MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 433: Hang ổ ma quỷ (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 433: Hang ổ ma quỷ (4)

1,190 từ · ~6 phút đọc

“Ha ha.”


Karen bị một màn này làm buồn cười.


Anh trước hết cầm điện thoại lên gọi lại xác định lịch hẹn trước với phòng


khám, sau đó thay quần áo, cầm lấy chìa khóa xe, mở cửa đi cầu thang xuống


dưới bãi đỗ xe, lúc anh ta chạy xe ra cổng chung cư, đã nhìn thấy Alleye đứng ở


trước cửa của cửa hàng môi giới.


Alleye trông thấy xe của Karen, lập tức cười chạy từ từ đến;


Karen kéo cửa sổ xe xuống;


“Thiếu gia, chào buổi trưa.”


Karen biết ông ấy đang lo lúc dắt con trai đến nhà mình xem bệnh buổi tối,


mình sẽ không có ở nhà.


“Phòng khám bệnh có một cái hẹn gấp, tôi phải đến xem bệnh nhân một chút,


trước giờ cơm tối chắc là có thể trở về.”


“Được rồi, thiếu gia, cơm tối để tôi bảo Jane chuẩn bị.”


“Được rồi.” Karen không có từ chối, “Đúng rồi, Alleye, có chuyện muốn làm


phiền ông.”


“Thiếu gia, ngài cứ việc nói.”


“Ông làm môi giới nhà đất, ông có tiếp xúc với bên môi giới lao động không?”


Alleye gượng cười, nói: “Thật sự thì không có tiếp xúc.”


“Ồ?”


“Thiếu gia ngài không biết, môi giới lao động đều là ăn hoa hồng hai đầu, thậm


chí là chuyên môn đi lừa tiền môi giới của mấy người lao động muốn tìm việc


làm mà không quen thuộc hoàn cảnh, số tiền này, kiếm được cũng rất phỏng tay.


Con trai tôi đã như vậy rồi, tôi cũng không dám kiếm loại tiền này.”


Thế giới này cũng là có thuyết pháp về “Báo ứng” và “Nhân quả”, chỉ chỉ là


thay đổi phương thức trình bày mà thôi.


“Tôi hiểu được, chỉ là hi vọng ông giúp tôi điều tra một chút, ở đâu gần đây môi


giới số lượng lớn công nhân nữ, vẫn là đa phần là các cô gái trẻ.”


“Được rồi, thiếu gia, cứ để tôi lo.”


“Buổi tối gặp.”


“Buổi tối gặp, thiếu gia.”


Karen lái xe, lúc gần một giờ chiều, đi tới dưới lầu cao ốc, cũng rất may mắn là


ven đường có chỗ đậu xe trống, sau khi đỗ xe vào, Karen đi vào thang máy lên


tầng 21 của cao ốc.


Tiểu thư Bertha lúc này đang đứng tại quầy lễ tân, nói chuyện với hai nhân viên


lễ tân, trông thấy Karen đi tới, lập tức chủ động tiếp đón;


“Ngài Tadel đâu rồi?” Karen nhìn thoáng qua bên trong phòng tiếp khách không


có bóng dáng của ngài Tadel, “Được sắp xếp vào trong phòng làm việc của tôi


rồi sao?”


“Còn chưa tới.” tiểu thư Bertha hồi đáp.


“Còn chưa tới sao?” Karen hơi kinh ngạc, “Lần trước bọn họ tới rất sớm.”


“Mỗi người cha mẹ lúc đối xử với những việc liên quan đến con mình đều rất


cẩn thận, nhưng lần này là ngài Tadel tự đến xem bệnh, cũng thong thả một chút


không quá vội vàng, tôi cảm thấy hẳn là ngài Tadel nhận thấy hiệu quả trong lần


trị liệu lần trước của con trai mình nên đã công nhận năng lực của ngài, cho nên


cũng đặt lịch hẹn cho mình.”


“Vậy còn gọi điện hẹn gấp?”


“Bởi vì có lẽ ông ấy cũng không quan tâm đến giá cả của việc đặt lịch hẹn trước


chăng.”


“Được rồi, vậy tôi chờ ông ấy ở văn phòng.”


“Được rồi, sau khi ngài Tadel đến tôi sẽ trực tiếp dẫn ông ấy vào phòng làm


việc.”


“Ừm.”


Karen đi vào văn phòng của mình, sau đó ngồi xuống sau bàn làm việc, trên bàn


làm việc còn để tập tài liệu lần trước, mở ra, bên trong có tư liệu về John và cha


của cậu ta ngài Tadel.


Khi chẩn đoán và điều trị tâm lý, chắc chắn cần phải hiểu bối cảnh gia đình và


công việc của bệnh nhân, nếu như khám bệnh cho trẻ em, như vậy về phần bối


cảnh gia đình thì phần lớn đều sẽ viết về thông tin của phụ huynh.


Cho nên, đạo đức nghề nghiệp cơ bản của một vị bác sĩ tâm lý đó chính là giữ


bí mật cho khách hàng của mình.


Mặt khác, phòng khám bệnh chắc chắn sẽ điều tra đầy đủ thông tin của khách


hàng, cái này thật ra cũng không liên quan đến việc mở phòng khám tâm lý hay


không, bất cứ công ty nào đều sẽ nghĩ cách tìm hiểu nhiều hơn về khách hàng


lớn của mình.


Cột tư liệu về nghề nghiệp của ngài Tadel ghi chú là một doanh nhân.


Karen nhớ kỹ John từng rất kiêu ngạo mà nói rằng, nhà cậu ta mở xưởng may,


rất có tiền.


Lúc Karen so sánh mình với con heo ở trong chuồng, Karen còn trêu chọc cậu


ta, có vẻ nhà cậu ta không chỉ mở xưởng may, mà còn đầu tư thêm trại nuôi heo.


Cột địa chỉ gia đình ở Khu Kim Loan, số nhà chắc hẳn là một căn biệt thự.


chỉ là, trong cột ghi chú chi tiết về nghề nghiệp, địa chỉ của mấy cái xưởng may,


đều ghi là “Khu dân cư Lam Kiều”.


Trùng hợp như vậy sao, xưởng may của ngài Tadel đặt ngay ở Khu dân cư Lam


Kiều.


Trong đầu Karen không khỏi nhớ lại cảnh lúc đầu mình ngồi xe của Alleye đến


khu dân cư Lam Kiều,


Khi đó mình nhìn thấy từng nhóm công nhân nam nữ đi trên đường, đã từng hỏi


qua Alleye ở đây có phải có nhà máy hay không;


Alleye trả lời với mình rằng ở đây có rất nhiều xưởng may, chỉ là không có ống


khói gây ô nhiễm.


Xưởng may… công nhân nữ…


Karen liếm môi một cái, đợi chút nữa sau khi ngài Tadel đến, có thể hỏi thăm


ông ta một chút tình huống về phương diện này.


Để tập tài liệu xuống,


Karen dựa ra sau, ngồi trên ghế, trong lòng suy nghĩ nếu như lúc này Alfred


không phải đang nằm trong bệnh viện mà ở cạnh mình thì tốt, lấy kinh nghiệm


dị ma của bản thân Alfred, ngược lại là có thể thuận tay giúp mình kiểm tra


nguyên nhân John bị ô uế.


Karen cứ ngồi ở văn phòng như vậy, chờ đợi;


Đồng hồ từ hơn một giờ chiều, chạy đến lúc hơn ba giờ, Karen ngồi ở đây chờ


hai giờ, thời gian hẹn trước đã qua một nửa.


Karen đứng người lên, nếu ngài Tadel đã lỡ hẹn, vậy mình cũng không chờ đợi


thêm nữa, đến cùng thì ban đêm mình còn phải xem bệnh cho Hande.


Trong lúc Karen đang thu gom đồ đạc,


Cửa phòng làm việc bị đẩy vào, Bertha đi đến.


“Ngài Tadel tới rồi sao?” Karen hỏi.


Tiểu thư Bertha lắc đầu, rồi nói:


“Vừa mới nhận được tin, ngài Tadel trên đường tới đây đã gặp tai nạn giao


thông. Người, đã chết rồi.”