MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3165: Dis thành Thần (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 3165: Dis thành Thần (2)

1,244 từ

Đối phương cũng không hoàn toàn khinh thường Dis, tối thiểu nhất thì Lưỡi Hái


Chiến Tranh cắm ở trước người Dis đã đủ để cho mí mắt của đối phương nhảy


lên.


Lão Hoven thẳng cái eo lên, bản bút ký của Thần Nguyên Lý càng không ngừng


nhanh chóng lật qua lật lại, phong cấm ở phía ngoài đang không ngừng được


hình thành, hắn cũng đang không ngừng phá giải.


Ngoại trừ trực tiếp ra tay thì lão Hoven đều có thể giúp chống đỡ lại với bất cứ


sự đối kháng nào, đây chính là sức mạnh của Nguyên Lý. Còn về vị Thần


Nguyên Lý vừa chết đi không lâu trước đây, rất không may, hắn đã chết đi trong


lúc chiến đấu mà hắn không am hiểu nhất.


Ở nơi xa có tiếng kêu to liên tục vang đến, càng có những làn sóng năng lượng


truyền đến, đây là sự chống trả phản kháng cuối cùng của những chủng tộc sinh


sống ở trong Địa Huyệt.


Sau khi đã đợi đủ, Dis đứng người lên.


Trước đó cố ý chờ lâu như vậy, là vì để Thần Địa Huyệt tập trung càng nhiều


sức lực vào trong việc “Đi săn”, như vậy thì đến lúc mình ra tay giải quyết cũng


có thể thoải mái hơn một chút.


Dis thu hồi bút ký Nguyên Lý, tay phải nắm chặt Lưỡi Hái Chiến Tranh, ngẩng


đầu đối mặt với con mắt to lớn kia.


Con mắt dường như đã cảm nhận được điều gì, trong ánh mắt của nó, xuất hiện


một bóng đen.


“A.”


Sau một khắc, trên mặt đất, trên trời, trên vách đá, khắp nơi đều là bóng dáng


Dis đang cầm Lưỡi Hái Chiến Tranh, hắn đang tìm cái bóng đen đặc thù kia, bởi


vì đó chính là bản thể thật sự của Thần Địa Huyệt.


Rốt cục, Dis tìm được, bóng đen kia bị buộc phải xuất hiện ở đằng trước người.


Bóng đen đứng lên, giống như là một cánh cửa, từ bên có một cánh tay mảnh


khảnh và thánh khiết nhô ra, càng có một gương mặt được mái tóc dài bao trùm


lộ diện.


Lưỡi Hái Chiến Tranh trong tay Dis chém xuống.


“Ầm!”


Từ trong hư không xuất hiện một màu trắng hoàn toàn, giống như là có một vệt


ánh sáng, vụt qua nơi này, lại giống như một đứa trẻ cầm một cái thìa nạo mất


một phần từ thế giới Địa Huyệt này.


Dis nhanh chóng lui lại, máu tươi ánh vàng của Trưởng Lão Thần Điện nhuộm


dần trên bộ thần bào màu đen


Người phụ nữ tóc dài thấy Dis còn chưa có chết, trong ánh mắt lộ ra từ giữa


những sợi tóc kia toát ra một chút vẻ kinh ngạc.


Dù cho vào lúc này cô ta đã vô cùng suy yếu, đồng thời còn phải chia ra một


phần sức mạnh để đi giết chóc thu thập máu thịt từ khắp nơi, nhưng dù sao thì


cô ta cũng là chúa tể cao thượng của Địa Huyệt, một đòn từ chính bản thể mà


ngay cả Trưởng Lão Thần Điện cũng không giết được?


Phải biết rằng ban đầu dưới bầu trời đêm ở phố Mink, Ranedal một mình quay


đám Trưởng Lão Thần Điện như một đám ruồi.


Dis giảm tốc độ lại, hắn đã bay ra ngoài rất rất xa, xa tới nỗi gần như đã không


thể trông thấy con mắt kia.


Nhưng lần thứ hai lúc nhìn đến, con mắt kia lại xuất hiện ở phía trước. Cái bóng


đen kia trở đã về tới vị trí trung tâm của con mắt, người phụ nữ tóc dài đứng ở


phía trên giác mạc.


“Khục… Khục… khụ…”


Dis bắt đầu ho khan dữ dội, lần này, thậm chí phun ra một vài khối vụn tinh thể,


đó là những phần vụn của mảnh vỡ Thần cách.


Là người thường có thể chịu được một đòn của Chủ Thần mà không chết đã là


chuyện đáng để kiêu ngạo, nhưng Dis cũng không thích kiêu ngạo kiểu này.


“Trật Tự đã không còn Thần chi nhánh, ngươi là người thừa kế của ai?”


Người phụ nữ ra lời chất vấn.


Dis không có trả lời, mà là giơ Lưỡi Hái Chiến Tranh lên một lần nữa, lưỡi hái


hướng về phía con mắt to lớn kia.


Hắn dùng hành động thực tế để thể hiện thái độ và quyết tâm thêm một lần nữa.


“Chờ sau khi kỷ nguyên triệt để thay đổi, lúc kỷ nguyên mới mở ra, ngươi có cơ


hội trở thành Thần, thần phục với ta, ta ban cho ngươi địa vị Thần chi nhánh của


Địa Huyệt.”


Dis đáp: “Cho dù ta đồng ý, cháu của ta cũng sẽ không đồng ý.”


Dù gì thì với địa vị và thân phận của Dis, lời mời này thật ra là có chút sỉ nhục


người khác.


“Là ngươi tự tìm lấy sự diệt vong.”


Người phụ nữ không muốn tiếp tục trì hoãn thêm, cô ta cần nhanh chóng hấp


thu máu thịt, sau đó rời khỏi nơi này, trước mắt mặc dù Trật Tự Thần Giáo đã


lao vào Thần chiến, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian cho đến lúc dùng hết


vốn liếng, trước lúc đó thì bản thân cô ta vẫn có thể gặp phải nguy hiểm.


Người phụ nữ giơ tay lên, con mắt cũng nghiêm túc.


Mặt đất sụt lún.


Dis bay lên khỏi mặt đất, nhưng từ phía dưới vùng đất sụt xuống có vô số cánh


tay vươn ra, bắt giữ và giam cầm Dis.


Cảnh tượng này tựa như Địa Ngục hiện ra trên nhân gian.


Dis không có cách nào để tránh khỏi, chỉ có thể không ngừng vung Lưỡi Hái


Chiến Tranh xuống phía dưới, những cánh tay đứt gãy bay tán loạn nhưng rất


nhanh lại có những cánh tay khác bù vào.


Phía trên, người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại.


Mí mắt của con mắt khổng lồ kia cũng theo đó mà khép kín.


Vô số cánh tay như trồi lên từ Địa Ngục kia cũng bắt đầu co lại với tốc độ


nhanh kinh người, cho đến khi không còn trông thấy khu vực này thì Dis cũng


biến mất cũng, toàn bộ như đều bị chôn vùi.


Thế nhưng mí mắt của con mắt khổng lồ lại bắt đầu nhảy nhẹ lên, giống như là


có hạt cát lẫn vào trong mắt.


“Hửm?”


Người phụ nữ lại phát ra tiếng nghi ngờ.


Trên đời này cũng không có nhiều kẻ đáng để cô ta chú ý đến, nhưng từ lúc vừa


mới bắt đầu, so với kia sự uy hiếp từ năm bia mộ kia thì thật ra cô ta càng để ý


đến Dis hơn.


Bởi vì trong tay của chủ nhân năm bia mộ kia cũng không có cầm Thần khí có


cấp bậc như Lưỡi Hái Chiến Tranh.


Lần thứ nhất không giết chết, lần thứ hai… Cũng không giết chết.


Thần Địa Huyệt bắt đầu có chút hối hận, hối hận mình không nên vì tiết kiệm


thời gian mà phân chia ra quá nhiều sức mạnh để đi săn, trong mơ hồ cô ta cảm


thấy rằng hành động đó của mình sẽ mang đến một mối tai họa ngầm.