MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3134: Tân thế giới (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 3134: Tân thế giới (2)

1,303 từ · ~7 phút đọc

“Cảm ơn thiếu gia Eisen, cảm ơn thiếu gia Eisen.”


Nữ ca kỹ cầm tiền rồi lập tức lui ra ngoài. Richard rút một tờ giấy vệ sinh từ


trên cái bàn trà nhỏ đặt phía trước ghế sa lon.


Chất giấy rất tệ, lúc sử dụng dễ làm dính lại những mẩu giấy nhỏ, phải dùng nhẹ


tay để tránh bị rách.


Nhưng nơi cao cấp hơn sẽ dùng khăn tay tốt hơn hoặc là khăn nóng, nhưng ở


trên con đường này thì thứ giấy này là tiêu chuẩn thấp nhất, dù sao khách hàng


đến đây mua điểm tâm cũng không phải là những người có ý đi trải nghiệm dịch


vụ hậu mãi gì.


Richard dùng giấy lau mũi, sau đó vò thành một cục rồi ném vào sọt rác đằng


trước.


“Xoạch” một tiếng, không ném trúng sọt rác mà đập vào trên tường rồi rơi


xuống đất.


Neo cười cười, móc gói thuốc lá ra rồi rút một điếu đưa cho Richard.


Richard nhận lấy thuốc lá, đặt ở mũi trước ngửi ngửi, khẽ nhíu mày, nói: “A,


một thứ mùi xác thối.”


Dù gì thì Chủ Thần và Thần thú được vẽ trên hai mặt của gói thuốc lá đều đã


chết.


Sau khi Neo tự châm thuốc cho mình thì rất quen thuộc mà ngồi xuống trên tay


ghế salon thuận thế đưa tay ôm bả vai Richard còn cố ý lắt lắt một cái. “Ha ha,


ta bảo này, nếu sớm biết người thích nơi này vậy thì ngươi nên xuống đây sớm


một chút để ta dẫn ngươi đi chơi thêm vài lần.”


“Cho nên, ngươi không phải Ánh Sáng.”


Ánh mắt của Neo ngưng lại: “Có ý gì?”


“Ngươi chưa hề xem mình là Ánh Sáng, ngươi chỉ xem mình là một vật chứa


tạm thời.” Richard đưa tay chỉ vào Karen đang đứng đối diện, “Trên người hắn,


ngược lại là có sự tự chủ.”


Neo bất mãn nói: “Vậy sao ngươi không tự nhìn bản thân ngươi xem, bây giờ


không phải ngươi cũng là đang dùng vật chứa sao?”


“Không sai.” Richard nhẹ gật đầu, “Ta và Ánh Sáng đều chỉ có thể tìm được


người thừa kế, lại không có khả năng tìm được ta và Ánh Sáng đời kế tiếp.”


“Tìm được hay không cũng không có ý nghĩa gì, dù sao tất cả mọi người đều là


hàng dùng một lần, dùng xong thì bỏ, hàng xài một lần có chất lượng tốt hơn đi


nữa thì khác nhau ở chỗ nào?”


“Nếu thua thì thật ra cũng không có gì khác nhau, nhưng nếu như thắng vậy thì


sự khác biệt rất lớn.”


“Ta mặc kệ chuyện xa xôi như thế, nào nào, chúng ta nói chuyện trước mắt, thế


nào, nơi này chơi có vui không?”


“Cũng không tệ lắm, sức mạnh tín ngưỡng yếu ớt của một Thần linh nhỏ bé thế


mà có thể áp chế nồng độ huyết mạch của ta.”


Hiển nhiên, Vĩnh Hằng tới đây, là vì tìm kiếm bí mật của Nữ Thần Mills.


Mỗi một vị thần đều chỗ đặc thù riêng, chỉ có điều là sự đặc thù này cũng không


được thể hiện ở trên chiến trường.


Karen đi đến đối diện trên ghế, ngồi xuống, mở miệng nói:


“Cám ơn ngài trợ giúp.”


Richard liếc nhìn Karen, cười nói: “Ta có cảm giác rằng tính cách bình thường


của cái tên ở trên kia hẳn là cũng giống như ngươi.”


Karen lắc đầu: “Có lẽ không giống.”


Đối với bá khí và cách sắp xếp của vị kia, Karen tự nhận là còn xa mới sánh


được.


“Đứng từ dưới đất nhìn lên trên trời thì bất cứ thứ gì cũng sẽ có sự sai lệch.”


Richard mang giày vào, đi đến cửa phòng tắm, đưa tay bắt lấy cái chốt cửa đã


hỏng, kéo một cái.


Phía trong cánh cửa không phải phòng tắm công cộng, mà là một đỉnh núi.


Sương mù đậm đặc tràn vào từ trong cửa, ẩn chứa mùi thơm ngát đặc thù.


Richard đi vào, Karen đứng người lên, sau khi liếc mắt nhìn Neo thì cũng cùng


đi theo vào trong cửa.


Trên đỉnh núi có một quảng trường rộng rãi, phía trên nhất là một cái đài đứng


riêng một mình, trên đó để cái bàn vô cùng to lớn, nếu người bình thường đứng


ở bên cạnh thì tựa như là một con kiến nhỏ.


Neo tò mò hỏi: “Nơi này là nơi nào?”


“Núi Allamud.” Dừng một chút, Karen lại bổ sung, “Chỗ mà đời trước của


ngươi chết.”


Hai kỷ nguyên trước, Thần Vĩnh Hằng trở thành bá chủ kỷ nguyên, kết thúc thời


đại mông muội, đốt lên ngọn lửa ở trên đỉnh Allamud;


Một kỷ nguyên trước, phe Ánh Sáng chiến thắng phe Vĩnh Hằng, Thần Ánh


Sáng tổ chức buổi tiệc mời Chư Thần; Giữa kỷ nguyên trước, Thần Ánh Sáng


chết, Thần Trật Tự cầm Thanh Kiếm Hỗn Mang trong tay, đầu của Ánh Sáng


cắm ở trên mũi kiếm rồi bước xuống từ trên đỉnh Allamud.


Có thể nói, ngọn núi này, chứng kiến sự biến hóa của ba kỷ nguyên.


Nhưng ở trong kỷ nguyên này, ngọn núi lại thành cấm khu, bởi vì Thần Vĩnh


Hằng Chi từng phong ấn những Ma Thần và yêu thú do mình tiêu diệt vào trong


những bậc thang, sau khi Chư Thần không hiện thế, không có Thần linh đến


trấn áp và tu sửa, ngọn núi này từ giữa sườn núi hướng xuống đã trở thành một


khu vực rất náo động.


Nguyên nhân bản chất vẫn là do ngọn núi này chỉ có tác dụng lễ nghi, không


mang lại lợi ích cụ thể, cho nên các Thần Giáo chính thống cũng không có hứng


thú để đến dọn dẹp nơi này.


“Ta đã từng gặp Ánh Sáng.” Richard mở miệng nói, “Lúc hắn còn chưa thành


Thần.”


Neo hỏi: “Thế sự khó lường.”


“Không khó lường.” Richard thả lỏng hai tay ra sau, “Ta lĩnh hội cấm kỵ Thời


Gian tương đối sớm, cho nên lúc ta gặp mặt hắn thì ta đã trông thấy một vài


hình ảnh tương lai, hắn sẽ lật đổ cơ nghiệp mà ta sáng lập.”


“Vì sao không bóp chết hắn trước? Không nỡ? Hay là cảm thấy thưởng thức


hắn?”


“Bản thân của Thời gian cũng không tồn tại sự cấm kỵ, giống như là những


Thần linh có pháp tắc tiên tri kia, bọn hắn cũng có thể tiên đoán rất chính xác,


nhìn đến được một vài cảnh tượng trong tương lại.


Sở dĩ sẽ có tên gọi là cấm kỵ cũng là bởi vì sau khi nắm giữ nó, ngươi không


chỉ có thể trông thấy, ngươi còn có thể ra tay để thay đổi.


Chỉ có điều là tùy tình huống mà cần trả một cái giá lớn đến dường nào.


Nếu là không cần phải trả giá gì thì ta thật sự sẽ sẵn lòng bóp chết hắn, không


chút do dự, ha ha.”


“Ngươi thật là thẳng thắn.”


“Lúc ngươi bước đi trên đường chẳng lẽ sẽ để ý rằng mình vô tình lỡ bước dẫm


chết con kiến nào sao?”


Richard ngẩng đầu, nhìn về phía trên ghế chủ tọa, “Nhưng mà Ánh Sáng khi đó


cũng nhìn ra thân phận của, hắn không có quỳ mọp xuống cúng bái ta, mà là nói


thẳng khuyết điểm và sự ngây thơ của ta, hắn còn nói, nếu như ta không thay


đổi, về sau hắn sẽ giúp ta uốn nắn.”


Richard xoay người, đi đến trước mặt Karen, nhìn Karen:


“Tương tự như thế, Trật Tự cũng giúp Ánh Sáng uốn nắn.”