MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 375: Mua nhà (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 375: Mua nhà (4)

1,078 từ · ~6 phút đọc

“Sách cũng để lại sao?” Karen hỏi.


“Ngài chủ phòng trước đã đem hết sách ông ấy cần mang đi rồi, còn lại đều là


để lại, ngài cũng biết đấy, sách cũ… Cũng bán không được bao nhiêu tiền, ha


ha.”


Karen lôi ra cái ghế sau bàn đọc sách, ngồi xuống.


Vô ý thức mở ra ngăn kéo ở giữa dưới bàn sách, bên trong trống rỗng, chỉ có


một bức thư.


“Đây là chủ phòng trước để lại à?” Karen hỏi.


“Đúng vậy, để lại cho chủ nhân tiếp theo.”


Karen cầm lấy phong thư, thư đã sớm được mỏ, sau khi mở ra phát hiện chắc là


có mấy người đã xem qua, chắc là mấy người đến xem nhà trước đây.


“Xin chào người bạn thân mến không biết tên:


Cảm tạ ngài nguyện ý dùng cuộc sống của mình để làm ấm áp căn nhà này, tôi


rất có tình cảm đối với nơi này, bởi vì nơi này chứa đựng một đoạn ký ức tốt


đẹp nhất của tôi cùng với vợ con mình…”


Ở giữa không ít lời nói đều chủ nhà cũ miêu tả chuyện cũ của mình với căn nhà


này, cùng với một ít bố trí sinh hoạt khác, Karen xem qua loa xong.


Mãi cho đến lời chúc phúc sau cùng,


Ánh mắt của Karen ngưng lại,


Bởi vì lời chúc phúc mà chủ nhà cũ để lại là:


Nguyện để ánh sáng, vĩnh viễn thấm vào sinh mệnh của ngài, bảo vệ tín ngưỡng


của ngài.


Trong bút ký của ông Hoven có không ít ghi chép liên quan tới Quang Minh


thần giáo, đây đều là nội dung cấm kỵ;


Karen nhớ kỹ, cùng loại với trước lúc mình sử dụng thuật pháp của Trật Tự


Thần Giáo phải đọc lên: Thần Trật Tự vĩ đại a…


Trong lời niệm của Quang Minh Thần Giáo, cũng có một đoạn tương tự, đó


chính là: Thần Ánh Sáng vĩ đại a, nguyện ngài giáng xuống ánh sáng, thấm vào


tính mạng của ta, bảo vệ tín ngưỡng trung thành của ta đối với ngài…


Phía sau, có thể đọc tiếp thuật pháp sơ cấp.


Cho nên, chủ phòng là nhìn thấy câu nói này ở đâu rồi tiện tay dùng, hay là chủ


phòng cũ vốn dĩ cũng tín ngưỡng Quang Minh Thần Giáo?


Nhưng ít nhất có thể chứng thực, phòng này quả thật không có liên quan gì đến


gia tộc Ellen, bọn họ cũng không dám đi đụng vào cái cấm kỵ Quang Minh


Thần Giáo này, càng không có khả năng dùng cái này để đi đùa giỡn.


Chỉ là, nếu như là cái nhân viên thần chức khác có thể sẽ cảm thấy vô cùng


kiêng dè với thứ này;


Nhưng Karen là một ngoại lệ, đến cùng thì trong nhà mình còn có một người


ông nội thích mắng Thần Trật Tự là do gái điếm nuôi.


Chủ phòng cũ có phải là tín đồ của Quang Mình Thần Giáo hay không cũng


không quan trọng, chủ yếu là Karen thích loại nhà này, cũng thích cách trang trí


bố cục.


Về vấn đề di chuyển, để Alfred đi ra ngoài mua một chiếc xe đã qua sử dụng


cũng tốt, dù sao cũng không đắt.


“Tôi muốn lên mái nhà xem thử.”


“Đương nhiên, đương nhiên, ngài mời, từ nơi này đi lên.”


Karen đi lên mái nhà, trên mái nhà được ngăn cách rất tốt, cơ bản mỗi cái căn


hộ trên tầng cao nhất đều khoanh một mảnh đất, cũng bởi vậy, tính riêng tư rất


tốt, vị trí mái nhà mà Karen đang đứng được xây một bức tường gạch ngăn cách


với nhà còn lại.


Mặt phía bắc, có rất nhiều bồn hoa.


“Bồn hoa cũng là chủ nhà cũ để lại, mấy ngày này tôi và vợ mình phụ trách tưới


nước cho chúng.”


Karen nhẹ gật đầu, mở ra cửa phòng kính, không gian bên trong cũng không


lớn, có đặt một bàn trà và hai cái ghế mây, ở trong góc phía nam có đặt một cái


ngựa gỗ đồ chơi, đứa trẻ ngồi lên có thể đung đưa tới lui;


Đây cũng là đồ chơi khi còn bé của con trai đôi vợ chồng nhà, bởi vì sơn trên


con ngựa gỗ nhỏ cũng đã tróc đi bảy tám phần, chỉ còn lại một chút sơn pha tạp.


Có thể thấy được, hai vợ chồng chủ nhà cũ rất thích nằm trên đây uống trà tắm


nắng nhìn con mình chơi trên ngựa gỗ, chỉ là trên nóc nhà kính lúc này có che


một tấm vải đen, bên trong có vẻ hơi lờ mờ.


Alfred thì sờ lên cửa thủy tinh, nghi ngờ nói:


“Thiếu gia, chất liệu của thủy tinh này, giống như có chút đặc thù.”


Pall thì nhảy nhót trong lồng ngực Karen, móng vuốt nhô ra, dùng móng tay cào


một chút ở trên lớp kính, sau khi cào xuống, hơi nghi ngờ mà nhìn móng vuốt


của mình một chút.


“Có vấn đề gì sao?” Karen hỏi là có nguy hiểm gì.


“Không có.” Alfred nói.


“Meo.” Pall cũng lắc lắc cái đuôi.


“Thiếu gia, tôi lấy tấm vải che kia xuống để ngài cảm nhận thử một chút?”


Alleye hỏi.


“Làm phiền ông.”


“Không có việc gì, thiếu gia, ngài nhìn bên ngoài phòng kính này có bốn cái


móc, bình thường dùng để cố định tấm vải che này, ở đây có hai sợi dây thừng,


một sợi dây thừng kéo xuống là kéo tấm vải ra, một sợi dây khác kéo tấm vải


phủ lên lại.”


Alleye vừa nói vừa kéo một sợi dây thừn, miếng vải đen bị kéo xuống.


Ánh mặt trời dễ chịu của buổi chiều chiếu vào, nhưng sau khi chiết xạ qua lớp


thủy tinh, Karen chỉ cảm thấy giống như là ánh nắng mặt trời chói chang chiếu


vào mình, bất ngờ không đề phòng chiếu lên mắt, Karen giật mình chỉ có thể vô


ý thức giơ cánh tay lên che chắn;


Dùng tay che, Karen nhìn về phía con ngữa gỗ trong góc kia, dưới góc độ của


ánh sáng chiếu vào, phần màu sắc còn lại của ngựa gỗ biến mất, chỉ còn lại một


cái bóng màu đen sì


Nhìn, giống như là một cái người, đang quỳ sát dưới đất.