MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3154: Tiến công lạnh lùng (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3154: Tiến công lạnh lùng (3)

1,543 từ · ~8 phút đọc

Dikno tiếp tục ra lệnh: “Thuật pháp sư, dựa theo thứ tự các tổ, thi triển thuật


pháp hiến tế sinh mệnh, dùng thuật pháp tấn công, khóa chặt tọa độ!”


Đội Thuật pháp sư xuất hiện cảnh tượng giống hệt như đội Triệu hồi sư, từng


hàng Thuật pháp sư xếp hàng hiến tế sinh mệnh mà cùng thi triển thuật pháp


quần thể.


Loại thuật pháp này cần thời gian để chuẩn bị, phạm vi và uy lực cũng lớn hơn,


bởi vậy khi phóng thích sau khi ngưng tụ thành công thì khoảng cách cũng sẽ


khá xa.


Nhưng mà đây cũng không phải là vấn đề, bởi vì bọn hắn dựa theo quân lệnh,


khóa chặt vào tọa độ là các kỵ sĩ phi hành ở phía trước.


Từng hình chiếu Thần thú mạnh mẽ với thể trạng khổng lồ không ngừng bay


vọt ra, từng luồng thuật pháp đáng sợ và mạnh mẽ rơi xuống.


Những kỵ sĩ bay kia thì dùng bản thân như thiết bị xác định tọa độ chính xác


nhất, dẫn theo yêu thú riêng được triệu hồi hoặc là thuật pháp ở phía sau lưng


mình mà bay về phía những Thần linh khác nhau.


Sự phối hợp này có thể phòng ngừa Thần linh tránh né, cho nên độ chính xác sẽ


cao nhất, tránh được việc lãng phí.


Cho dù lúc ky sĩ bay tới gần Thần linh thì bị Thần linh tiêu diệt, nhưng những


đòn tấn công ở phía sau cũng đã khóa chặt mục tiêu, cũng có kỵ sĩ bay còn


không có bị Thần linh giết chết thì bị sức mạnh của đội mình đến từ phía sau


tiêu diệt, chuyện này cũng không có gì phải tiếc nuối cả bởi vì tọa độ đã chính


xác.


Thần thú gáy vang, thuật pháp rung động, từng vị Thần linh khi đứng dưới


những đợt công kích này thì Thần thể hư tổn, hoặc té ngã trên đất hoặc là lĩnh


vực Thần Quốc xuất hiện vết nứt to lớn.


Tóm lại trong tất cả những gì mà tầm mắt có thể thấy được đều bị bao trùm bởi


những luồng năng lượng nổ tung khắp nơi.


Cái giá phải trả đó là toàn bộ Triệu hồi sư và Thuật pháp sư của cái quân đoàn


này đều hóa thành những đống tro bụi màu xám.


Dikno: “Tất cả kỵ binh, tiến hành tấn công Thần linh mãi mãi, không được phép


dừng lại.”


Dikno: “Tất cả Mục sư, tiến hành chúc phúc mãi mãi cho kỵ binh, không được


phép dùng lại!”


Đội kỵ binh bao gồm cả nhánh kỵ binh dùng để bảo vệ quân trận kia, cũng bắt


đầu tấn công, dù sao thì quân trận cũng đang dần dần bị móc rỗng ruột, cũng


không có cái gì cần thiết để bảo vệ.


Một loạt những thanh kiếm màu đen bắt đầu di chuyển, đội hình của các kỵ sĩ


lao đến phá xuyên qua cơ thể của một vị Thần, sau đó không biết ngừng nghỉ


mà tiếp tục phóng tới một vị Thần khác.


Tình thế hỗn loạn của đám Thần linh sau một hồi oanh tạc khi nãy cũng vì đã


tạo ra điều kiện tốt nhất để đội kỵ sĩ tiến công.


Từng hình chiếu khổng lồ được các Mục sư triệu hồi ra, thông qua những tượng


Thần này, các Mục sư chúc phúc cho các kỵ sĩ.


Hình ảnh người yêu của Tiranus có tần xuất xuất hiện cao nhất trong những


hình chiếu này.


Cùng với sự tấn công của quân đoàn, có ô nhiễm Thần tính vượt qua phòng ngự


của chúng kỵ sĩ, để một vài hoặc một phần kỵ sĩ bị ô nhiễm, vì không để cho ô


nhiễm khuếch tán và giảm bớt áp lực cho những Mục sư ở phía sau, những kỵ sĩ


bị ô nhiễm lập tức chủ động thoát khỏi đội hình, để bản thân hóa thành nước mủ


trong yên lặng.


Trong số Mục sư có không ít người thiếu thốn sức mạnh, dùng phương thức tự


đốt bản thân để tiếp tục cung cấp năng lượng cho tượng Thần.


Thời gian dần trôi qua, càng ngày càng nhiều Mục sư bắt đầu thiêu đốt cơ thể,


chờ sau khi ngọn lửa tắt đi thì ở chỗ đó chỉ còn lại một bãi tro cốt màu trắng.


Không có tiếng khóc, không có sự náo loạn, không có lời tạm biệt, không có


nước mắt, chỉ có sự thỏa mãn sau khi hoàn thành sứ mệnh.


Những Thuật pháp sự và Triệu hồi sư hóa thành tro bụi trước đó cũng giống như


vậy, bọn họ cực kỳ ung dung kết thúc “sinh mệnh lần thứ hai” của mình, không


có hối hận cũng không có cái gì lưu luyến, bởi vì bọn hắn chờ đợi ngày này đã


quá lâu.


Dikno: “Quân trận, tiến lên!”


Dàn lính khiên làm đại diện, chủ thể của quân trận lại bắt đầu tiến lên phía


trước. Dikno: “Trận pháp sư, kích hoạt trận pháp nhân thể!”


Đội Trận pháp sư bắt đầu bố trí trận pháp lên trên thân của những người lính


khiên, chẳng khác gì là xem bọn họ như nền tảng vận hành của trận pháp.


Đội lính khiên vốn là những người có thể trạng cường tráng nhất là và thực lực


cá nhân cũng mạnh nhất, cơ thể của mỗi người bắt đầu phình to và méo mó, bọn


hắn cũng đang chịu sự tra tấn đáng sợ nhất.


Cùng lúc đó phía bên ngoài quân trận do bọn họ tạo thành thì đã biến thành một


cái máy nghiền đáng sợ.


Yêu thú được triệu hồi và thuật pháp được sử dụng trong giai đoạn trước, tiếp


theo là đợt tiến công của kỵ binh, hiện tại, thì là “Hung thú” được biến hóa ra từ


máu thịt của quân trận đang tiến hành đợt thu gặt cuối cùng đối với những Thần


linh đã bị thương nặng và hấp hối.


Chỉ cần là nơi mà quân trận đi qua thì các Thần linh đều bị nghiền ép, hết kẻ


này đến kẻ khác ngã xuống.


Các loại vũ khí chiến tranh ở trong quân trận cũng bị cưỡng ép sử dụng với mức


độ cao nhất, mỗi một lần sử dụng, thần quan sử dụng nó đều sẽ bị sức mạnh


phản lại quá lớn mà biến thành những màn sương máu.


Dựa vào loại phương thức tàn khốc này mà khiến cho quân trận có được răng


nanh càng sắc bén hơn, cắn xé Thần linh càng dữ dội!


Ở trên bầu trời, nhịp thở của Karen đã chậm lại, mặc dù anh từng có kinh


nghiệm dẫn dắt quân đoàn tác chiến, cũng từng nghiên cứu chiến thuật chiến


đấu với Thần linh nhưng thật là không ngờ tới, Dikno lại làm như thế!


Đúng vậy, không sai, cuộc chiến với Thần trên bản chất là nghệ thuật của việc


đi chịu chết.


Nhưng sau khi Dikno trải qua vô số lần tính toán và tổng kết trong suy nghĩ, hắn


đã biến bầu không khí nghệ thuật mang theo cảm xúc bi tráng này đơn giản hoá


thành một hàng công thức lạnh lẽo được ghi chép ở trên sách giáo khoa.


Cho dù là quan chỉ huy ban đầu của quân đoàn như Cyrion, cũng là vừa hỗ trợ


truyền đạt mệnh lệnh vẻ mặt vừa run rẩy, hiển nhiên, sự quả quyết và máu lạnh


này cũng khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ rung động.


Nói cho cùng thì năm đó khi Thần Trật Tự còn cần mượn dùng lực lượng Kỵ Sĩ


Đoàn thứ nhất để chính chiến, nội lực Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất vẫn còn chưa đạt


đến cấp bậc này, cho nên nói, trên đời này, căn bản không có quan chỉ huy nào


có kinh nghiệm để chỉ huy quân đoàn như thế nào.


Nhiều đời hào kiệt, không chỉ trở thành binh sĩ cơ sở nhất trong quân đoàn,


càng biến thành quân cờ chủ động bị tiêu diệt trên bàn cờ.


Đây chính là cái giá phải trả khi lật đổ Thần quyền.


Có lẽ, Thần Trật Tự vô cùng rõ ràng, nhân loại nhỏ bé và nhợt nhạt khi đứng


trước Thần linh, cho nên, “thuật pháp thức tỉnh” mà hắn sáng lập có thể để cho


nhân loại không ngừng tích lũy nội lực, cuối cùng hóa thành dòng lũ đáng sợ


trong một thời khắc nào đó.


Đây là… Nhân loại dùng lịch sử của mình để bào mòn lịch sử của Thần.


Karen đưa tay nhẹ nhàng sờ lên sừng rồng ở trước mặt, hỏi:


“Sau đó không lâu chúng ta cũng sẽ đối mặt với cục diện tương tự như bây giờ,


đưa ra lựa chọn tương tự, có sợ không?”


Xương cốt đang căng thẳng của Connor rõ ràng còn chưa thả lỏng, thậm chí


ngay lúc nói chuyện thì trong giọng nói vẫn còn sự rung động, nhưng cô bé đáp


lại rằng:


“Ồ, nên như thế… Như vậy mới công bằng mà!”