MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3130: Phố Hồng Diệp (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 3130: Phố Hồng Diệp (1)

1,305 từ · ~7 phút đọc

Bốn vị thần quan thợ may, mười hai vị Trận pháp sư, tám vị thần quan phù văn,


bốn vị thần quan rèn đúc vật liệu dưới sự dẫn đầu của một vị thần quan lễ giáo,


chia thành hai đội, đi vào trong văn phòng Viện Chiến Tranh của Hồng Y Giáo


Chủ.


Trong tay thần quan lễ giáo đang bưng thần bào mới được chế tạo của Tân Đại


tế tự.


Chiếc thần bào này cần nhiều thần quan kể trên cùng hợp lực hoàn thành, chỉ


cần thay đổi một chút thì cũng cần tất cả mọi người ở đây mới có thể xác định


phương án sửa chữa cuối cùng.


Creed đang làm việc, vị trí gần như ngang bằng ở bên phía tay trái của hắn là


bàn làm việc của Protaras.


Vị trí ngồi của Protaras vốn là ở phía dưới nhưng lúc Creed ngồi ở trên thì luôn


cảm thấy trên người vô cùng ngứa ngáy, cuối cùng dứt khoát đặt bàn làm việc


ngang bằng nhau, chỉ có màu sắc là không giống nhau.


Không thể không nói rằng người có thể leo lên đến vị trí này đều là nhân tài kiệt


xuất trong một thế hệ, mặc dù Creed không rõ ràng thân phận và lai lịch cụ thể


của Thư ký trưởng mà Norton cố ý sắp xếp cho mình, nhưng khi phải đối mặt


với hắn thì từ trong tiềm thức của Creed lại cảm thấy một luồng áp lực vô hình.


Đây thật ra là sự tả thật cho câu nói cùng nhau làm việc với nhân vật lịch sử.


Người của thế hệ Creed hầu như đều được nghe những câu chuyện kể của


Protaras mà lớn lên, dù gì thì địa vị đứng đầu của Trật Tự Thần Giáo mà bọn


hắn quen thuộc cũng là nền móng do Protaras đặt ra.


Protaras ngẩng đầu, nhìn về phía bộ thần bào Đại tế tự mới kia ở trong tay của


thần quan lễ giáo, từ trong ánh mắt toát ra một chút vẻ hồi tưởng.


Đó cũng đã từng là bộ quần áo mà hắn quen thuộc nhất, tượng trưng cho vinh


quang vô thượng của Trật Tự và đồng thời cũng mang theo trách nhiệm nặng nề


nhất.


Làm Đại tế tự là mệt nhất, bởi vì nếu không có gì bất ngờ xảy ra… Không, dù là


xảy ra chuyện ngoài ý muốn, người đã từng làm Đại tế tự chết dù rồi đều phải


tiến vào Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, mà lại sẽ bị gom chung vào một cái khu vực


riêng dành cho “Các đời Đại tế tự”.


Không còn mặt mũi để gặp tổ tiên là một sự ví von phóng đại, nhưng ở trong


Trật Tự Thần Giáo lại là hiện thực “Có thể gặp mặt bằng mắt thường”, nói


không chừng ngày nào mọi người cùng được thức tỉnh, sau đó cùng nhau trò


chuyện về những chuyện thị phi và tội danh trong nhiệm kỳ của mình.


Thần quan lệ giáo xưng hô với Creed nói:


“Đại tế tự.”


Creed lập tức để cây viết trong tay xuống, vô thức đứng người lên, sau đó ánh


mắt băn khoăn, giống như là đang tìm kiếm một bóng người quen thuộc. Sau


đó, hắn mới ý thức tới thần quan lễ giáo xưng hô “Đại tế tự” thật ra là xưng hô


với mình.


Trong chốc lát, trên mặt Creed hiện đầy sự cô đơn và khó chịu.


Đây không phải ngụy trang, bởi vì Norton (Tiranus) đã không còn ở đây, hắn


cũng không cần phải diễn kịch gì cho cẩn thận, hắn thật sự đã quen thuộc với


người thủ lĩnh kia chỉ đạo mình.


Lễ giáo thần quan lên tiếng nhắc nhở lần nữa: “Đại tế tự, ngày mai là buổi lễ


nhậm chức, xin ngài hãy mặc thử thần bào.”


Creed nhẹ gật đầu, đi ra khỏi bàn làm việc rồi giang hai tay ra.


Bốn vị thần quan thợ may bước lên trước, chỉnh sửa và đeo trang sức phối cùng


lên cho Creed.


Creed nói: “Được rồi, cứ như vậy đi.”


“Vâng, Đại tế tự.”


Thật ra còn có rất nhiều chỗ cần hỏi thăm chi tiết và có thể cải tiến, nhưng thần


quan lễ giáo đã nhìn ra Đại tế tự tân nhiệm lúc này cũng không có hào hứng,


hắn chỉ có thể dẫn đám người lui ra ngoài.


Creed lắc lắc tay, thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhìn về phía Protaras còn đang


ngồi ở đó, bất đắc dĩ nói:


“Ta cảm thấy sợ hãi, giống như là mình đã đi quá giới hạn.”


Protaras thì nói: “Ngươi muốn dùng dũng khí để gánh vác trách nhiệm của


mình.”


“Ngươi nói đúng.”


Hắn đã quen với việc Thư ký trưởng hay không dùng xưng hô đúng chuẩn để


nói chuyện với mình.


Lúc này có quan hầu đến bẩm: “Đại tế tự, Người Cầm Roi tới.”


“Để hắn vào.”


“Vâng, Đại tế tự.”


Verden đi tới cửa phòng làm việc, không bước vào, mà là mở miệng nói:


“Không được rồi, bây giờ muốn gặp ngươi thì còn phải bẩm báo.”


Nếu là trước đây thì đám người bọn hắn lúc đến nơi làm việc của nhau để gặp


mặt thì cũng không ai dám ngăn cản mà bước thẳng vào văn phòng.


Creed trừng mắt liếc nhìn Verden đứng ngoài cửa, mắng:


“Người phía dưới không hiểu chuyện, ngươi cũng không hiểu chuyện theo à?”


“Con mẹ nó, câu nói này của ngươi rốt cuộc là đang an ủi ta hay là đang cảnh


cáo ta?”


“Tùy ý ngươi nghĩ như thế nào.”


Verden đi đến, chỉ chỉ bên ngoài hỏi: “Vừa mới lúc đi vào trông thấy thần quan


lễ giáo mang thần bào bước ra? Ta còn muốn tới để nhìn trước dáng vẻ của


ngươi khi mặc thần bào Đại tế tự đấy, đáng tiếc, không kịp thấy được.”


“Có gì đáng để xem.”


“Muốn nhìn xem sau khi ngươi mặt thần bào Đại tế tự vào thì có mấy phần


giống với Thủ lĩnh.”


Sau khi nói xong câu này, Creed và Verden cũng đều trầm mặc.


Đi theo thủ lĩnh trên con đường chấp chưởng quyền vị tối cao của Trật Tự Thần


Giáo, có thể nói rằng bọn hắn đã bị tra tấn vô cùng, về sau khi thủ lĩnh có thêm


thân phận của “Tiranus” thì càng làm cho bọn hắn run như cầy sấy khi phải đối


mặt.


Bọn hắn tạo phản, thủ lĩnh lại cảm thấy rất vui vẻ.


Vào lúc thủ lĩnh chết đi, trên dưới Thần Giáo toàn tiếng than khóc, bọn hắn


không một ai than khóc, nhưng so sánh với những người khác thì càng khó chịu


hơn vô số lần.


Creed phá vỡ sự trầm mặc, nói: “Ta đã nói rồi, ngày mai dứt khoát để Karen


thay thế ta đến tuyên thệ nhậm chức Đại tế tự được rồi.”


Verden nghe vậy, nhìn bên trái một chút rồi lại nhìn bên phải một chút.


Creed thấy thế, hỏi: “Ngươi đang tìm cái gì?”


Verden: “Ta đang tìm xem Daan ở chỗ này hay không, ngươi có phải đang để


cho hắn dẫn theo kỵ sĩ mai phục ở Giáo Đình để dự định ra tay gạt bỏ sự uy


hiếp không.”


“Ngươi đánh rắm!”


Verden nhún vai: “Thế nhưng Karen là do ta dẫn dắt, ngươi cũng đừng có đi đến


bước đó, bằng không, Đòn Roi Kỷ Luật sẽ tạo phản trước.”


“Verden, ngươi nghĩ ta là người nào!”


Còn có một câu Creed không nói, đó chính là: Cho dù ta có muốn làm thế thì


thật sự có thể làm được sao?