MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 310: Chuẩn nhạc phụ (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 310: Chuẩn nhạc phụ (3)

1,226 từ · ~7 phút đọc

Giấc ngủ này, Karen ngủ cũng không phải rất yên tâm.


Hẳn là do vừa mới hoàn thành tịnh hóa cho nên các giác quan trên trở nên “nhạy


cảm” hơi quá đà.


Lúc chìm vào giấc ngủ, anh có thể biết rõ mình đang ngủ, nhưng bên trong đầu


óc những cảnh tượng trước kia đang không ngừng hiện lên trong trí nhớ, giống


như là xem lại quá khứ của mình một lần nữa.


Hình tượng lúc vừa thức tỉnh của bản thân anh, hình ảnh mình ở nhà Inmerais,


hình ảnh mình lúc đến Wien… Mãi cho đến cuối cùng, hình ảnh dừng lại dưới


chân mình, bốn phía một khung cảnh trắng xóa, chỉ có dưới chân mình là bóng


râm duy nhất.


Hình ảnh dừng lại ở chỗ này.


Khi Karen vô ý thức quay đầu nhìn về phía sau lưng, anh tỉnh lại.


Đồng thời, trời cũng vừa sáng.


Karen xuống giường, sau khi rửa mặt xong thì đi ra phòng ngủ, Berger đã đứng


ở đó: “Thiếu gia, tôi đi dặn phòng bếp mang bữa sáng lên.”


“Ừm.”


Karen đi vào thư phòng, đặt quyển sách “Ánh sáng của Trật Tự” lên trên bàn


sách.


Thật ra anh cũng không tham gia vào hoạt động thực tế của gia tộc Ellen, cho


nên, căn thư phòng xa hoa này, bây giờ thực sự bị anh sử dụng như một thư


phòng.


Rất nhanh, bữa sáng buồn tẻ không thú vị nhưng lại giàu dinh dưỡng đã được


đưa vào.


Karen vừa không thay đổi sắc mặt mà ăn, vừa suy nghĩ có nên để ông Anderson


bố trí cho mình một cái bếp riêng ở lầu ba hay không.


Đúng lúc này, tiếng cửa thư phòng bị gõ vang lên.


Karen nhấn chuông, Mike ngồi trên xe lăn đi đến.


Nhìn thấy anh, Karen mới nhớ tới Pall từng nói với mình có thể giúp anh giải


quyết vấn đề cơ thể, để anh có thể tiếp tục tu tập.


Bây giờ mình đã hoàn thành tịnh hóa, trở thành một thần bộc quang vinh, đã có


thể thử làm chuyện này.


“Thiếu gia Karen, trong nhà vừa nhận được điện thoại, vào lúc sáng nay, thân


vương Henry mang theo hơn một trăm Cấm vệ quân của Hoàng gia rời khỏi


cung, đang đi về hướng trang viên này của chúng ta.”


“Hửm?” Karen hơi nghi ngờ nói: “Đến đây làm gì?”


“Không biết, tối hôm qua hắn chắc hẳn là uống rượu, nói không ít lời say, trong


đó có mấy câu liên quan đến việc bất mãn với gia tộc Ellen chúng ta, có lẽ là vì


chuyện của tiểu thư Eunice.”


“Là ai gọi điện thoại?” Karen hỏi: “Tay trong của gia tộc Ellen trong hoàng


cung?”


“Không phải, là quan trợ lý sinh hoạt của nữ vương tự mình gọi điện thoại tới


nhắc nhở, trong cung đã phái người đuổi theo thân vương Henry rồi, chỉ có


điều, trợ lý cũng biểu đạt thái độ áy náy đối với chúng ta, đồng thời nói rõ nữ


vương đã phái người đuổi theo hắn.


Đương nhiên, trong tình huống bình thường, sau khi thân vương Henry đi đến


nửa đường chắc là sẽ tỉnh rượu, hẳn là sẽ tự trở về, không có khả năng thật làm


ra chuyện hoang đường.”


“Thật là thấp hèn.” Karen bình luận.


“Đúng thế.” Mike phụ họa: “Chỉ là thiếu gia yên tâm, sẽ không xảy ra vấn đề gì.


Cứ coi như hắn đến thật thì nhà Ellen cũng sẽ cản bọn hắn quay về, mặc dù nhà


Ellen nhà bây giờ nghèo túng, nhưng vẫn có không ít quan hệ.”


“Ừm.” Karen chỉ chỉ Mike: “Ta vừa hoàn thành tịnh hóa.”


“Phải rồi, thiếu gia, chúc mừng ngài, hôm qua sự biến đổi ở trong ao của sảnh


diễn nghệ, thật là để cho tôi…”


“Không, ta không có ý này.” Karen cắt ngang lời nói của Mike: “Ông nội biết


vấn đề của cơ thể anh.”


“Đại nhân Dis, biết tình huống của tôi?”


“Đúng vậy, ông nội cực kỳ quan tâm đến mỗi người trong nhà Ellen.”


“Thật sao… Cảm tạ Dis đại nhân vĩ đại.”


“Cho nên, ông nội dạy cho ta một cái phương pháp, có thể để ta sau khi hoàn


thành tịnh hóa giúp cậu giải quyết hết vấn đề. Mặc dù chân đã gãy của cậu


không có cách nào khôi phục, nhưng có thể để cậu tiếp tục tu tập.”


“Thiếu gia, thật sao, thật sao!”


Mike rất kích động, hai tay chống tay vịn của xe lăn giống như muốn nhấc


người mình lên.


Lúc này, tiếng đập cửa lại vang lên lần nữa.


Karen lại ấn chuông, Bede tiên sinh vội vã đi đến:


“Karen thiếu gia, không xong…”


“Thân vương Henry tới?” Karen hỏi.


Bede tiên sinh kinh ngạc nói: “Ngài đã biết rồi sao?”


Karen hơi không kiên nhẫn dựa người vào ghế, anh thật sự không muốn trải qua


tiết mục đánh nhau cùng tình địch, anh cảm thấy cái này rất ngây thơ.


Chắc đại khái nguyên nhân là bởi sự dạy dỗ của gia đình… Ừm, sự dạy dỗ của


nhà Inmerais.


Giống như chiều hôm trước, mình đi tìm Dis để nói rõ tình huống nhà Ciso, còn


phân tích cho Dis năng lượng của những đại nhân vật đứng sau những gia tộc


lớn, kết quả đáp án mà Dis cho mình lại là:


“Bọn hắn, được tính như cái gì?”


Cho nên, trong lòng Karen đã bắt đầu có xúc động, có muốn được ăn cả ngã về


không mà đi làm bá tước Recar tỉnh ngộ để ga giúp mình đi giải quyết vấn đề


này hay không?


Vì giải quyết phiền toái của quá trình trung gian này, mình có thể đào quan tài


của bá tước Recar ra, lén chuyển nó đến bên cạnh Hoàng cung ở thành phố


York, ở đó “đánh thức” bá tước Recar.


Tiếp sau đó, ngồi nhìn bá tước Recar làm chuyện đầu tiên sau khi tỉnh dậy là


muốn về thăm nhà trước hay là trèo tường đi tìm con cháu của tình nhân cũ ôn


chuyện trước?


“Thiếu gia, làm thế nào ạ?” Bede tiên sinh hỏi.


“Ừm?” Suy nghĩ của Karen bị cắt ngang: “Làm thế nào?”


“Chính là thân vương Henry.” Bede tiên sinh hỏi.


“Ta sẽ không gặp, đu sao thân phận của ta không phải không thích hợp tiết lộ


với bên ngoài sao, chắc là mọi người có thể giải quyết hắn đúng không, Mike?”


“Có thể, thiếu gia.” Mike gật đầu nói.


“Không phải…” Bede tiên sinh mở ra tay, “thân vương Henry, đã bị làm xong.”


Mike cười nói; “Động tác của cha thật nhanh, ông ấy cũng là bị đánh thức sao.”


Karen cũng thở phào một hơi, nói: “Ender tiên sinh vất vả rồi.”


Điều anh muốn chính là mắt không thấy tâm không phiền, chỉ cần thân vương


Henry bây giờ sẽ không xuất hiện trong trang viên xum xoe với Eunice, anh


mới lười quan tâm cái giống loạn luân nhà Gloria kia.


Bede tiên sinh thở dài, nói:


“Bởi vì thân vương Henry mới vừa tiến vào trang viên chỉ còn lại có một cái


đầu.”