MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 390: Thế tấn công (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 390: Thế tấn công (2)

1,067 từ · ~6 phút đọc

Chú ý tới ánh mắt của Karen, Alfred đưa tay chỉ hướng bên kia giải thích nói:


“Thiếu gia, cái quảng cáo này có nghĩa là, tiệm này phục vụ không thể làm đến


một bước cuối cùng, nhưng những trình tự khác đều có thể, cho nên mới gọi là


vui vẻ một nửa linh hồn.”


“Ghi nhớ nơi này.”


“Vâng, thiếu gia.”


“Nếu có thời gian, anh đi dò xét một chút.”


“Vâng, thiếu gia.”


Xe tang tiếp tục lên đường, Alfred tiếp tục lái xe đi theo, có thể là bởi vì trên xe


có một vị quan thẩm phán đang ngồi, cho dù chỉ là một vị quan thẩm phán đang


bị cách chức, Alfred cũng tôn trọng ông ta, kéo dài khoảng cách giữa hai chiếc


xe hơn.


“Thiếu gia, bọn họ hình như cũng sống ở khu Lam Kiều, nhưng ở một chỗ khác


chúng ta.”


“Ừm.”


Nơi này cũng là thuộc về phạm vi của khu dân cư Lam Kiều, nhưng chung cư


chỗ Karen ở thì nằm ở đầu bắc, còn hướng xe tang đang đi, là đầu nam của khu


dân cư Lam Kiều, mà phương hướng mua sắm của cư dân trong khu Lam Kiều


đều là hướng về trung tâm thành phố, cho nên mặc dù đầu nam đầu bắc trên


danh nghĩa đều nằm chung trong một khu dân cư, nhưng chỗ giao nhau ngày


thường cũng không nhiều.


Xe tang lái vào một cái cửa hàng, cái cửa hàng này ở vào phần cuối của cái phố


buôn bán này, chắc là thuê hai mặt tiền của cửa hàng.


“Điều kiện này, kém hơn rất nhiều so với trong nhà chúng ta.” Alfred nói.


Karen nhẹ gật đầu, lưu ý đến bảng hiệu của nhà tang lễ:


“Nhà tang lễ Pavaro.”


Đương nhiên, giải thích phù hợp hơn đó chính là: Nhà tang lễ gia tộc Pavaro.


“Ghi chép lại vị trí.” Karen nói.


“Nhớ kỹ rồi, thưa thiếu gia.”


“Vậy thì quay về nhà đi.”


“Vâng, thiếu gia.”


Alfred quay đầu xe lại, chạy về hướng chung cư.


“Thiếu gia, ngài muốn tiếp cận bọn họ sao?”


“Tạm thời không có quyết định này, trước tiên có thể để đấy, qua không bao lâu


gia tộc Ellen sẽ đưa thông tin thân phận mới của tôi đến, dựa theo ý của Pall,


bọn họ có thể giúp tôi tìm một con đường mới để tiếp xúc đến Trật Tự Thần


Giáo, chỉ cần tôi là thần phó, thì có thể thuận tiện hơn rất nhiều.”


“Thiếu gia, tôi trước tiên sẽ tiến hành điều tra thăm dò bọn họ.”


“Có thể gặp nguy hiểm hay không?”


“Ách, rốt cuộc thì không phải mỗi một vị quan thẩm phán đều là lão gia Dis.”


“Vậy anh dành thời gian đi đi.”


“Được rồi, thiếu gia, cửa hàng điểm tâm Eva và nhà tang lễ Pavaro, sắp tới tôi


sẽ dành thời gian đi điều tra.”


“Anh có thể bỏ vài ngày không đi theo tôi để điều tra.”


“Không, bảo hộ sự an toàn của thiếu gia là nhiệm vụ thứ nhất của tôi, còn về


việc điều tra tôi có thể tiến hành vào ban đêm, cửa hàng điểm tâm kinh doanh


đến khuya.”


“Ừm.”


Đến dưới cư xá chung cư, Karen lên lầu trước, Alfred thì đi đậu xe.


Khi đi tới cửa, Kim Mao nghe thấy tiếng bước chân của mình đến gần nên chủ


động chạy ra mở cửa.


Pall lúc này đang ngồi ở trên ghế sô pha trong phòng khách tầng dưới mà ăn


một khối bánh Mousse, trông thấy Karen trở về, hỏi;


“Thiếu gia Karen thân yêu của tôi, công việc phỏng vấn có thuận lợi sao?”


“Ngày mai sẽ đi làm.”


“A, thật sự là cám ơn trời đất, có thu nhập từ công việc của ngài, tình thế bấp


bênh của cái nhà này có thể ổn định lại.”


“Đúng rồi, giữa cô và Alfred, nhớ kỹ cùng nhau chia sẻ thông tin, tôi không hy


vọng mình tiếp tục làm người truyền tin giữa hai bên.”


“Ngài nói là về tờ giấy viết thư sao, đây là sơ suất của tôi.” Pall rất dứt khoát


nhận lỗi, “Cũng là bởi vì tối hôm qua sau khi bắt được con quạ đen kia thì tôi và


con chó ngu xuẩn đều quá buồn ngủ.”


Pall đương nhiên không có khả năng nói là mình cố ý, trả thù lúc trước Karen


hôn mê sau khi cố gắng luyện tập thức tỉnh bá tước Recar, Alfred lừa gạt mình


nói là thiếu gia do mình áp bức và hối thúc luyện tập trận pháp nên mới dẫn đến


việc bất tỉnh.


Hiện nay, tổ chức Át Bích dù chỉ mới mở hội nghị một lần, nhưng đã tạo thành


hai phe phái thế lực;


Một cái là từ hai con thú cưng chó và mèo trong nhà tạo thành phe tiến bộ;


Một cái là từ tự mình Alfred tạo thành phe bảo thủ;


Hệ thống tín ngưỡng gia tộc của Pall và ngón tay của thần Ánh Sáng trên đuôi


nó, Kim Mao Tà Thần có kiến thức và kinh nghiệm, chỉ cần chờ đợi, để bọn


chúng có thể vận dụng toàn bộ nhân tố và lực lượng để giúp Karen phát triển;


Mà chủ trương của Alfred là, bản thân thiếu gia đã là đấng vĩ đại, cũng sẽ vĩnh


viễn là đấng vĩ đại!


Bởi vì Alfred cực đoan bảo thủ, trực tiếp làm cho mèo và chó trở thành phe


“Cải cách tiến bộ”.


“Tôi lên lầu tắm rửa trước đây.” Karen vừa nói vừa đi lên lầu, ô nhiễm không


khí ở Yorktown rất tồi tệ, đi ra ngoài đi một vòng đã có thể cảm nhận được mùi


than đá trong không khí, không tắm rửa một chút thì quả thật rất khó chịu.


Alfred cũng về đến nhà, lập tức gọi Pall và Kevin đến kiểm tra mùi của mình ra


sao.


Đạt được kết quả, để Alfred vô cùng hài lòng, bởi vì cho dù là “Khứu giác” cực


kì bén nhạy của bọn chúng, cũng không thể không thừa nhận mùi dị ma trên


người của Alfred đã cực kỳ mờ nhạt, thay vào đó, là một loại mùi vị giống như


của thần quan.