MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 314: Đối mặt với hung thú (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 314: Đối mặt với hung thú (1)

1,258 từ · ~7 phút đọc

Trang viên Ellen là một nơi cực kỳ an toàn.


Vòng ngoài trang viên có thuê mấy đội vệ sĩ của công ty vệ sĩ để phụ trách tuần


tra và bảo vệ.


Bên trong trang viên có người của hệ thống tín ngưỡng gia tộc dẫn theo tôi tớ


đáng tin tưởng và con cháu trong gia tộc phụ trách giám sát từng khu vực trọng


điểm.


Trong pháo đài cổ có cụ Anderson, Mike, còn có Alfred gần như vẫn luôn ở


cùng một tầng lầu với mình.


Trong thư phòng có trận pháp bảo vệ.


Cho nên, không thể nghi ngờ, thư phòng chính là chỗ an toàn nhất trong toàn bộ


trang viên Ellen.


Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ,


Đó chính là cô bé Vương tộc trước mắt này, cô ta theo chân ông nội mình cũng


chính là thân vương Lloque thoải mái tiến vào khu vực trung tâm của trang


viên.


Sau đó, cô ta cũng không phải đi vào bằng cửa chính của thư phòng mà là trèo


tường, quan trọng nhất chính là bởi vì nguyên nhân huyết thống, cô lấy dòng họ


Gloria đã thành công thức tỉnh tín ngưỡng hệ thống thuộc về Thủy tổ của gia


tộc Ellen, dẫn đến trận pháp trong thư phòng sẽ không bài xích cô ta, để cho cô


ta đi vào.


Sau khi cô ta vào đây, đối với Karen mà nói, thư phòng vốn dĩ là nơi an toàn


nhất, lại lập tức trở thành chỗ nguy hiểm nhất.


Mình, thì vô duyên vô cớ trở thành một con… ba ba.


Ở ngay trước mặt mình, Judea dám lấy tay của thân vương Henry ra làm đồ ăn


vặt chỉ nói rõ một việc, đó chính là cô ta không cho là mình sẽ đem bí mật của


cô ta tiết lộ ra ngoài.


Mà người đáng tin cậy nhất để bảo vệ bí mật chính là… người chết.


Cho nên, Karen biết rõ rằng trên trán mình đã bị cô bé này dán lên chiếc nhãn


“người chờ chết”.


Nhưng bản thân mình lại bất lực, bởi vì mình vẫn chỉ là một thần bộc, dù theo


cách nói của Pall thì thần bộ này có nội tình thâM hậu biết bao nhiêu, nhưng


vẫn chỉ là một thần bộc mà thôi.


Đáng giận nhất chính là, bởi vì chỉ vừa mới hoàn thành tịnh hóa, anh còn chưa


kịp đi học những thuật pháp sơ cấp của Trật Tự Thần Giáo mà thần bộc có thể


đi học.


Nói cách khác, ở trước mặt cô bé lúc này, mình đang ở trạng thái hoàn toàn


không thể kháng cự, không hề có sức phản kháng.


Thậm chí, nếu như trên tay mình đang cầm không phải bánh ngọt mà là cầm


một khẩu súng lục, có thể tăng khả năng chiến đấu của mình lên một bậc, nhưng


thực ra nó chỉ là một hộp bánh bích quy có nhân, còn là vị sô cô la..


Judea vừa tiếp tục thưởng thức chân dung của bá tước Recar và nữ vương vừa


tiếp tục ăn đồ ăn vặt.


Vào lúc này, cô ta nghe thấy tiếng động từ đằng sau, quay đầu lại thì nhìn thấy


Karen đã quay chiếc ghế vốn dành cho khách hướng ra bên ngoài, ngồi xuống


rất tự nhiên.


Sau đó, Karen bỏ một khối bánh gatô có nhân nhỏ đưa vào trong miệng mình,


vừa nhai vừa mỉm cười nói:


“Cách ăn của cô thế này thật là lãng phí nguyên liệu nấu ăn tốt như vật.”


“Ồ?”


Judea tò mò nhìn Karen.


“Trước hết nên rút hết xương, nhưng chú ý nên giữ lại phần xương sụn, sau đó


tẩm ướp thêm gia vị vài giờ đồng hồ, như thế mới thấm vị. À, đúng rồi, tất


nhiên là không thể thiếu nước chanh tươi, như vậy mới bớt ngấy.”


Karen phổ cập cho cô bé vương thất này cách nấu của chân gà rút xương.


Judea nhìn đồ ăn vặt trong tay mình một cái, đột nhiên cảm thấy đồ ăn vặt trong


tay không ngon như trước nữa.


Karen hơi tiếc rẻ lắc đầu, khóe miệng còn mang theo ý cười mỉa mai nhàn nhạt,


nói:


“Ôi, vẫn quá trẻ tuổi.”


***


Trong phòng ngủ.


“Như vậy sao?” Alfred vừa lật xem ghi chép của Hoven tiên sinh vừa khoa tay


với Kim Mao Kevin.


Kim Mao lắc đầu.


“À, không phải à, vậy cái này thì sao?”


Kim Mao lại lắc đầu.


“Vậy xem ra là tôi hiểu sai rồi.”


Alfred phát hiện dù Tà Thần có biến thành một con chó, vậy nó cũng là một con


chó Tà Thần!


Có thể bây giờ Kevin nghe không hiểu rốt cuộc Alfred đang nói và mô tả cái gì,


nhưng nó có thể lắc đầu và gật đầu theo bản năng.


Alfred như nhặt được báu vật, thậm chí cảm động đến nước mắt chảy ròng


ròng;


Lúc thiếu gia tịnh hóa có thể có Chân Thần giáng lâm bảo vệ. Còn đứa tôi tớ


này có thể hưởng ké ánh sáng của thiếu gia, trong lúc học tập mà bên cạnh có


một vị Tà Thần làm thầy giáo của mình.


Cho dù bây giờ thầy giáo Tà Thần chỉ có thể động đậy đầu chó của mình một


chút, nhưng ở giữ “nửa đúng nửa sai” đã có thể giúp mình đỡ phải đi nhiều


đường quanh co, đồng thời chắc chắn mình lựa chọn chính xác.


“Ha ha, nghỉ ngơi một lát.”


Alfred gấp sổ ghi chép lại, duỗi lưng một cái, rồi xoa hai mắt mệt mỏi của mình,


đứng lên đi đến bên cạnh bệ cửa sổ, trông thấy Pall đang dựa vào bệ cửa sổ đọc


say sưa một tập ghi chép.


“Đây là ghi chép của thiếu gia?” Alfred hỏi.


“Ừm.”


“Tôi cảm thấy chưa được sự cho phép của thiếu gia đã tự tiện lật xem ghi chép


của ngài là một việc cực kỳ không đúng.”


“Hôm qua, sau khi anh ta để cậu lấy xong thì tự ném lên bệ cửa sổ, ta lại không


cố ý nhìn lén, ta chỉ là trùng hợp dựa vào trên bệ cửa sổ, gió nhẹ thổi lật trang


của nó ra mà thôi. À, yêu tinh radio mở cửa sổ giúp ta một cái, cảm ơn.”


Alfred thò tay mở ra cửa sổ, gió thổi vào, Pall lập tức duỗi móng vuốt ra đè lại


trang sách còn chưa xem xong.


“Soạt!”


“Ôi, gió có lúc không đủ dịu dàng, rất dễ thổi rách trang sách, meo.”


Alfred nghiêng đầu lại gần, tiếp tục nói: “Vẫn nên trả nó về đi.”


“Ừm, đây cũng không phải là nhật ký.”


“Không phải nhật ký, cũng không được vụng trộm…”


“Được mà, nếu như trong lịch sử những tín đồ kia không có lén nhìn và lén chi


chép lại sáng tác và lời nói của Chân Thần thì nhiều tác phẩm “kinh điển” như


vậy sao có thể lưu truyền đây?


“Trật Tự Chi Quang”, “Nguyên lý ký lục”, “Kỷ nguyên ánh sáng” vân vân, nếu


như ngay lúc đó các tín đồ không giống ta bây giờ đi xem ghi chép thì những


tác phẩm kinh điển này còn có thể lưu truyền tới ngày nay sao?


Hơn nữa, chẳng lẽ Chân Thần không biết sao, chắc chắn là giống Karen vậy, đặt


ở đó cho ngươi nhìn trộm.”