MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 350: Ta muốn đi giết hắn (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 350: Ta muốn đi giết hắn (1)

1,039 từ · ~6 phút đọc

Lầu 3 lâu đài cổ nhà Ellen,


Phòng ngủ chính của tộc trưởng.


Nữ hoàng bệ hạ vừa nuốt hạt giống kia vào miệng, lúc này bà ta đang nằm trần


truồng ở trên giường, máy quay đĩa đặt ở bên cạnh thì đang phát ra giai điệu của


bài hát « Wien, Xin đừng khóc vì tôi ».


Lão hầu gái thì đang cung kính quỳ sát bên giường, yên lặng bắt đầu cầu


nguyện.


“Ta cảm thấy, hơi có chút khát nước.”


“Nô tỳ đi rót nước cho bệ hạ.” Lão hầu gái đứng người lên, lúc vừa mới chuẩn


bị đi rót nước, lại trông thấy phía trên làn da của nữ hoàng, xuất hiện một loạt


sợi rễ màu đen chằng chịt lít nha lít nhít.


Nữ hoàng cũng mở mắt ra, bà ta giơ lên hai bàn tay của mình, nơi mà những sợi


rễ phát triển nhanh nhất, nhất là ở hai lòng bàn tay, sợi rễ đã trồi lên khỏi da thịt,


giống như một đống dây mây.


“A, thì ra là do bọn chúng thấy khát nước.” Nữ hoàng cười nắm chặt lòng bàn


tay rồi lại thả ra, những sợi dây mây này không ngừng quấn quanh giữa những


kẽ hở ngón tay, giống như rằng chúng có ý thức riêng, “Bọn chúng nói cho ta


biết, bọn chúng thèm khát máu tươi của gia tộc Ellen.”


Lão hầu gái mở miệng nói: “Xem ra thì, nghiên cứu là đúng, tổ tiên của gia tộc


Ellen năm đó đúng là đã sở hữu nó, nhưng lại bị vị tổ tiên dũng cảm kia của gia


tộc Gloria giành đi.”


“Đúng vậy, tạ ơn vị tổ tiên kia đã liều mình giành lấy hạt giống này;


Cho nên, ta lại cảm thấy càng tò mò hơn, hạt giống này thần kỳ và vĩ đại như


thế, như vậy thì trước kia trong tay của tổ tiên gia tộc Ellen chắc chắn phải có


thứ khác còn tốt hơn cả hạt giống này.


Nhưng vì cái gì, đã nhiều năm như vậy, gia tộc Ellen lại vẫn luôn không ngừng


từ từ sa sút.”


“Dẫn đến một cái gia tộc ngày càng sa sút có rất nhiều nguyên nhân, thưa bệ


hạ.”


“Ừm.”


Sợi rễ màu đen trên người Nữ hoàng, bắt đầu dần dần trở nên càng thô to hơn,


giống như là từng cái chân nhện, dựng bà ta đứng lên từ trên giường.


“Ta bây giờ rất muốn ăn Judea trước.” Nữ hoàng liếm môi một cái, “Ta đã ngửi


thấy mùi thơm mê người từ trên người nó.”


“Ngài muốn làm cái gì đều có thể, bởi vì ngài là bệ hạ tối cao nhất.”


“Không.” Một sợi dây leo to lớn thay thế Nữ hoàng mà giơ “Tay” lên, “Món ăn


càng ngon, thì càng phải để thưởng thức cuối cùng, đi mở cửa đi.”


“Vâng, thưa bệ hạ.”


Lão hầu gái đi đến cửa phòng ngủ, thử mở cửa, lại phát hiện cửa phòng ngủ


không hề nhúc nhích tí nào.


Bà ta hơi nghi ngờ một chút, lui về phía sau hai bước, trầm giọng nói:


“Chủ nhân vĩ đại và nhân từ của Vực Sâu, vì truyền đạt ý chí của ngài, xin hãy


ban cho tín đồ của ngài năng lực vượt qua giới hạn.”


Sau khi niệm chú xong, trên người của lão hầu gái lóe ra một vệt ánh sáng màu


trắng, sau khi ánh sáng biến mất, cả người của bà ta trở nên dần trong suốt, ngay


lập tức, bà đi về hướng cửa phòng ngủ, nửa cơ thể xuyên thấu qua cửa.


Nhưng mà, đúng lúc này, ở giữa cửa phòng ngủ lóe lên vòng sáng màu đỏ, lão


hầu gái kêu lên một tiếng rên, lại bị đẩy ngược trở về, bà ta lập tức quay đầu nói


với Nữ hoàng:


“Bệ hạ, gia tộc Ellen đã khởi động trận pháp gia tộc, phong tỏa nơi này rồi!”


Cả người của Nữ hoàng được mớ dây leo đỡ lấy, đi tới trước cửa phòng ngủ:


“Bọn chúng, đã phát hiện được cái gì rồi sao?”


Lão hầu gái lấy ra một cuộn giấy màu tím từ trong người: “Bệ hạ, trận pháp này


chắc hẳn cũng không thể ngăn chặn cuộn giấy truyền tin, nô tỳ lập tức thông


báo cho cận vệ trưởng.”


“Không cần.”


Nữ hoàng lắc đầu, đám dây leo màu đen sau lưng bà ta cũng chập chờn theo.


“Ta tự mình đi mở cửa.”


Từng sợi dây leo bao trùm lên cánh của, ánh sáng màu đỏ trên cửa phòng ngủ


lại hiện ra một lần nữa, tạo ra âm thanh “Xì xì xì xì…” ở nơi dây leo tiếp xúc,


dây leo màu đen bắt đầu bám vào đến trên cửa, ánh sáng màu đỏ dần dần tan đi.


“Năng lực của hạt giống này vượt khỏi sức tưởng tượng của ta, ta chỉ muốn để


nó giúp ta phá vỡ cánh cửa này, nhưng bây giờ nó lại nói cho ta, nó có thể thông


qua việc đồng hóa mà giành lấy quyền khống chế tất cả trận pháp trong tòa


pháo đài cổ.


Với lại, sợi rễ của nó có thể từ từ tràn ra theo các trận pháp, mà hút lấy máu của


người trong gia tộc Ellen trong tòa pháo đài này.


A…


Sự việc còn đơn giản hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều, ta chỉ cần đứng ở


chỗ này, cái gì cũng không cần động đến là được rồi.”


“Nếu như không nhúc nhích, nghe có vẻ không được kích thích lắm?”


Tiếng một người đàn ông vang lên từ ngoài cửa sổ.


Nữ hoàng bệ hạ lập tức nghiêng đầu nhìn sang chỗ cửa sổ, lão hầu gái thì đi đến


trước chỗ cửa sổ:


“Bệ hạ, nơi này có trận pháp, tên đó không vào được!”


“Ông! Ông! Ông!”


Hàng rào chắn bảo vệ bên ngoài cửa sổ rơi xuống, cửa sổ cũng theo đó mà mở


ra, người đàn ông vào trong phòng, làn sóng màu xanh phớt qua người của ông


ta, cũng không ngăn cản ông ta lại.