MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3083: Tang lễ của Thần (16)

Số 13 Phố Mink

Chương 3083: Tang lễ của Thần (16)

1,640 từ · ~9 phút đọc

Karen mở mắt ra, hiện tại bản thân anh còn đứng ở trên cao nguyên băng, ở bên


cạnh xe lăn của Đại tế tự, nhưng ý thức linh hồn của anh đã đi tới Thần Quốc


băng giá của Sigurman.


Nơi này, là một khu vực xa xôi tĩnh mịch, hoàn cảnh trong văn phòng của Đại tế


tự nếu so sánh với nơi này thì giống như là một cái nhà tuyết nhỏ.


Một giọng nói vang lên từ phía trên, mang theo sự khinh thường cùng kiêu


ngạo, đương nhiên là cảm xúc này cũng không phải cố ý nhằm vào ai.


“Bạn nhỏ, ngươi chọn một đi.”


Karen từ từ ngẩng đầu, nhìn lên phía trên, anh đang dựa theo bản năng mà tìm


kiếm sự liên hệ với chủ nhân của Thần Quốc này, giống như là trong lúc nói


chuyện thì cần nhìn vào mặt của đối phương, đây là lễ phép.


“Hửm?”


Sự kiêu ngạo và khinh thường trong giọng điệu mất đi, Sigurman phát ra tiếng


nghi ngờ, có vẻ hắn đã nhận ra điều không phù hợp.


Gió lạnh thổi lên bên trong Thần Quốc, giống như khi tầm mắt mơ hồ nhìn


không rõ thì hà hơi lên trên cửa sổ kính rồi lấy tay lau lau để cố nhìn cho rõ. Gió


tuyết quét qua, sau lưng Karen xuất hiện bóng dáng của một pho tượng khổng


lồ, giúp linh hồn Karen không bị xâm nhập.


“A…”


Tiếng nghi ngờ lại vang lên.


Gió tuyết vào lúc này bỗng nhiên lớn lên, có lẽ là cảm thấy còn chưa đủ cẩn


thận, không, anh cho rằng là mình hoa mắt nên không cam lòng mà tiếp tục


dùng sức lau.


Với cái điệu bộ này nếu không biết rằng Karen được đưa đến để rèn luyện thì sợ


là sẽ nghĩ lầm Đại tế tự đang muốn mượn đao giết người, để Karen chôn vùi


trong cái Thần Quốc đóng băng này.


“Rống!”


Cơn nghiện đói nổi giận, nó cho rằng bản thân bị mạo phạm, từng sợi Xiềng


Xích Trật Tự tràn ra từ trên cơn nghiện đói hòng giam cầm vùng không gian


này, ngăn cản gió tuyết.


“A…”


Sigurman phát ra tiếng kinh ngạc không dám tin, có nghĩa rằng hắn đã xác thật


rằng mình thật sự không bị hoa mắt.


“Ầm ầm!”


Lớp băng dưới chân Karen bắt đầu nhanh chóng nhô lên, trong chớp mắt thì anh


đã ở trong khu vực cao nhất của trung tâm Thần Quốc.


Lúc Karen quay đầu nhìn lên, còn phát hiện phía sau mình xuất hiện một cái


ngai vàng bằng băng.


Trên mặt băng ở xa xa phía dưới là Sigurman, hắn giống như là một tín đồ khổ


tu, đi ra từ trong cơn gió tuyết, bước tới trước mặt chí cao vô thượng.


Chỉ thấy hai cánh tay của hắn giao nhau đặt trước ngực, cúi người nói thành


tiếng:


“Ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại.”


Không phải xưng hô “Chủ ta”, điều này có nghĩa Sigurman đã biết được thân


phận Karen và cũng phân chia rõ ràng.


Chủ của bọn hắn ngồi ở chỗ giao nhau của kỷ nguyên; còn cái vị trước mắt này


là Thần Trật Tự thế hệ sau, người thừa kế do chủ lựa chọn.


Hai tay của Karen cũng giao nhau mà tiến hành đáp lễ:


“Ca ngợi Trật Tự vĩ đại. Ta không phải Thần của ngươi, bây giờ Thần của ngươi


còn đang ở trên trời, các ngươi thuộc về hắn, thuộc về trật tự.”


Sigurman mỉm cười nói: “Không, Thần vĩ đại, ta nghĩ, đây có lẽ là cái cớ mà


Tiranus cố sử dụng để không quỳ xuống hành lễ với ngài.”


“Ta không cảm thấy là như vậy.”


“Chắc chắn là như vậy, Tiranus, luôn luôn thích tìm một phương thức mà người


khác không thể nào làm được để cố ý biểu hiện ra sự đặc biệt trong quan hệ


giữa hắn và chủ, phân biệt với chúng ta.”


Karen đột nhiên cảm thấy loại hành vi và tâm lý này có chút quen thuộc.


“Thần vĩ đại, ta vô cùng vinh hạnh khí có thể có được cơ hội như vậy, cùng


chiến đấu với ngài.”


Sigurman hành lễ lần nữa.


Karen: “Đây càng là vinh hạnh của ta.”


“Thật đáng tiếc, chỉ có thể chiến đấu với ngài lần này.”


“Không cẩn tiếc nuối, ngươi đã từng đi theo hắn mà nhìn thấy tất cả phong


cảnh.”


Sigurman hỏi: “Thần vĩ đại, ngài cũng dùng phương thức như vậy để nói


chuyện với Tiranus sao?”


“Đúng thế.”


Sigurman có chút không cam lòng nói: “Ta dám đánh cược rằng hắn đã vô cùng


vui vẻ.”


“Ta cảm thấy, chúng ta đã chậm trễ thời gian hơi lâu, ta lo lắng rằng phía ngoài


sẽ xảy ra biến cố.”


“Không, Thần vĩ đại, ngài không cần lo lắng, ở trong Thần Quốc có thể đóng


băng cả thời gian, Long Thần Phản Nghịch từng mang về quả táo thời gian cho


chủ ta, chúng ta đều nhận được một phần nên lúc ấy mới có thể hiệp trợ chủ ta


ngăn cách kỷ nguyên.


Khi ta phát hiện ngài không bình thường thì ta đã rót sức mạnh thời gian vào


trong Thần Quốc.”


“Sẽ tiêu hao rất lớn à?”


“Chúng ta đã gần như đã mục nát, chúng ta đã …không có thời gian.


Nhưng có thể dùng một chút thời gian cuối cùng này cho ngài thì ta cảm thấy


rất đáng giá.


Thần vĩ đại, xin ngài lựa chọn đối tượng chiến đấu đi, mặc dù kết cục tất nhiên


là ta và bọn hắn cùng diệt vong, nhưng ta sẽ cố gắng thể hiện một quá trình


hoàn chỉnh cho ngài thấy.”


“Thần Lôi Đình.”


“Cẩn tuân Thần linh.”


Sau một khắc thì góc nhìn của bắt đầu phát sinh sự biến đổi, ánh mắt và cảm


giác của anh dần dần cùng đồng bộ với Sigurman, thậm chí, anh cảm thấy được


rõ ràng sức mạnh của cấp bậc phía trên mảnh vỡ Thần cách.


Loại cảm giác này khó mà dùng ngôn ngữ để miêu tả, có một chút kinh khủng,


bởi vì ngươi sẽ lo lắng rằng sau khi nó kết thúc thì ngươi không có cách nào đối


mặt với bản thân mình.


“Panrol.”


Phượng Hoàng Băng bay tới, hóa thành áo giáp bao trùm lên trên người


Sigurman, Sigurman giơ tay lên, một cái rương đồng ở trong trụ sở tiếp tế hậu


cần mở ra, một ngọn thương được triệu hồi bay ra ngoài nhanh chóng biến lớn


rồi được Sigurman cầm trong tay, đây là Thần khí của hắn: Thương Cực Địa.


Ngay sau đó, Sigurman khoác áo giáp hướng mặt về phía Thần Lôi Đình, mở


miệng nói:


“Ta – Kỹ Sĩ Băng Sigurman, một trong mười hai Kỵ Sĩ của Thần Trật Tự vĩ đại


khiêu chiến với Lôi Đình!”


Leftina nghỉ ngờ nói: “Sigurman, ngươi có cần phải ra vẻ chính thức như thế


sao?” Milogar tò mò nói: “Xem như là người thừa kế của Tiranus thì ngươi


cũng không cần phải nể tình như thế chứ?


Sigurman dùng ánh mắt lạnh lùng kia quét về phía Leftina và Milogar, giống


như là đang cảnh cáo, điều này khiến hai người càng thấy khó hiểu.


Thần Lôi Đình không đáp ứng cũng không có cự tuyệt, thật ra trong hoàn cảnh


này thì hắn cũng không có lựa chọn nào khác, bởi vì ba tên Kỵ Sĩ Trật Tự này


rõ ràng dự định muốn kéo bọn hắn cùng chết, quá trình như thế nào cũng đã


không còn ý nghĩa.


Sigurman giơ trường thương lên, giọng nói của hắn tựa như băng tuyết phủ lên


khung cảnh nơi này:


“Kỵ Sĩ Băng Sigurman, được công nhận là người mạnh nhất trong 12 Kỵ Sĩ


Trật Tự.”


Đại tế tự nhắm mắt ngồi trên xe lăn hé miệng mỉm cười, nhẹ giọng mắng:


“Không biết xấu hổ.”


Lúc trước Karen vẫn có nỗi lo, anh lo lắng vào thời điểm nào đó trong tương lai,


trời sập, cho dù chính anh giận dữ đứng lên, chủ động đứng ở tuyến đầu, nhưng


tất cả mọi thứ trong mắt cũng vẫn là sự hỗn loạn và mịt mù như cũ.


Như lời của Đại tế tự, đó là bối cảnh tận thế rập khuôn trên sân khấu.


Bởi vì mặc dù tình huống thật vẫn hỏng bét như cũ, nhưng lại không đến mức


tất cả cùng sụp đổ trong nháy mắt.


Từ Sinh Mệnh Vườn cho tới cao nguyên băng, những bí mật rung chuyển thế


gian của thời kỳ cuối kỷ nguyên trước không được ghi chép lại bắt đầu dần dần


giải mã, để lộ ra diện mạo thật sự của nó.


Thần Trật Tự dẫn dắt các tuỳ tùng, tạo ra một cái nhà tù đặc biệt, bên trong nhà


tù là thế giới tự do, mà phía ngoài thì là Chư Thần bị trục xuất ngăn cách.


Hiện nay thì bức tường của nhà tù bắt đầu mục nát, chỗ thủng dần dần xuất


hiện, đám tù nhân phía ngoài nhà tù rốt cuộc cũng tìm được cơ hội để xông vào


trong.


Nhưng dù sao cũng không phải như một trận tuyết lở, những cai ngục Trật Tự


này còn có thể trì hoãn quá trình, ít nhất là kéo theo đám tù nhân lao vào đầu


tiên cùng chết.


Thảm thiết nhưng lại không bi ai; bối rối nhưng lại không hỗn loạn.


Không phải phong cách của sử thi anh hùng truyền thống, nhưng vẫn có thể


chạm đến sự cảm động tha thiết trong lòng.