MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 377: Ánh sáng trường tồn (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 377: Ánh sáng trường tồn (2)

1,036 từ · ~6 phút đọc

Mua nhà ở xong, mang ý nghĩa hợp đồng vay có hiệu lực, mặc dù so với bên


trong dự đoán rẻ hơn gần như một nửa, nhưng cũng không thể mượn tới hạn


mức cao nhất, anh cũng không có khả năng làm ra chuyện như vậy, cho nên,


nếu nói đúng thì, trên người của Karen chỉ còn lại một trăn nghìn Rael tiền mặt.


Đối với trung sản mà nói, số tiền tiết kiệm này vẫn rất chênh vênh, nhưng Karen


mới vừa ra khỏi trang viên Ellen, còn phải cần một khoảng thời gian để quản lý


chi tiêu của mình.


Nhưng mặc kệ như thế nào, dùng sự hào phóng của kẻ có tiền mà trào phúng sự


keo kiệt đối đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người nghèo khổ kiếm được, vốn là


một việc rất buồn cười.


Alleye lập tức sửa lời nói: “Vâng, thiếu gia ngài nói đúng lắm.”


“Được rồi, ăn đi thôi.”


Karen dùng đũa chỉ chỉ thức ăn trên bàn.


“Được rồi, tốt.”


Lúc ăn được một nửa, Hande tựa như cũng ý đến đôi đũa mà Karen sử dụng,


làm động tác tay đối với Karen.


Karen cười cười, ra hiệu Alfred lại cầm thêm một đôi đến đưa cho Hande sử


dụng, ngoài ý muốn là, ngón tay của Hande vô cùng linh hoạt, trực tiếp dùng


đũa gắp được thức ăn lên.


Sau bữa ăn, Jane chủ động đứng dậy dọn dẹp chén đĩa trên bàn xuống phòng


bếp để dọn dẹp.


Alleye thì lấy ra một gói thuốc lá, nhìn về phía Karen, Karen lắc đầu, anh cai


rồi; Alleye lại nhìn về phía Alfred, Alfred cũng lắc đầu, anh ta cũng cai theo.


Alleye thu lại gói thuốc lá vào:


“Thiếu gia, về sau ngài có cái việc gì cần, có thể trực tiếp để ngài Alfred đến


tìm tôi, nếu tôi có thể thì nhất định sẽ giúp ngài xử lý.”


“Ừm, tốt.”


Chờ đến sau khi Jane dọn dẹp xong phòng bếp, Alleye bèn đứng dậy chuẩn bị


cùng với người nhà chào tạm biệt về nhà.


Alfred đi vào phòng bếp, lấy giấy bọc một đôi đũa bạc lại, giao cho Karen,


Karen lại đưa cho Hande.


Hande không có đưa tay ra nhận, mà là nhìn về phía cha mẹ mình.


“Thiếu gia, cái này chúng ta không thể nhận.”


“Cho nên, về sau lúc tôi nhờ ông hỗ trợ, ông cũng sẽ từ chối như thế sao?”


“…” Alleye.


Cuối cùng, Hande nhận lấy đôi đũa bạc này, cậu ta cùng với mẹ mình cúi đầu


biểu thị cảm ơn Karen, chờ sau khi cả nhà Alleye rời đi, Karen duỗi lưng một


cái, nhận lấy một ly nước đá từ trong tay Alfred.


“Thiếu gia, ngài chiêu đãi cả nhà Alleye, là vì để cho chuyện tiếp theo sao”


“Không, chẳng qua là cảm thấy có nhà mới phải có người cùng ăn mừng cho


náo nhiệt một chút chứ.


A, đúng, ngày mai anh chụp một bức ảnh về căn nhà mới rồi gửi nó cùng với


bức thư mà tôi đã viết về nhà nhé.”


“Được rồi, thiếu gia, ngày mai trung tâm điện thoại sẽ đến đây để lắp đặt điện


thoại.”


“Điện thoại là điện thoại, thư là thư. A, đúng, lúc gửi thư nhớ kỹ vẫn phải gửi


qua bưu điện của Nguyên lý Thần Giáo.”


“Vâng, thiếu gia, tôi biết như vậy thì tốt hơn, không dễ bị mất bưu kiện “


“Không, là bởi vì được miễn phí.”


Karen bưng ly nước lên lầu, lầu trên lầu dưới đều có phòng tắm riêng, Karen


trước tiên tắm rửa một cái, đổi một bộ đồ ngủ đi vào phòng ngủ, nằm xuống


giường.


Lúc này, Pall đang nằm trên bệ cửa sổ phòng ngủ, nơi đó có một cái đệm


chuyên dùng cho chó mèo.


Đương nhiên, Kim Mao cũng có một cái đệm cỡ lớn hơn, đặt trong góc tường.


Trong phòng không có hệ thống sưởi dưới sàn, nhưng vẫn có hệ thống sưởi, chỉ


là bởi vì vừa mới làm xong thủ tục sang tên tài sản, rất nhiều những thủ tục


khác còn chưa kịp làm xong, hệ thống sưởi cũng chưa dùng được;


Bất đắc dĩ là, nhà sát vách cũng không có mở hệ thống sưởi, muốn dùng ké


cũng không được.


Karen nằm trong ổ chăn chợt nhớ tới việc mang tờ báo lên theo, nhưng anh lại


không muốn xuống giường, cho nên, anh giang hai tay ra.


Kim Mao ngồi dậy từ trong ổ của mình, trước tiên nhảy dựng lên mở cửa phòng


ngủ ra rồi chạy ra ngoài, không bao lâu thì ngậm ba tờ báo quay trở về.


Karen nhận lấy, cầm lấy một tờ« nhật báo Wien », hai tờ còn lại là « tài chính và


kinh tế Wien » và « Chuyện kể Wien » tạm thời bị anh đặt lên trên tủ đầu


giường.


Kim Mao giao báo xong lại leo lên hộc tủ, móng vuốt nhô ra, ấn xuống công tắc


bật radio, sau đó lại bắt đầu cẩn thận từng li từng tí xoay tròn cái nút dò, cuối


cùng mở đến « Tin tức thời sự Wien », lúc này đang phát bản tin buổi chiều.


“Làm rất tốt, Kevin.”


Kim Mao nhận được sự khích lệ, hài lòng nằm vào lại ổ chó.


Mà Pall vốn dĩ đang nằm ở bệ cửa sổ thì lúc này lại nhảy xuống, đi tới trên


giường, yên lặng đi qua cái chăn của Karen, vừa đi vừa còn nghiêng mắt nhìn


lướt qua Kim Mao;


“Karen, tôi lạnh.”


Nói xong thì Pall chui vào bên trong ổ chăn của Karen.


Karen ngược lại cũng không nhấc Pall ra ngoài, bởi vì ở trong phòng thật sự khá


lạnh, trong nhận thức cố định của mọi người, chó thì da dày thịt béo, mèo thì


tương đối mảnh mai.


Báo chí và phát thanh là hai vật dẫn chủ yếu của truyền thông trong thời đại


này, Karen nằm ở trên giường vừa đọc báo vừa nghe tin tức phát thanh.