MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3047: Biến cố (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 3047: Biến cố (1)

1,861 từ · ~10 phút đọc

“Các ngươi, đều bị hắn lừa, ha ha ha…”


Karen yên lặng đứng ở bên cạnh, nhìn Huemiller ngồi trong quan tài không


ngừng bật cười.


Có thể là do cái loại thái độ “Không quan trọng” này của Karen làm cho hắn


cảm thấy có chút thiếu thú vị, tiếng cười dần dần dừng lại:


“Trật Tự mới sắp được xây dựng, chuyện này đối với các ngươi mà nói thì cũng


là một lần kỳ ngộ mới, ta hi vọng các ngươi có thể tỉnh táo một chút mà đưa ra


lựa chọn chính xác.”


Karen đáp lại: “Chỉ trong trạng thái tỉnh táo nhất thì con người ta mới có thể chủ


động lựa chọn con đường khó khăn nhất.”


“Vậy các ngươi sẽ nhận thức được sự nhỏ bé của mình.”


“Không quan trọng, bởi vì ta đã sớm nhìn thấy sự bao la thật sự.”


“Ta thật rất muốn biết là điều gì đã để cho ngươi tự tin như vậy.”


“Thần Trật Tự vĩ đại.”


“Ngươi tên là gì?”


“Karen. Inmerais.”


“Chờ đến lúc trở về ta sẽ đến Thần Điện bắt lấy ngươi rồi đặt ở trong lòng bàn


tay, sau đó, thưởng thức sự tự đại và ngu muội của ngươi cho thật tốt.”


“Ta không ở trong Thần Điện, ta là Đại tế tự kế nhiệm.”


Chỉ là kế nhiệm trên quy tắc ngầm, chỉ với sự báo hiệu, một cái xu thế, còn hiện


thực sẽ phát triển ra sao cũng không xác định, nhưng những điều đó cũng không


ảnh hưởng đến việc Karen mượn dùng thân phận này để thể hiện ra quyết tâm


của Trật Tự Thần Giáo cho Ogurev thấy.


“Vậy Đại tế tự bây giờ của ngươi hẳn là sẽ lập tức sẽ bảo ngươi trở về, ta sắp trở


về rồi, hắn sẽ chỉ trở về sớm hơn ta, bởi vì hắn mới là Thần đầu tiên trở về, ha


ha.”


“Ha ha.” Karen cũng cười.


Khí tức của Huemiller bắt đầu tiêu tán, điều này có nghĩa ý chí của Ogurev bám


ở trên đã dần lui đi.


Ngay sau đó, Huemiller thật sự đang trở về, nhưng loại trở về này chỉ trong


ngắn ngủi, bởi vì Ogurev đã dùng hết năng lượng linh tính còn sót lại trên cơ


thể.


Hắn duỗi tay ra, tựa như muốn nắm lấy gì đó, ánh mắt của hắn vẫn đóng chặt


như cũ nhưng lại có thể nhìn thấy vẻ vội vàng từ trên gương mặt. Karen cầm tay


của hắn, Huemiller lập tức dùng sức đáp lại, gấp gáp nói:


“Phải tin tưởng …tin tưởng Trật Tự …phải…”


Sau đó,


Hắn chết.


Đã từng tranh đoạt vị trí Đại tế tự này với Norton, lần thứ nhất chết và lần thứ


hai chết của hắn đều có vẻ hơi qua loa.


Morindi tiếc nuối nói: “Ai, sao hắn không biết nói vào trọng điểm, lời còn chưa


nói hết đã chết rồi.”


Karen hỏi: “Ngươi cảm thấy hắn còn muốn nói gì nữa?”


Morindi: “Phải …phải….”


Karen: “Phải tin tưởng trật tự.”


“Cái này …”


“Ta cảm thấy có lẽ hắn đã nói xong lời của mình, đây chính là điều mà hắn


muốn biểu đạt.”


“Hắn nỗ lực trả một cái giá lớn như thế chỉ là vì hô một câu khẩu hiệu thôi


sao?”


“Có phải thật sự chỉ là khẩu hiệu hay không còn chưa xác định được, câu nói


không phải là truyền đạt lại cho ta, có lẽ câu nói này ở trong lỗ tai của người mà


hắn thật sự muốn truyền đạt lại thì nó mới có hàm nghĩa đặc thù.”


“Thế nhưng mà hắn không muốn nghe.” Hiển nhiên Morindi vẫn còn có khúc


mắc đối với Norton, bà ta vẫn luôn là người kiên định tin vào Thần.


“Có thể hắn đã…”


“Ta không thích tùy tiện nghi ngờ đồng đội, chiến hữu và người có cùng chí


hướng với ta, nhất là những lời nói xấu kia đến từ miệng của kẻ địch, ngươi cho


rằng Thần sẽ không nói láo sao?”


“Vâng, cẩn tuân ngài dạy bảo.”


Karen giơ tay lên, sau khi nắp quan tài khép kín thì nó lại chìm vào trong biển


đen.


Đối với tín đồ Trật Tự đã trải qua quá trình thức tỉnh, tang lễ phức tạp đã mất đi


ý nghĩa, mà vị này cũng nên rời đi trong sự yên lặng


“Thiếu gia, tiếp theo chúng ta có cần tiếp tục tiến vào không?”


“Đã có điều kiện có thể vào thì đương nhiên phải đến quan sát kẻ địch của


chúng ta trước, Connor, tiến lên!”


“Rống!”


Connor phát ra một tiếng rồng gầm, thân rồng lao vùn vụt về trước, lấy tốc độ


cực nhanh mà xuất phát hướng đến khu vực trung tâm.


Không bao lâu, màn ánh sáng ngăn cách kia đã xuất hiện ở trước mắt.


“Các ngươi ở lại nơi này, chuẩn bị tiếp ứng ta bất cứ lúc nào.”


Nói xong, Karen rời khỏi lưng rồng, trực tiếp xông vào trong vách ngăn.


Những tư duy tiêu cực bắt đầu nhanh chóng tràn ngập trong đầu Karen, bên tai


như có thể nghe được vô số tiếng gầm thét của Ma Thần.


Đám Thần linh này bị ngăn cách ở bên ngoài kỷ nguyên lâu như vậy, hùng


mạnh như Thần Trật Tự cũng đã mục nát thì bọn hắn sao có thể tốt hơn đây?


Huống hồ trên con đường trở về không chỉ có sự tịch mịch vô cùng mà giữa


đường càng trải qua sự chém giết và nuốt chửng lẫn nhau, bởi vậy oán niệm ở


nơi này không chỉ vô cùng đậm đặc mà còn rất mới mẻ.


“Loya.”


“Anh Karen!”


Cơn nghiện đói càng không ngừng đang gầm thét, duy trì ý thức Karen tỉnh táo,


mỗi lần đến điểm không còn chịu nổi thì Loya sẽ ra tay giúp Karen chia sẻ mà


hút đi một phần.


Thật ra nếu như sau lưng Karen có một đoàn Mục sư đi theo mà nói thì cũng có


thể xông qua vách ngăn, bên trong Ky Sĩ Đoàn không thiếu Mục sư ưu tú,


nhưng cái giá phải trả khi làm thế cũng quá lớn. Connơor bị ô nhiễm thì mình


có thể gột rửa giúp, một là bởi vì Connor là Cốt Long, có thể chịu được việc


“cạo xương”;


Thứ hai đó là truyền thừa Long Thần có thể chống lại hoàn cảnh nơi này mà


tiến vào trong.


Nhưng những mục sư kia sau khi xâm nhập vào trong vùng ô nhiễm này cũng


chỉ có thể có kết cục giống như “Cha mẹ” của mình, ngay cả thăm dò cũng chỉ


dùng các tiểu đội nhỏ, chưa nghe nói có ai đánh trận mà đổ hết vốn liếng chỉ để


nhìn một cái.


Sau một khoảng thời gian chịu đựng, rốt cục Karen xuyên thấu vách ngăn, đi tới


khu vực trung tâm nhất.


Ba ngọn núi xuất hiện ở trước tầm mắt, sương đen bao phủ để chúng như ẩn


như hiện.


Lúc đối mặt với Rylisa và bản thể của Ranedal thì Karen đều từng cảm khái sự


đáng sợ từ cấp độ sống của Thần Linh


Bây giờ anh quả thật được nhận thức về cái gì gọi là …Chủ Thần.


Ranedal sợ là còn không cao bằng phần mặt của bọn hắn, chân đạp ở dưới cằm


thì tay còn với không tới lông mày.


Lời miêu tả thông dụng trong giới giáo hội đó là người khi đứng trước mặt Thần


thì là một con sâu kiến hèn mọn.


Lời hình dung này… thật đúng là đã được mỹ hoá quá mức.


Vì cái gì Thần có thể quan sát chúng sinh, vì cái gì Thần có thể sáng lập ra từng


tòa kỳ quan, vì cái gì trong truyện kể về bọn hắn thường thường mang theo


những sự chấn động huỷ thiên diệt địa, vì cái gì cho gì sau khi ngã xuống thì cơ


thể đã thối rữa cũng có thể mang đến kiếp nạn đáng sợ cho nhân gian.


Chỉ cần ngươi thật sự đứng trước mặt của Thần, nhìn bọn hắn một chút thì tất cả


sự khó hiểu và nghi ngờ đều sẽ biến mất.


Karen triệu hồi ra pháp thân, dưới sự cường hoá của pháp thân bắt đầu tiến hành


dùng tinh thần thăm dò trên quy mô lớn.


Lần trước nhìn vào trung tâm từ xa xa, ba vị Chủ Thần chỉ lộ ra bộ phận từ cổ


trở lên, hiện tại mới phát hiện thân thể của bọn hắn đã xuất hiện ở đây, chỉ có


điều những bộ phận còn lại đều chìm ở dưới biển đen.


Nhưng mà mặc dù thể trạng của bọn hắn vẫn giữ lại uy nghiêm của Chủ Thần,


nhưng trên thực tế thì trạng thái bên ngoài của bọn hắn rất không tốt, có thể


nhìn thấy sự gầy gò và khòm xuống rất rõ ràng.


Có lẽ cách vi von này không quá phù hợp nhưng lại thật sự rất giống với cơ thể


gầy gò của những kẻ vô gia cư lưu lạc ở mấy góc đường trong thành phố York


Đồng thời nhiều vị trí trên Thần thể đang ở trong giai đoạn bổ sung, nhưng tiến


độ bổ sung lại không giống, có nghĩa rằng một vài bộ phận không phải được bổ


sung mà là đang được che lấp.


Bọn hắn không chỉ đã cực kỳ suy yếu, trên người bọn họ còn có vết thương.


Chỉ cần có thể nhớ kỹ những vị trí vết thương này thì chờ đến lúc bọn hắn hoàn


toàn thức tỉnh bước lên trên bờ, Kỵ Sĩ Đoàn nhằm vào các vị trí này tấn công để


xác thực thêm


Nhưng mà vừa thăm dò trong giây lát thì Karen đã nhận ra điều không thích


hợp, anh duỗi tay ra nhẹ nhàng chạm về phía trước.


Lần thứ nhất không chạm vào thứ gì, lần thứ hai cũng giống như vậy, nhưng khi


đến lần thứ ba thì đầu ngón tay lại giống như đã chạm vào một lớp chất sừng vô


hình dày vô cùng.


Bọn hắn, đang lừa gạt ta!


Karen chẳng những không có hoảng hốt, ngược lại khóe miệng nở nụ cười.


Nếu như các ngươi thật sự là Thần linh hùng mạnh không gì không làm được


thì lúc này cần gì phải che giấu sự thăm dò của ta?


Đây chẳng phải là đã nói rõ các ngươi đang kiêng kỵ trận địa đã bố trí tốt ở trên


bờ của Kỵ Sĩ Đoàn sao?


Đây là một cuộc chiến tranh giữa người và Thần, người cần phải có tinh thần


không sợ hy sinh thì mới có thể đi chém giết với Thần, mà thứ mà Thần thường


thường dựa vào nhất cũng không phải sự hùng mạnh của bản thân bọn hắn, mà


là nhận thức và hình tượng về sự không thể bị đánh bại