MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 478: Lật bàn! (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 478: Lật bàn! (1)

1,358 từ · ~7 phút đọc

Karen cũng đứng lên, thuật pháp đại nhân đã trở lại sớm hơn anh dự kiến rất


nhiều, anh tưởng rằng ông ấy sẽ không trở lại trước bình minh, nhưng thực tế


thì trong mắt thuật pháp đại nhân đây chính là nơi để ở, nơi này thật sự quan


trọng với ông ấy.


Thật là sai lầm…


Karen nhìn về phía John nhỏ, hình như đồng tiền tệ Varax đã bị hư hại chút gì


nó nên cần phải tế để nuôi dưỡng lại, nhưng mà cho dù đồng tiền đã hư hại thì


những thánh khí bình thường cũng không thể so sánh được, đây là… Thần khí.


“Anh sợ sao?” John nhỏ hỏi.


“Ừ.”


“Tại sao câu trả lời lần này của anh lại không giống như một anh hùng ra tay


cứu người nữa vậy?”


“Cậu nghĩ tôi là một anh hùng như thế nào?”


“Những người kia đã giải thích cho tôi những câu chuyện về anh hùng, họ cũng


giải thích cho tôi về anh hùng, cũng giống nhau. Thậm chí tôi cảm thấy, người


không có linh hồn lúc nãy giống anh hùng hơn so với anh.”


“Đúng, cho nên Ngài ấy mới chết.”


“Tôi nghĩ là tôi lại có thể nói cho anh nghe một tin tức tốt.”


“Tin tức tốt là vừa rồi cậu chỉ đùa tôi thôi, không có tin tức xấu nào hết, ông ấy


không trở lại?”


“Không, ông ấy đã trở lại rồi, hiện ông ấy đang ở bên ngoài nhà máy, nhưng


mà, tôi lại cảm nhận được là ông ấy đang bị thương rất nặng, cái này có thể xem


làm một tin tức tốt không?”


“Tôi cảm thấy điều đó không có gì khác biệt lắm, cho dù ông ấy bị thương nặng


như thế nào, miễn là ông ấy tự về chứ không phải được người khác đưa về thì


nó đều như nhau thôi.”


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Kevin ở bên dưới hét to lên.


Alfred ngay lập tức bố trí trận pháp ngay tại chỗ, thân thể Ngài Pavaro lắc lư,


quay đầu tỏ vẻ không tin nhìn Karen đang đứng ở trên cao.


“Hình như tôi nghĩ là tôi biết anh định làm cái gì rồi.” John nhỏ nói, “Vì vậy, trí


nhớ của người không có linh hồn kia không hề sai, anh đã lên kế hoạch cho tất


cả mọi thứ rồi.”


“Đứa nhỏ này hình như đầu óc có vấn đề, thật sự đó.”


“Nhưng mà tôi có thể cảm nhận được, cậu ấy rất kính sợ anh, bây giờ anh là


người duy nhất mà cậu ấy có thể dựa vào, thậm chí có thể nói là anh chống đỡ


cậu ấy.”


“Tôi sẽ lập tức tìm cho cậu ấy một trại trẻ mồ côi ngay, ở đó cậu ấy có thể có rất


nhiều bạn bè để chơi cùng.


Nói xong, Karen quay lưng bước xuống dưới.


“Anh có muốn tôi cản ông ấy lại cho anh không?” John nhỏ hỏi.


“Tại sao cậu lại định làm như vậy?” Karen hỏi.


“Không phải lúc trước anh đã nói rồi sao, lập trường của tôi và anh cùng giống


nhau, nếu lập trường đã giống nhau thì tất nhiên là sẽ làm chuyện như vậy là lẽ


đương nhiên.”


“Thật ra thì cũng không quá cần thiết.”


“Nhưng tôi lại muốn đi, tôi cảm thấy nếu lúc này tôi không ở trước mặt ông ấy


nói ra một ít lời trong lòng tôi thì sẽ thật là đáng tiếc.”


“Tôi có thể hiểu tâm trạng của cậu ngay lúc này, mặc dù loại tâm trạng này rất


dễ đưa cậu đến thất bại và bị lật đổ;


Nhưng tôi có thể cho cậu một ít thời gian, tôi cũng muốn để cho Ngài Pavaro


chuẩn bị một chút.”


John nhỏ cười, sau đó nụ cười của cậu bỗng cứng lại, cả người ngất xỉu, Karen


tiến lên ôm lấy John nhỏ.


Một lát sau, Karen cảm giác trước mắt anh có một loại không khí vô cùng mát,


giống như là có người dùng tay lau mắt anh vậy.


“Đây là quần áo của ông ấy.” Một cô bé nói.


Ngay lập tức, cô quay người lại, quần áo trên người cô bé cũng biến thành bộ đồ


giống như bộ đồ John nhỏ đang mặc.


“Được rồi…”


Cô bé lại biến thành bộ đồ giống của Karen.


“Tôi chọn bộ này, bởi vì tôi nghĩ rằng mình mặc bộ này giống anh là đẹp nhất.”


“Cảm ơn.”


Cô bé đi về phía cửa, không cần mở cửa mà trực tiếp dùng thân thể xuyên qua


cánh cửa.


Karen ôm John nhỏ đang bị hôn mê bất tỉnh đi xuống phía dưới, hướng về phía


Pall và mọi người đi đến.


…


Làn sương mờ mịt đen kịt trôi vào khu nhà xưởng, đi hết một đoạn đường rồi


chiếc xe chở hàng tiến vào, sau đó dừng lại.


Bởi vì phía trước mặt là một cô gái đang mặc trang phục bồi bàn.


“Loya, cháu lấy bộ quần áo này ở đâu ra vậy?”


Bộ quần áo này bị cô nhìn thấy nên cô mới lấy và mặc vào.


“Một người chị vào đây hôm qua đã mặc bộ quần áo này. Chị ấy nói đây chính


là bộ đồ yêu thích nhất của chị ấy. Trông nó có đẹp không, ông nội?”


“Loya nhà ta mặc cái gì cũng đẹp hết.”


“Ô, ông nội, người bị thương sao?”


“Đúng vậy, nhưng chỉ bị thương ngoài da một chút thôi.”


Ông lão mặc một chiếc áo choàng màu đỏ sẫm, bên trong lớp áo đã có thể thấy


được những chiếc xương trắng, năng lượng ánh sáng còn sót lại tiếp tục bộc


phát đã khiến ông không có cách nào khôi phục vết thương kịp thời.”


“Để Loya đến giúp ông chữa bệnh.”


“Không cần, vết thương này cháu không thể chạm vào được, năng lượng ánh


sáng còn sót lại ở trên vết thương sẽ đốt cháy sự tồn tại của cháu, không thể để


cho Loya nhà ta bị thương được, ông sẽ đau lòng.”


“Ông nội đối với Loya thật tốt quá đi.”


“Đó là điều dĩ nhiên, cháu là cháu gái của ông, là cháu gái duy nhất trong mắt


ông mà.”


“Vâng, con nhất định sẽ lớn lên nhanh một chút, đến lúc đó là cháu có thể đi


khỏi nơi này được rồi, sau đó cháu sẽ làm bạn ở bên cạnh ông vĩnh viễn, có


cháu ở đó thì sau này sẽ không ai có thể làm tổn thương đến ông nội, ai dám


làm tổn thương đến ông thì cháu sẽ một cước giết chết người đó ngay lập tức!”


“Khụ khụ… Ha ha.”


“Ông nội, cháu muốn đi ra ngoài chơi, ông dẫn cháu ra ngoài đi dạo một vòng


có được không, chỉ đi ở gần đây thôi, không đi xa đâu.”


“Không được, Loya, tối nay bên ngoài trời có gió lớn, không thích hợp để ra


ngoài đi dạo đâu, cũng chính vì có gió lớn nên ông nội mới phải vội vàng quay


trở lại thăm cháu đây.”


“Ồ, thì ra là như vậy.”


Trên mặt Loya lộ rõ vẻ buồn rầu.


“Ông nội hứa với cháu, lúc nào trời tạnh gió, ông nội sẽ đưa cháu ra ngoài chơi


có được hay không?”


“Được, Loya nghe lời ông nội.”


“Ừ, đúng là bé ngoan.”


Ngay tại lúc này, nụ cười của ông bỗng nhiên cứng lại, bởi vì cho dù bây giờ có


là buổi tối thì khu vực này cũng sẽ có người đi tuần tra rất đúng giờ, nhưng bây


giờ ông đã đứng ở đây lâu như vậy, cũng đã nói nhiều như vậy mà vẫn không hề


thấy đội tuần tra đi qua.


Ông ngay lập tức nhận ra điều gì đó, thân hình của ông cũng mờ ảo và đi xuyên


qua cánh cửa.


Nụ cười trên mặt Loya lúc này cũng tắt dần, sau đó lộ ra ánh mắt lạnh lùng:


“Zich!”