MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3126: Bá chủ (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3126: Bá chủ (3)

1,273 từ · ~7 phút đọc

Ý thức của Connor lui trở về cơ thể của mình, cô bé giang hai tay, bắt lấy về


phía đỉnh đầu, hòng bắt lấy cái viên Thần cách kia, nhưng Thần cách rốt cuộc


cũng vẫn bị Long Thần lựa chọn trục xuất.


Đây là sự ăn ý của hệ Trật Tự, chờ đợi một Tiranus mới gọi về sử dụng.


Tiểu Connor bĩu môi, trong miệng lẩm bẩm: “Cái quả cầu pha lê to kia cũng


không cho ta, thật nhỏ mọn.”


Oán trách thì oán trách, nhưng Connor vẫn nghiêng đầu, lén dùng sức dụi dụi


khóe mắt, sau đó tiếp tục oán trách.


Đứa bé trời sinh phản nghịch chưa từng thể hiện ra một mặt mềm yếu của mình.


Tiranus đi đến bên người Kỵ Sĩ Khiên Mutse, Thập Tự Giá đặt lên trên tấm


khiên chắn, tấm khiên cao ngất vào lúc này được một màn sáng màu xanh lam


bao phủ, tấm chắn vốn có thể chống cự mọi sự xâm nhập trên thế gian trong


nháy mắt hóa thành ngọn núi có thể trấn áp tất cả.


Gió bão được Thần Bạo Phong ngưng tụ ra xung quanh, vào lúc này chúng


được áp chế vô cùng nghiêm trọng.


Tay trái Mutse tiếp tục cầm khiên, tay phải nắm thành đấm rồi giơ lên.


“Khiên không phải sẽ chỉ phòng thủ, mà là cơ hội để chúng ta tấn công chỉ có


một lần!”


Miuri yên lặng cảm nhận tất cả.


Mutse đánh nắm đấm về phía lồng ngực mình, lồng ngực lõm xuống, Thần


huyết bắn tung tóe lên trên tấm khiên chắn.


“Ầm!”


Lồng ngực của Thần Bạo Phọng cũng lõm xuống, gió bão đáng sợ bắt đầu phản


phệ, càn quét Thần thể của hắn.


“Ầm!”


“Ầm!”


“A!!!”


Mỗi khi Mutse đấm một đấm lên trên lồng ngực một cách ngoan lệ thì Thần thể


của Thần Bạo Phong không ngừng rạn nứt, hắn rõ ràng mình sắp mất đi cơ hội


sống nên không thể không bắt đầu sắp xếp truyền thừa.


Cơ thể của Mutse đã sắp sụp đổ dùng hết một chút sức mạnh cuối cùng để đánh


mạnh vào trên tấm khiên, tấm khiên bắt đầu vỡ tan, Thần An Tức đang ẩn nấp


trong hư không xa xa chưa từng hiện thân bị đánh văng ra ngoài.


“Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì!”


Nhìn xem cơ thể bản thân đang không ngừng rạn nứt, Thần An Tức vô cùng


không hiểu.


Hắn vốn là muốn dùng Thần lực để làm dịu vết thương, dù sao Mutse cũng


không còn khả năng tiếp tục tấn công, mình chỉ cần cố chịu là được, nhưng vết


thương đã xuất hiện giống như bị phủ lên dấu ấn của Vĩnh Hằng, không cách


nào bị xóa đi.


Điều này khiến cho hắn chỉ có thể bị Kỵ Sĩ Khiên Mutse nguyền rủa mà cùng


chết đi.


Tiranus đi tới bên cạnh Kỵ Sĩ Thức Tỉnh Dilga, mũi nhọn của Thập Tự Giá đâm


vào cổ của Dilga.


Dilga hé miệng, bắt đầu ngâm xướng.


Vô số Ma Thần được triệu hồi ra bắt đầu trở về trạng thái hoàn chỉnh, dùng


phương thức mãnh liệt và dữ dội nhất để nhanh chóng nghiền nát sinh vật do


Thần U Linh triệu hồi ra sau đó lao về bản thể của Thần mà xé nát một cách vô


cùng tàn bạo.


Như thế này cũng chưa xem như kết thúc, Dilga nói trong lòng:


“Thuật pháp triệu hồi mạnh nhất đó là dùng bản thân làm đồ ăn để tiến hành


chuyển hóa.”


Morindi: “Cám ơn ngài dạy bảo.”


Dilga triệu hồi lần cuối cùng, cơ thể bắt đầu méo mó, từng phù văn triệu hồi vốn


được dùng ra ngoài đều ở lại trên cơ thể của hắn.


Từng cái đầu kỳ quái, từng cánh tay quỷ dị, từng mảnh tứ chi vô hình vạn trạng


mọc ra từ trên cơ thể.


Trong mắt của hắn có vô số vong hồn bay ra, cơ thể của hắn hóa thành một tập


hợp bóng đen kinh khủng của sự nguyền rủa và hủy diệt, sau khi bao phủ Thần


U Linh thì càng va chạm vào trong vùng hư không phía trước.


“Đáng kinh tởm!”


Thần Tinh Vân bị ép phải hiện thân, hắn ra sức trốn tránh, nhưng vẫn bị bóng


đen bao phủ, từ bên trong truyền ra âm thanh cắn xé khiến cả Thần cũng phải sợ


hãi.


Tiranus xuất hiện ở sau lưng Ky Sĩ Ngâm Xướng Andeka, Thập Tự Giá được


dựng lên, Andeka bắt đầu lui lại, cơ thể dần dần hòa vào trong Thập Tự Giá,


trong miệng ngâm xướng thơ ca ca ngợi Vực Thẳm.


Thần Vực Thẳm bị sức mạnh của thơ ca ép ra ngoài, hắn dường như đã dự liệu


được kết cục của mình mà bắt đầu gào thét:


“Trật Tự, là ta, ta đã giúp ngươi tìm được Thiên Đường!”


Mặc dù cũng là hắn đã tự mình cắt đứt con đường đến Thiên Đường.


Andeka bắt đầu đổi sang một phương thức ngâm xướng khác, thơ ca cũng biến


thành điếu văn.


Thần Vực Thẳm bắt đầu mục nát, hắn tức giận vọt về phía Kỵ Sĩ Ngâm Xướng.


Tiranus đứng ở trước mặt Andeka, vung một đấm ra đẩy lùi Vực Thẳm, lại vung


một đấm ra, Vực Thẳm phát ra kêu rên, cơ thể khổng lồ vĩ ngạn có thể vắt


ngang Thiên Đường và Vực Thẳm của hắn bắt đầu phân tách trong tiếng ngâm


của điếu văn.


Kỵ Sĩ Ngâm Xướng ngẩng đầu, bắt đầu nhanh chóng niệm tụng thánh ca Chư


Thần, những Chủ Thần đang ẩn nấp kia đều dần dần hiện thân.


Kỵ Sĩ và tùy tùng hệ Trật Tự còn sót lại thì nhao nhao tấn công các mục tiêu


mới xuất hiện.


Một quyển sách màu vàng óng xuất hiện từ trong hư vô, đánh tới hướng Thập


Tự Giá, Thập Tự Giá vỡ nát, sau khi Andeka đưa ý thức của Wilker quay trở về


thì bản thân bắt đầu tiêu vong, nhưng trong hư vô thì lời thơ ca ngâm xướng


cũng không kết thúc.


Ở phía trên không Wien, vô số tiếng thơ ca vang lên, có ca ngợi Trật Tự, có ca


ngợi Ánh Sáng, cũng có… Ca ngợi Vĩnh Hằng.


Tiranus mở tay ra, Ngọn Giáo Vĩnh Hằng xuất hiện trong tay hắn, một giáo đâm


về trước hướng về phía quyển sách kia đang chạy trốn kia, phần bìa sách bị đâm


thủng, ở vị trí cách xa nơi này nhất xuất hiện bóng dáng của Thần Nguyên Lý


với vẻ mặt kinh hãi.


Từng luồng thần niệm cổ xưa xuyên thấu qua sự ngăn cản của không biết bao


nhiêu kỷ nguyên, từng vị bá chủ của các kỷ nguyên trước thể hiện sự nghi ngờ,


uy hiếp và đe dọa đối với hành động của Vĩnh Hằng. Thần thể khổng lồ Tiranus


trôi nổi trên không trung, giang hai cánh tay, ngửa mặt hướng lên.


Có lẽ vào lúc này Vĩnh Hằng mới xem như triệt để hạ quyết tâm, bởi vì hắn cảm


nhận được sự vui vẻ thật sự, hắn hưởng thụ loại không khí một mình đối mặt


với tất cả kỷ nguyên trong quá khứ.


Hắn phát ra một tiếng hét dài, để các kỷ nguyên quá khứ đều cảm giác được sự


rung chấn mãnh liệt.


“Ta không cần giúp đỡ, Trật Tự, Ánh Sáng, các ngươi cũng đi đối mặt đi.”