MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3077: Tang lễ của Thần (10)

Số 13 Phố Mink

Chương 3077: Tang lễ của Thần (10)

1,792 từ · ~9 phút đọc

Karen đáp lại nói: “Điểm quan trọng của trò lừa gạt không phải ở chỗ nó phức


tạp, mà là ở chỗ làm như thế nào để người ta tin tưởng.”


Ai có thể nghĩ tới, Kỵ Sĩ Thánh Quang vậy mà lại dùng loại phương thức này


tạo ra Thần dụ giả để lừa bịp mấy cái Thần Giáo này đâu?


Suy cho cùng thì cũng do khoảng cách với thời đại của Thần đã quá xa xưa, mọi


người, sớm đã quên đi uy năng của Thần.


Đại tế tự hỏi: “Ngươi cảm thấy cảnh tượng trước mắt thế nào?”


“Cực kỳ rung động, nhưng cũng có chút buồn tẻ, bởi vì chúng ta có vẻ cũng


không thể phát huy ra tác dụng gì.”


“Cái tâm tính này của ngươi cũng rất giống với đám người Daan.”


“Đúng vậy, quả thực như thế.”


Đại tế tự đặt hai tay ở trên lan can xe lăn, dựa lưng vào phía sau, nói:


“Các ngươi có cảm thấy buồn tẻ hay khó chịu không thì ta đều không để ý, bởi


vì bây giờ là sự bắt đầu của màn diễn xuất thuộc về thế hệ của chúng ta, chờ sau


khi chúng ta kết thúc thì mới đến lúc các ngươi cần lên đài.


Một tiếng ầm vang, đê đập đổ sụp, dòng lũ càn quét, đây là phong cách bi kịch


trong văn học, nhưng loại phong cách lãng mạn thiếu trách nhiệm này không


thích hợp với tín đồ Trật Tự chúng ta.


Ngươi sẽ phát hiện những Thần Giáo tô điểm và ảo tưởng về cái chết kia sẽ


thường thiếu đi tinh thần trách nhiệm và cảm giác sứ mệnh;


Tín đồ Trật Tự chúng ta lựa chọn đối mặt trực diện với cái chết, lúc này mới có


thể để cho nhiều thế hệ rõ ràng sứ mệnh của một đời người, truyền lại ngọn lửa


tiếp tục về sau.


Bất kể cuối cùng cho dù có thành công hay thất bại thì chúng ta cũng không


muốn đi làm anh hùng trong những vở ca kịch bi tráng kia;


Chúng ta,


Cần duy trì sự ưu nhã của Trật Tự.”


Sau khi Đại tế tự nói xong những lời này thì nhắm mắt lại, một ít bông tuyết rơi


lên trên mặt của hắn, nhưng không có nhanh chóng tan đi mà ngược lại bám vào


trên tạo thành những tinh thể nhỏ.


Karen thấy thế, trong lòng muốn lau chúng đi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.


Đột nhiên ở giữa,


Một giọng nói trầm vang lên từ trong cơ thể Đại tế tự, đám người Mobiteng


không phát giác chút nào nhưng Karen lại nghe thấy rất rõ ràng.


“Sigurman.”


Sau khi giọng nói này vang lên thì phía trên màn trời, Kỵ Sĩ Băng Sigurman nở


nụ cười trên mặt:


“Ta đây, Tiranus.”


“Nên đánh thức vật nuôi Panrol của ngươi rồi.”


Nguồn gốc tên gọi Panrol của vùng cao nguyên này lại đến từ vật nuôi của


Sigurman?


Karen nhìn về mặt đất phía trước, đây cũng có nghĩa rằng các vị đại nhân này


đã sớm dựng lên sân khấu cho buổi diễn xuất này từ kỷ nguyên trước.


Khó có thể tưởng tượng thời khắc vinh quang nhất của hệ Trật Tự trong kỷ


nguyên trước;


Thần Trật Tự quyết định trả giá bằng sự mục nát của bản thân để đi ngăn cách


ra một cái kỷ nguyên không có Thần, mà các Thần chi nhánh Trật Tự chẳng


những không có phẫn nộ và oán hận, ngược lại ai nấy đều nở nụ cười mà tự bố


trí lẵng hoa cho lễ tang của mình.


Buồn cười là mình lại còn từng nghi ngờ toàn bộ các Thần chi nhánh của hệ


Trật Tự phản bội Thần Trật Tự.


Tín điều của Trật Tự sẽ nói cho ngươi vì cái gì mà hi sinh, sau đó để ngươi chủ


động đồng ý đi hi sinh vì nó.


Nguồn gốc khởi đầu của nó đến từ chúng Thần của hệ Trật Tự, bọn hắn đã làm


một tấm gương tốt.


“Panrol của ta đã chết rồi, nó không có khả năng tồn tại lâu như vậy, thứ tồn tại


bây giờ hẳn hậu nhân không biết là đời thứ mấy của nó.”


Lúc nói những lời này có thể cảm giác rõ ràng được sự bi thương và tưởng niệm


trong giọng nói của Sigurman.


Đại tế tự mỉm cười nói: “Ta tin tưởng rằng truyền thừa của Panrol vẫn còn, hậu


duệ của nó chắc chắn cũng đang hưởng ứng sự kêu gọi của ngươi.”


“Đúng vậy, ta cũng tin tưởng vậy.” Sigurman giang hai cánh tay, la lên, “Panrol,


chủ nhân của ngươi, ta, trở về rồi.”


“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!”


Cả cao nguyên băng bắt đầu chấn động, từng luồng khí cực lạnh phun ra từ


những cái hố trên mặt đất.


Khí tức ngưng tụ, một con Phượng Hoàng Băng từ từ hiện ra.


Cánh của nó toàn là băng tuyết, ánh mắt của nó là sự rét lạnh khiếp người nhất


thế gian.


“Wow…” Ở trên tháp canh của căn cứ, Connor hé miệng, vô ý thức hà hơi vào


lòng bàn tay nhỏ của mình rồi sau đó chà xát, “Con rồng ngốc nếu so với nó thì


nóng hầm hập.”


Thế nhưng Auggie là Băng Sương Cự Long, nhưng sức mạnh thuộc tính vốn


không thể nào so với con Phượng Hoàng Băng trước mặt.


Giọng của Phượng Hoàng Băng quanh quẩn cả vùng cao nguyên: “Panrol,


hưởng ứng lời kêu gọi của chủ nhân!”


Con yêu thú đáng sợ đứng đầu hệ Băng này đã trải qua cả một kỷ nguyên, trong


lúc đó nó lấy thi thể của mình không ngừng sinh ra hậu duệ mới, giữ lại huyết


thống của mình, nguyên lý của nó cũng giống như con Chó Địa Ngục ba đầu mà


Karen từng gặp lúc ở trên Hoả Đảo.


Đây là một loại cực hình vô cùng tàn nhẫn đối với chính bản thân và hậu duệ


của nó.


Mà tất cả những sự chịu đựng cũng chỉ vì chờ đợi một ngày này.


Đại tế tự ra lệnh:


“Sigurman, phong tỏa nơi này đi, có quá nhiều người đến xem mà không trả tiền


vé, nếu đã tới thì dù sao cũng phải trả giá bằng chút gì đó.”


“Được rồi, Tiranus.”


Sigurman bắt đầu ngâm xướng, Phượng Hoàng Băng cũng mở hai cánh ra:


“Trật Tự – Đóng Băng!”


Sức mạnh đóng băng cũng không phải ở bên trong mà là phía bên ngoài.


Cả vùng cao nguyên này đều là do cơ thể của Phượng Hoàng Băng dần dần biến


hoá ra trong cả kỷ nguyên, hiện tại, nó bắt đầu ngăn cách nơi này với bên ngoài,


muốn tách biệt nơi này để hình thành một tiểu thế giới độc lập.


Trụ sở hậu cần tiếp tế nhiên liệu của Trật Tự Thần Giáo liên tục truyền đến vô


số cảnh báo, bởi vì tất cả trận pháp truyền tin và dịch chuyển vào lúc này đều đã


bị gián đoạn, nơi này, đã trở thành một hòn đảo hoang.


Không cần suy nghĩ gì thì cũng có thể biết được liên quân của cả ba Thần Giáo


ở đây sẽ gặp phải tình thế tương tự, liên hệ với phía ngoài bị cắt đứt, bọn hắn


cũng không có cách nào rời khỏi nơi này.


Dikno: “Thiếu gia nói đúng, ta chỉ là một nhà chỉ huy quân sự, nhưng lại không


phải một chính trị gia, bố cục bây giờ bất kể phân tích trên phương diện chiến


thuật như thế nào đi nữa cũng đều không có ý nghĩa, bởi vì chúng ta vốn cũng


không phải là bên ra tay.”


Alfred: “Đại tế tự là muốn dùng quân đoàn tinh nhuệ của ba Thần Giáo mà đút


cho Thần ăn.”


“Đúng vậy, không sai, nơi này là chiến trường, nhưng càng là một cái bàn ăn


khổng lồ.”


“Nhưng còn cần một bước thúc đẩy.”


Dikno nhẹ gật đầu: “Còn có một vị đại nhân chưa có ra tay đâu.”


Alfred cười nói: “Ta thích loại cảm giác này, thật sự quá kỳ diệu.”


Dikno liền nói: “Ta đã không nhịn được mà tính toán thành quả của chiến dịch


này, ba quân đoàn tinh nhuệ có lực lượng tương đương Kỵ Sĩ Đoàn, mà lúc bọn


hắn tại xuất chinh cũng đều mang theo khí tài chiến tranh được cất giữ của mình


đến, những thứ kia đều là tài nguyên cao cấp đã không thể nào chế tạo ra được


nữa.


Một khi đều bị mất hết ở đây thì Phong Bạo Thần Giáo, Hắc Nham Thần Giáo


và Pha Lê Thần Giáo tiếp theo đó đều sẽ mất đi năng lực chủ động uy hiếp Thần


Giáo chúng ta, ngược lại phải run rẩy dưới vó ngựa của Trật Tự.”


“Một cuộc mua bán vô cùng có lời, không chỉ có thể đánh tan ba vị Chủ Thần


trở về mà còn có thể phế đi ba Thần Giáo chính thống.


“Chỉ tiếc là các Thần Giáo chính thống còn lại sẽ trở nên càng cẩn thận hơn.”


Alfred lắc đầu: “Không có việc gì, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn sẽ có


thủ đoạn càng tốt hơn dành cho bọn chúng.”


Dikno: “Đây không phải một cuộc cạnh tranh công bằng.”


Nói xong, Dikno ngẩng đầu, nở nụ cười:


“Nhưng mà đây vốn không nên là một cuộc cạnh tranh công bằng, người bảo vệ


phía ngoài kỷ nguyên là Thần của chúng ta. Dù cho cái kỷ nguyên này sắp kết


thúc nhưng người đời sau cũng sẽ gọi kỷ nguyên này là Kỷ nguyên Trật Tự.”


Đại tế tự tiếp tục ra lệnh:


“Milogar.”


“Ha ha, ta đây, Tiranus.”


“Ngươi nên đi chết rồi.”


“Thật sự là một lời chào hỏi vô cùng độc đáo nhỉ, được rồi, ta đi chết đây.”


Trên Thần thể của Kỵ Sĩ Bất Tử Milogar xuất hiện làn khói đen tử vong, từ bên


trong làn khói có những sợi xiềng xích lan tràn ra, trước tiên tự quấn chặt bản


thân mình sau đó lại quấn chặt Leftina và Sigurman.


Leftina bất mãn nói: “Milogar, ngươi không cần siết chặt đến thế, cổ của ta sẽ bị


ngươi siết ra dấu hằn đấy.”


Sigurman cười nói: “Ngươi là sợ mình bị biến dạng trước mặt người mình thích


sao? Đáng tiếc, Tiranus của chúng ta cũng không vừa ý ngươi, hắn hẳn là đang


chờ đợi cô ta.”