần quan Trật Tự phụ trách


giám sát ngay từ đầu cũng không chạy trốn, mà là không tiếc để mình bị dòng


nước biển hỗn hợp với ô nhiễm nuốt chửng cũng muốn kiên trì gửi số liệu báo


cáo mới nhất đi.


Thông tin khẩn cấp nhanh chóng truyền đến tay của tất cả cấp cao trong Trật Tự


Thần Giáo, cấp bậc nguy hiểm đã vượt xa sự kiện Phố Mink vừa xảy ra trước


đó không lâu, bởi vì cho dù trong sự kiện phố Mink có Thần xuất hiện, nhưng


tính chất vẫn còn là mâu thuẫn nội bộ của Trật Tự Thần Giáo, còn bây giờ…


kiếp nạn đã thật sự bắt đầu!


Chư Thần bắt đầu trở về.