MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 431: Hang ổ ma quỷ (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 431: Hang ổ ma quỷ (2)

1,095 từ · ~6 phút đọc

Pall bước xuống từ trên giường, đạp một cái vào Kevin còn đang nằm ngáy o o


trong ổ chó.


Kevin bị bừng tỉnh, lập tức đứng người lên, ngắm nhìn bốn phía.


Pall đi ra khỏi phòng ngủ, Kevin cũng đi ra theo, Pall đứng trước cửa phòng


sách, ra hiệu cho Kevin mở cửa ra, nó cũng có thể với tới chốt cửa, nhưng nó


cần nhảy dựng lên, còn Kevin thì tiện hơn nhiều.


Lúc này, chuông điện thoại lầu dưới vang lên;


Pall đi xuống lầu trước, nhảy lên bàn trà để điện thoại, dùng vuốt mèo đẩy ống


nghe xuống, lại đem đầu của mình nhích lại gần:


“Alo, ngài Karen đấy sao?” Là giọng của một cô gái trẻ tuổi.


Pall mở miệng nói: “Xin chào, tôi là hầu gái của ngài Karen, bây giờ ngài ấy


không tiện bắt máy.”


“A, tốt, xin cô giúp tôi hỏi thăm ngài Karen một chút, xế chiều hôm nay ngài ấy


có thể đến phòng khám để nhận một cuộc hẹn trước được hay không, rất xin lỗi,


bởi vì là hẹn gấp, cho nên không cách nào sắp xếp sớm.


Vẫn là vị khách ngày hôm qua, nhưng lần này không phải là đứa bé kia, mà là


cha của cậu ta đến xem bệnh.”


“Được rồi, tôi sẽ chuyển lời cho ngài Karen, sau đó ngài ấy sẽ gọi điện thoại


phản hồi lại cho cô.” Pall trả lời.


“Ừm, xin cảm ơn.”


Điện thoại dập máy;


Pall duỗi ra hai cái chân mèo, nâng lên ống nghe đặt lại phía trên, sau đó nhảy


xuống bàn trà đi tới lầu hai, phát hiện cửa phòng sách đã bị Kevin mở ra, mà lúc


này, Kevin đang nằm sấp trên bàn sách mà đọc tờ giấy được ghi ở phía trên.


Còn Karen thì vẫn tựa ở trên ghế, còn đang ngủ.


“Đáng chết, con chó ngu xuẩn này, không cho phép mi nhìn trước.”


Pall cũng nhảy lên bàn đọc sách, nhưng cô nhìn lên đồng hồ treo tường trước,


bây giờ vẫn là buổi sáng, nếu là cuộc hẹn gấp vào buổi chiều, vậy thì Karen còn


có thể ngủ thêm một lúc nữa.


Ôi, Karen nhỏ bé đang thương, đến cùng thì tối hôm qua cậu đã ngồi trong


phòng xem cái gì mà mê mẩn đến nổi ngủ gục luôn ở trên ghế thế;


Ngay sau đó,


Pall lại nhíu mày:


Ghê tởm, cái giường trong nhà này đã không còn sức hút đối với cậu hay sao?


Sau đó, Pall và Kevin cùng nhau xem nội dung trong túi tài liệu.


Khoảng chừng hai giờ trôi qua, lúc mười một giờ trưa, Pall và Kevin cùng xem


hết tài liệu.


“Uông ~ “


Kevin nhỏ giọng kêu một tiếng với Pall.


“Không cần mi nhắc nhở, ta nhìn thấy, gia tộc Rafael. Nhưng chuyện này liên


qua quá sâu, chúng ta rất khó mà giải quyết.”


Pall đương nhiên là hi vọng diệt trừ uy hiếp lớn nhất đối với gia tộc Ellen đó là


gia tộc Rafael, mặc dù lúc trước Dis đã giết tộc trưởng của bọn họ làm cho nội


bộ gia tộc bọn họ trở nên rối loạn, nhưng vấn đề là gia tộc Ellen cũng không có


khả năng giành lại việc làm ăn.


Trừ phi chờ Judea và Berger cùng với Eunice ba người đều trưởng thành, gia


tộc có thể có mấy người có chiến lực cấp năm hay cấp sáu.


Nhưng Pall đã nguyện ý đi theo Karen đến ở nơi đây, bất luận ngoài miệng nói


thế nào, hành động trên thực tế vẫn phải dựa trên phía bên Karen, bây giờ để


Karen đi giải quyết vụ án liên qua đến sự thối nát sâu trong nội bộ thần giáo,


quả thực là một chuyện điên rồi.


Pall quay đầu nhìn về phía Karen:


Càng kỳ lạ hơn chính là, cậu ta vì cái gì lại mang vật này về? Không lẽ cậu thật


sự phải tiếp tục điều tra đó chứ?


Lúc này, Karen rốt cục tỉnh, anh mở mắt ra, từ từ ngồi dậy từ trên ghế, đưa tay


đặt ở chỗ cổ, nhẹ nhàng nắn cổ vài cái.


“Karen, tối qua cậu vì xem những thứ này mà mê mẩn đến mức trực tiếp ngủ


thiếp đi ở trên ghế à?” Pall hỏi.


“Ừm.” Karen gật nhẹ đầu, sau đó, nói bổ sung một câu, “Vừa lúc hoàn thành


xong thần mục.”


“A, trách không được… Meo!!!!!”


“Gâu!!!!!”


Một mèo một chó lập tức đứng người lên, nhìn Karen chằm chặp.


Karen đứng lên từ trên ghế, duỗi lưng một cái, nói:


“Đúng rồi, còn phải vất vả hai người tìm cho tôi vài thuật pháp cấp bậc thần


mục, hoặc là, cấp bậc cao hơn một chút cũng được, ví như thuật pháp mà Quan


Thẩm Phán có thể sử dụng ấy, tôi muốn nếm thử xem mình có thể sử dụng thuật


pháp vượt cấp hay không.”


Trải qua vụ nổ trên tàu điện, Karen rất tin tưởng kinh nghiệm của cô Mèo và


thầy Chó trên phương diện này.


“Karen, cậu không cảm thấy có chút hơi quá mức sao, đọc tài liệu mệt mỏi, ngủ


một giấc trong phòng sách, thì trực tiếp trở thành thần mục rồi?”


“Gâu gâu gâu!”


“Vẫn được mà, tôi cảm thấy giống như nước vừa chảy vào trong đường cống đã


xây dựng xong vậy.”


Karen khẽ nhíu mày, vừa tỉnh ngủ, đầu óc có chút mơ màng, lại nói lên một lời


mơ hồ như vậy.


“Karen, cậu quả thật là một thiên tài.” Pall nói, “Tốc độ tu hành của cậu, thật sự


như một phiên bản khác của Dis… Không, tôi thậm chí bắt đầu hoài nghi, Dis


năm đó cũng không nhanh giống như cậu bây giờ vậy.”


“Gâu!”


“Ha ha.” Karen nở nụ cười, “Có thể là bởi vì chúng ta quá quen thuộc với lời


này, cho nên lời khích lệ của hai người cũng không làm tôi thấy vui vẻ lắm.”


” Vậy thì…” Pall tò mò hỏi, “Cậu mời vị thần nào vào trong lòng của mình rồi?”


“Không có mời thần.”


“Không có mời thần? Vậy cậu mời cái gì vào?” Pall kinh ngạc nói.


“Uông?”


“Chính tôi.”


Pall và Kevin liếc nhìn nhau;


“A, đáng chết, tôi vậy mà phát hiện mình sau khi nghe thấy cái đáp án này, cũng


không quá giật mình.”


“Gâu! Gâu!” Kevin cũng gật đầu.