MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3103: Thần Luân Hồi (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3103: Thần Luân Hồi (3)

1,380 từ · ~7 phút đọc

“Ta tin, thậm chí ta có thể nói cho ngài một chuyện, lúc khu vực trung tâm của


Sinh Mệnh Thần Giáo bị bao vây nhưng vì sao các khu Thánh địa bên ngoài đều


án binh bất động, bởi vì có không ít người ở trong Sinh Mệnh Thần Giáo thật ra


cũng không muốn Chủ Thần trở về lấy mạng bọn hắn, cho nên có rất nhiều


Thánh địa của Sinh Mệnh đã đào ngũ khỏi tiền tuyến khi cuộc chiến bắt đầu.”


“Thư ký trưởng Karen, ngươi đang nhắc nhở ta sao? Ta nghĩ, nội bộ Luân Hồi


Thần Giáo chúng ta chắc hẳn cũng có không ít người đã liên hệ với Trật Tự


trước nhỉ?”


“Ngươi cảm thấy thế nào?”


“Lúc cuộc chiến với Nguyệt Nữ Thần Giáo gian nan nhất, ta mở Cánh Cổng


Luân Hồi, dẫn tới rất nhiều tín đồ linh hồn trong Cổng ra ngoài dung hợp với


thần quan bình thường.


Nếu ta đã có cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo như này thì trong cái đám phía dưới


cũng chắc chắn có không ít những kẻ có ý nghĩ tương tự.


Nhưng ta không phải là Norton, Người Gác Cổng cũng không phải Đại tế tự,


quyền lực của ta không thể nào ảnh hưởng đến việc này, mặt khác, bây giờ ta


cũng không có ý định làm gì.


Cho nên, nếu như lần này Thư ký trưởng Karen còn có cái nhiệm vụ đặc thù gì


mà nói, rất xin lỗi, ít ra ở chỗ ta thì ngươi sẽ thất vọng rồi.”


“Thật sự thì cũng không có nhiệm vụ đặc thù gì cả.”


Hiện tại thì hình thức vận hành của trung tâm quyền lực Trật Tự Thần Giáo vô


cùng quỷ quái, bên ngoài là Creed còn trong bóng tối thì Protaras phụ trách các


hạng mục vận hành đối nội và đối ngoài của Giáo Đình;


Từ khi Đại tế tự tự đóng băng bản thân thì cũng chẳng làm gì cả, chỉ thỉnh


thoảng sẽ nói đôi ba lời, thông qua Alfred bên cạnh mà đưa tin cho Karen;


Còn Karen thì dựa vào vài đôi câu đôi lời này… không, gần như là dựa vào


những từ ngữ mấu chốt mà hoàn thành nhiệm vụ, vừa làm còn phải vừa suy


nghĩ ta rốt cuộc đang làm cái gì?


Romir giơ ly rượu lên: “Có lẽ chúng ta đều không nhìn rõ ràng được, chỉ khi


chuyện thật sự xảy ra trước mắt thì mới có thể bừng tỉnh hiểu ra.”


Karen giơ ly nước lên, kính với Romir:


“Vô cùng đồng cảm.”


Sau bữa tiệc tối, Karen được sắp xếp đến trong chỗ chiêu đãi của Giáo Đình mà


nghỉ ngơi, đây là một tòa kiến trúc rất cao, đứng trước cửa sổ có thể trông thấy


bóng dáng khổng lồ của Cánh Cổng Luân Hồi rất rõ ràng.


Miuri mở cửa: “Bộ trưởng, có người cầu kiến, là Lango.”


“Để hắn vào.”


Chỉ chốc lát sau Lango đã đi đến.


“Ha ha, đã lâu không gặp, ngài Karen.”


“Ngồi đi, có chuyện gì sao?”


“Các Trưởng Lão Thần Điện biết ta và ngài có một chút giao tình, cho nên


muốn để ta đến chỗ ngài nói vài lời.”


Karen lắc đầu: “Phải để ngươi thất vọng.”


“Không quan trọng, dù sao ta cũng không có ý định hoàn thành nhiệm vụ này.”


“Ừm.”


Hai người đều trầm mặc, không ai nói chuyện.


Chốc lát, Lango đứng dậy đi đến trước cửa sổ, nhìn xem Cánh Cổng Luân Hồi ở


phía ngoài, nói: “Thật ra, ở ngoài Cổng có một loạt trận pháp che đậy phía


ngoài.”


“Ta cũng đoán được chuyện này, ta nghĩ quân đoàn Luân Hồi các ngươi cũng đã


không tiếc dùng tài nguyên chiến tranh mà tấn công làm hao mòn vách ngăn


phía ngoài Cánh Cổng Luân Hồi rất lâu nhỉ?”


“Không ít sinh vật vong linh ở Luân Hồi Cốc đều bị ép ra ngoài, buộc bọn


chúng dùng mạng sống của mình để đi gặm mòn những vách ngăn kia, mặc dù


Thần mà ta tín ngưỡng còn không trở về, nhưng bữa tiệc hiến tế đã đang bắt


đầu.”


“Không tốt sao?”


“Ngài quên rồi sao, ngài Karen, ta là linh hồn từ phía trong Cổng, ngươi có thể


tưởng tượng ra cái loại cảm giác này sao, thời điểm mà Chủ ta trở về thì cũng là


khoảnh khắc quá khứ của ta bị xoá đi hoàn toàn.


Nguồn gốc, sự tồn tại, quê hương của ta chỉ là một cái nồi, một cái bát, một


miếng…thịt đã được nấu sẵn.”


Đúng lúc này, bỗng nhiên một tia sáng chói mắt chiếu qua, không phải tập kích


hay ám sát, mà là động tĩnh phát ra từ phía Cánh Cổng Luân Hồi, vào lúc này


toàn bộ Luân Hồi Cốc cũng bắt đầu chấn động trên phạm vi lớn.


Karen: “Xem ra đã thành công.”


Lango: “Bởi vì ngài đến để cho bọn hắn sợ, gượng ép tăng tốc độ, nhưng mà Kỵ


Sĩ Đoàn của Trật Tự đâu?”


“Sao vậy?”


“Chả nhẽ Trật Tự Thần Giáo các vị thật sự dự định ngồi xem chủ ta trở về từ


trong Cánh Cổng Luân Hồi sao?”


“Tại sao ta có cảm giác ngươi có chút chờ mong Trật Tự chúng ta tuyên chiến


với Luân Hồi vào ngay lúc này?”


“Nếu như tuyên chiến mà nói thì lần này ta sẽ không kháng cự.”


Karen thở dài, nói:


“Cảm ơn.”


…


Thần Điện công vụ của Trật Tự Thần Giáo, nơi bàn trà.


Alfred đang đọc sách cho Đại tế tự, lúc này, Đại tế tự cất tiếng:


“Karen đi Luân Hồi rồi sao?”


Alfred lập tức đứng dậy cung kính hồi bẩm nói: “Thiếu gia bây giờ đang ở Luân


Hồi Cốc.”


“Ừm.”


Sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, sương băng trên mặt Đại tế tự bắt đầu tan rã,


nhưng mà cũng chỉ hoà tan một chút trên mặt để hắn có thể thật sự mở miệng


nói chuyện:


“Thần Luân Hồi, Nữ Thần Mặt Trăng, Tiranus hoan nghênh các ngươi trở về.”


…


Luân Hồi Cốc.


Cánh Cổng Luân Hồi đã mở ra một phần ba, vách ngăn phía trên đã bị hao mòn


đến mức gần như không thể cảm nhận được nữa.


Cùng với tiếng động vang lên dữ dội, lúc này trong Cổng là Thần uy mênh


mông truyền ra ngoài.


“Ca ngợi chủ ta, ca ngợi Luân Hồi vĩ đại!”


“Ca ngợi chủ ta, ca ngợi Luân Hồi vĩ đại!”


Phía dưới, các thành viên quân đoàn bắt đầu cúng bái.


Romir trông thấy khu vực của các Trưởng Lão Thần Điện thì có nhiều người


dùng vẻ mặt kích động, có lẽ theo bọn hắn nghĩ, chỉ cần chủ trở về, vậy bọn hắn


cũng sẽ có cơ hội thành Thần.


Thế nhưng mà rốt cuộc là vì cái gì mà bên Trật Tự Thần Giáo ngỡ như đã hoàn


toàn quên đi nơi này vậy, tương tự như vậy Trật Tự Thần Giáo cũng không có


triển khai bất cứ hành động gì với Nguyệt Nữ Thần Giáo.


Nếu như Trật Tự Thần Giáo đã bị tổn thất rất nặng nề thì còn có thể hiểu được,


nhưng vấn đề là 12 Ky Sĩ Đoàn Trật Tự vẫn còn rất hoàn hảo, trong mấy sự


kiện lần trước không chỉ không tổn thất gì mà thậm chí đều không cần điều


động.


Lúc một con hổ bắt đầu ăn chay thì ngươi sẽ không cảm thấy nó đáng yêu mà


chỉ cảm thấy… càng kinh khủng hơn.


Rốt cục,


Bóng dáng của một Thần thể to lớn cao ngang với chiều cao của Cánh Cổng


Luân Hồi xuất hiện ở phía trong Cổng, sắp bước ra từ bên trong.


Tiếng cúng bái náo nhiệt ở bên ngoài vào lúc này cũng im bặt.


Tất cả mọi người trợn to mắt, biểu cảm kinh ngạc, bởi vì vị Thần xuất hiện


trong Cánh Cổng Luân Hồi không phải Thần Luân Hồi mà là một vị Nữ Thần.


Romir không dám tin mà hét lên kinh ngạc:


“Nữ Thần Mặt Trăng!”