MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 340: Lộ tuyến của Karen (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 340: Lộ tuyến của Karen (1)

1,080 từ · ~6 phút đọc

Đó là một giấc ngủ rất sâu, thậm chí không hề mộng mị.


Sau khi tỉnh lại, Karen từ trên giường ngồi dậy, lẳng lặng nhìn hoa văn màu sắc


trên chiếc chăn đắp trước mặt, ngây người mất một lúc.


Anh xuống giường, đi vào phòng tắm, cởi quần áo và bắt đầu tắm.


Pall đang ngủ ở cuối giường bị đánh thức, nó ngáp dài với bàn chân mèo của


mình, sau đó nhảy đến bàn cạnh giường và bấm chuông.


Tiếp đó, nó không thèm chạy về cuối giường nữa mà nằm thẳng vào chiếc chăn


vẫn còn ấm của Karen và tiếp tục giấc ngủ say.


Khi Karen tắm xong, Kim Mao Kevin bước vào với chiếc khăn trắng trên


miệng, Karen cầm lấy nó và bắt đầu lau người, Kim Mao dùng móng của nó để


trải chiếc khăn chống trượt trước cửa phòng tắm.


Sau khi Karen mặc xong quần áo ra ngoài, cửa phòng ngủ cũng được đẩy ra,


Alfred bưng bữa sáng bước vào.


Karen ngồi xuống ghế sô pha, nhìn bữa sáng đã bày sẵn trên bàn cà phê, vì đói


nên anh cũng không kén chọn nữa mà bắt đầu im lặng ăn.


Lần này, ăn gần như là sạch sẽ hết.


“Thiếu gia, để tôi đi chuẩn bị thêm một chút nữa nhé?”


“Không cần nữa, tôi no rồi.” Karen lấy khăn ướt từ tay Alfred, lau miệng, sau


đó gấp lại để lau tay.


Lúc này, rốt cục Pall cũng ngủ dậy, con mèo duỗi hết tứ chi và cong người hết


cỡ, sau đó nhảy ra khỏi giường đi đến sô pha, một đôi mắt mèo màu hổ phách


nhìn Karen chăm chú.


Karen từ trên ghế sô pha đứng lên, đi tới bên bàn bóng, mở cửa sổ, gió lạnh


buổi sáng tràn vào, nhưng bởi vì vừa ăn xong nên anh không cảm thấy quá lạnh.


Alfred đi bày bóng;


“Không cần bày ra đâu, tôi chỉ muốn hóng gió thôi.”


“Vâng thưa thiếu gia.”


“Hôm qua tôi đã hoàn thành Thần khải và đã nghe thấy giọng nói của Thần Trật


tự.”


Alfred không nói gì;


“Gâu!”


“Thần Khải mà Thần Trật tự ban cho cậu là gì?” Pall tò mò hỏi, như thể bác của


anh lo lắng về công việc phù hợp với anh sau khi tốt nghiệp.


Karen lắc đầu nói:


“Tôi không nghe.”


Chú chó mở to mắt, Pall nghiêng đầu;


Còn Alfred lại tỏ ra vẻ như đó là lẽ đương nhiên và lặng lẽ ưỡn ngực lên.


“Bởi vì tôi nghĩ mấy điều ông ta nói đều là sai.” Karen không muốn giải thích


thêm, chỉ hướng trên giường “Các người có thể đi xem sổ ghi chép của tôi.”


“Gâu?”


“Thực sao, tôi có thể đọc ghi chép của cậu ư?” Pall hỏi.


“Vâng thưa thiếu gia.” Alfred đi đến bên giường, cầm lấy quyển sổ, ngồi xổm


xuống mở nó ra, bên trái anh thò ra một cái đầu mèo, bên phải là cái đầu chó.


“Thần khải, thật ra là một màn lừa đảo…”


Sau khi đọc xong, Alfred bắt đầu cầu nguyện, anh ta là một con dị ma không có


tín ngưỡng tôn giáo, mặc dù anh ta từng có một thời gian ngắn dính mối quan


hệ của mình dưới giáo hội Trật tự;


Pall nhìn Karen với vẻ không dám tin và hỏi:


“Vậy, Karen, tôi muốn biết… ừm… không, tôi muốn nghe thứ cậu đã nghe từ


chính miệng cậu, cậu định sẽ làm gì tiếp theo?”


Một khi cuốn sổ ghi chép này bị truyền ra, Karen chắc chắn sẽ bị mấy giáo hội


chính thống giáo nhất trí treo cổ.


Nếu nói rằng sự sụp đổ của giáo hội Ánh sáng là bắt nguồn từ sự ngầm đồng


thuận của tầng lớp giáo hội, dẫu sao, giáo hội Thần ánh sáng quá mức hùng


mạnh trong kỷ nguyên trước đã gây áp lực quá lớn lên mọi người, vậy thì, nếu


suy nghĩ của Karen trong cuốn sổ này bị lộ ra, chính là thách thức đối với nền


móng tạo nên giáo hội.


Anh đang chất vấn Thần!


Mà Thần không thể bị tra hỏi.


Karen ngồi trên bàn bóng, nhìn cỏ đằng xa rồi bình thản nói: “Tôi sẽ tiếp tục đi


theo con đường của giáo hội Trật tự.”


Điều này không thể thay đổi được vì anh đã đang đứng trên con đường này.


“Sau đó thì sao?” Pall hỏi.


“Và sau đó, tôi sẽ vừa đi vừa luận chứng nó.”


Kim Mao ngồi xuống, ánh mắt nó nhìn Karen mang theo một chút suy nghĩ sâu


xa.


Pall nhảy lên bàn bóng, đi đến trước mặt Karen:


“Có lẽ, hiện tại tôi nên khuyên bảo cậu, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, cũng


đừng đi con đường lệch lạc như vậy, bởi vì điều này sẽ mang đến cho cậu quá


nhiều nguy hiểm chưa thể biết trước.”


“Có lẽ?” Karen hỏi.


“Nhưng tôi không muốn làm vậy.” Pall phe phẩy đuôi “Bởi vì tôi đã chứng kiến


nỗi đau của Dis bao nhiêu năm nay, ông ấy đã hơn một lần nói rằng mình đã đi


sai đường, nhưng đã không có cơ hội để quay đầu lại.


Vì vậy, tôi cảm thấy rất tốt.


Cậu đã chứng minh rằng cậu thật sự không kém Dis về tài năng thiên bẩm,


trong mắt tôi, cậu gần như giống hệt Dis khi còn trẻ.


Vậy nên, tôi không muốn cậu trong tương lai lại phải đi vào vòng xoáy nỗi đau


của Dis, không muốn nhìn thấy cậu vững vàng ở tuổi thanh xuân, lạc lõng ở tuổi


trung niên và mang đầy tiêu cực khi về già.


Đây chắc cũng phải là ý của Dis, cũng là điều Dis mong đợi ở cậu.”


Pall lặng lẽ nằm rạp xuống cạnh chân Karen, tựa đầu vào bắp chân của Karen:


“Nếu cậu nghĩ nó sai, hãy sửa nó, nếu cậu nghĩ nó đúng, hãy kiên định với nó.


Tôi có thể hiểu cho cậu, và cũng sẵn sàng hỗ trợ cậu…”


Khi nói đến đây, Pall không khỏi nhìn sang Alfred, trong đầu nó hiện ra những


gì Alfred nói hôm qua;


Yêu tinh radio này nói quả nhiên đúng, anh ta luôn luôn kiên định tin tưởng


Karen, cho nên anh ta thật sự có thể đồng cảm nhất đối với Karen;