MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 363: Một lần nữa Thần khải (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 363: Một lần nữa Thần khải (2)

1,149 từ · ~6 phút đọc

Alfred mở miệng nói: “Có thể để một người đáng để tín nhiệm, cách mỗi một


đoạn thời gian ngắn đến nơi đây tiến hành tăng cường năng lượng thuộc tính


Thủy lên khối băng này, tựa như là bổ sung năng lượng cho trận pháp tiêu hao.”


“Chỉ một người Berger thì có lẽ không đủ đâu.” Pall lập tức nói, “Tôi đề nghị lại


thêm một người nữa, thật ra Judea cũng bị Nữ hoàng bỏ vào trong rương mà


mang đến đây cùng, chuẩn bị coi như tế phẩm bổ sung, bây giờ sau khi được


Recar cứu đã ngủ say, thiên phú của nó cũng rất cao, là con gái do chính Recar


tự chứng nhận.


Nhà Gloria chắc chắn nó cũng không trở về được, tiếp theo cũng sẽ công bố ra


bên ngoài là đã chết, cho nên, tôi đề nghị có thể giữ nó lại trong trang viên


Ellen, để cho nó về Berger cùng nhau giữ gìn năng lượng cho bức tượng băng


của bá tước Recar, năng lượng của nó và Recar rất thân cận, vả lại nó cũng sẽ


rất trân trọng mà bảo vệ cha của mình, nên làm việc sẽ rất cẩn thận và đúng


chỗ.”


Alfred vốn định tiếp tục nói thêm lời tốt đẹp về Berger, nhưng sau khi nghe


xong Pall giảng giải, Alfred hiểu rõ ra, thế mà Pall cũng là muốn cài thêm người


của mình vào!


Tốt, rất tốt, dù sao những thành viên nòng cốt có thể đứng kề bên người của


thiếu gia, có thể chọn ra được một cái thì được một cái, cuộc chiến tranh giành


vị trí trên bức họa trên tường, vĩnh viễn vô tình.


Karen ngược lại cũng không chú ý đến mưu đồ nhỏ nhen của Pall và Alfred, bởi


vì anh cũng không có giác ngộ rằng mình là “Ông chủ”, mặc dù chung quanh


mèo mèo chó chó và radio cũng đã xem mình là ông chủ, nhưng trong lòng của


chính anh, càng xem mình là “Một nhân viên nghiên cứu khoa học” mà thôi.


“Tốt, cứ theo mọi người nói mà làm.”


…


Ngài Bede dìu dắt anh trai Mike của mình đứng lên, lại đi tìm cái xe lăn, xe lăn


mặc dù có chút hư hỏng méo mó, nhưng vẫn tạm dùng được.


Mike ngồi lên xe lăn, tâm trạng có chút buồn rầu, nói: “Là do những hậu duệ


như chúng ta quá vô dụng, làm tổ tiên khó chịu đến nỗi, tư cách dập đầu của


chúng ta cũng không cho.”


“Thật ra ngược lại em cảm thấy có thể là do tổ tiên không muốn chúng ta nhìn


thấy ông ấy dập đầu…”


Ngài Bede dừng lại một chút, tiếp tục nói:


“Là thời gian của tổ tiên đã không nhiều, cho nên đã giảm bớt đi những lễ tiết


này.”


“Ừm, có lẽ vậy.” Mike tiếp nhận lời giải thích này của em trai.


Hai người đứng đợi ở đằng xa rất lâu, chỉ dám cần thận từng li từng tí mà nhìn


về hướng nghĩa trang, cũng không dám tới gần thêm một chút nào.


Cuối cùng thì họ cũng đợi tới lúc có người đến… Nói xác thực là chờ tới một


con mèo, con mèo này ngồi trên lưng của một con chó.


Sau khi nhìn thấy con mèo này, cả Bede và Mike đều vô ý thức cúi đầu biểu lộ


sự cung kính.


Lúc trước hai người bọn họ cùng với cha mình là Anderson, trong khoảnh khắc


ấy tin tưởng rằng có một vị tổ tiên thức tỉnh để cứu gia tộc khỏi nguy cơ hiểm


nghèo, nguyên nhân là bởi vì đã có một vị tổ tiên khác đã thức tỉnh ở ngay trước


mặt bọn họ;


Khi Pall đội vào cái mũ và đống trang sức của năm đó, bày ra dáng vẻ của năm


đó, từ đó thể hiện khí chất của năm đó


Quan trọng nhất là sau khi nó mở miệng ra mà nói chuyện,


Sự việc lại vô lý đến mức nào đi chăng nữa, ba cha con bọn họ đều sẽ tin tưởng


vô điều kiện.


“Mộ của bá tước Recar cần tìm người sửa sang lại một lần nữa, Mike, ngươi đi


phụ trách.”


“Được rồi, tổ tiên.” Mike lập tức cung kính đáp ứng.


Lập tức,


Pall nhìn về phía Bede,


Rất nghiêm túc nói:


“Nữ hoàng đã chết rồi.”


Bede sửng sốt một chút, tiêu hóa ý nghĩa của sự kết hợp của động từ và tính từ


trong câu nói này của Pall.


“Cho nên, tiếp theo, ngươi cảm thấy gia tộc phải nên làm như thế nào?”


“Cháu… cháu không biết.” Ngài Bede trả lời theo thói quen.


“Ý của thiếu gia Karen là cậu ấy đã mệt mỏi, cậu ấy không muốn lại xử lý


những việc vặt vãnh này, cho nên hi vọng nhà nghệ thuật gia như ngài có thể ra


tay.”


Ngài Bede có chút xấu hổ mà cười cười, trả lời:


“Nữ vương đã bị phanh thây rồi sao?”


“Phân chia rất triệt để.” Pall hồi đáp.


“Vậy thì tìm cái rương, bỏ tất cả vào trong, trực tiếp đưa về hoàng cung, hoàng


tộc Gloria có lẽ đã chuẩn bị xong bản thảo tin tức về tình cảnh bi thảm của nữ


hoàng và trang viên của chúng ta cùng gặp phải, lúc này bọn họ có thể vừa lúc


dùng tới.”


“Có thích hợp hay không?” Pall méo đầu một chút, “bá tước Recar không còn


cách nào thức tỉnh lại nữa.”


“Chúng ta có thể coi như bá tước Recar vẫn có thể thức tỉnh lại, hoàng thất


Gloria chỉ có thể càng cảm thấy chột dạ hơn chúng ta mà thôi, điều kiện đầu


tiên đó là sức mạnh của gia tộc chúng ta, nhất định phải đủ.”


“Vậy thì tốt, ai đi đưa đây?”


“Nếu thiếu gia Karen đã không rảnh, vậy thì để cháu tự mình đi đưa, cháu sẽ


cảnh cáo cho hoàng thất Gloria về cái giá phải trả khi còn dám vượt qua giới


hạn.”


“Được rồi, những chuyện này đều giao cho ngươi, mặt khác, cha của các ngươi


còn đang hôn mê mà nằm dưới gầm bàn ăn, trên mặt bàn còn có ba người đang


nằm.”


“Để cháu đi xử lý.” Mike nói, “Bede đi xử lý sự việc liên quan đến nhà Gloria,


sự việc trong nhà, để cháu đi phụ trách, mặt khác, xin hãy tin tưởng cháu, hộ vệ


và tôi tớ mà đi cùng với nữ hoàng đến đây, sẽ không xảy ra vấn đề gì, cháu sẽ


triệu tập trong người trong gia tộc và bảo vệ đến để trông chừng bọn họ, chờ đợi


hoàng cung ra lệnh triệu tập bọn họ.”