MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 497: Mặt nạ của Karen (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 497: Mặt nạ của Karen (1)

1,250 từ · ~7 phút đọc

“Tìm anh à?” Selena có chút tò mò hỏi “Anh đến tìm anh trai em làm gì?”


“Cậu Karen đến tìm anh để mua đồ gốm, nếu hai đứa đã đã quen biết nhau, vậy


anh sẽ đưa cho Karen một món đồ tốt.”


“Tôi đến tìm anh trai cô để nhờ làm một cái mặt nạ.”


“……” Lemar


“Anh à, đây là ân nhân cứu mạng của em.”


Lemar nhíu mày.


“Anh ơi, lẽ nào anh cảm thấy mạng sống của em gái ruột còn không bằng một


cái mặt nạ sao, bình thường một cái mặt nạ bán cũng chỉ có 500 phiếu vực sâu


mà thôi!”


“Vấn đề ở đây không phải là phiếu.” Lemar muốn giải thích.


Karen mở miệng nói: “Không cần phải làm khó anh cô đâu, hơn nữa, tôi không


có phiếu điểm nào trên tay, là do tôi đường đột rồi.”


“Không, không cần phiếu điểm, làm miễn phí cho anh.”


“…..” Lemar


“Anh, anh ấy đã cứu em một mạng, cứu em một mạng đó, nếu như không có


anh ấy, anh đã mất đi cô em gái đáng yêu này rồi!”


“Thật ra, anh luôn phản đối việc bố mẹ đã lớn tuổi vậy rồi vẫn cố sinh thêm


em.”


“A!”


Selena lao vào người Lemar, hai anh em vậy mà lại đánh nhau trước mặt Karen.


Karen chỉ đứng một bên xem, dù sao cũng không tiện can ngăn.


“Được rồi, được rồi, anh làm, anh làm!”


Cuối cùng, người làm anh đã đầu hàng.


Thực ra, lúc em gái bước vào cửa gọi Karen, ông đã đoán ra được Karen là ai


rồi, ông vốn nghĩ Karen là chàng trai lịch thiệp sẽ không làm khó người khác,


nhưng ai mà biết được người trước mặt này, thật sự rất không nể mặt ai.


“Cảm ơn ông Lemar.”


“Lấy tiền sao!” Selena nhìn anh trai cô.


“Không lấy, không lấy.” Lemar giơ tay ra hiệu hoàn toàn nhận thua.


Selena nghiêng đầu nhìn Karen, hỏi: “Anh nói trong tay anh không có phiếu


điểm sao?”


“Ừm.”


“Anh à, anh nghe thấy chưa, ân nhân cứu mạng của em nghèo đến nỗi trên


người không có phiếu điểm nào.”


“…..” Lemar


“Anh, em thấy trong túi áo của anh” Selena móc ra hai tấm phiếu điểm “Chỉ có


200, không đủ.”


“Selena….”


“Góp thêm chút nữa, không thể cho 200 được.”


“Selena….”


“Anh có đưa hay không!”


“Được rồi, được rồi.” Lemar lại móc ra ba tờ, đưa cho em gái.


“Nào, cầm lấy” Selena nắm lấy tay Karen, dúi vào tay 500 phiếu vực sâu.


“Cảm ơn”


Karen nói lời cảm ơn, đặt phiếu điểm trên bàn làm việc.


Lemar thở dài, nói: “Karen, cậu vẫn nên cầm lấy đi, nếu không em gái tôi sẽ có


lý do đến nhà cậu để đưa phiếu điểm rồi.”


“Sao anh lại nhắc anh ấy vậy!”


“Thật ngại quá, tôi cảm thấy xấu hổ khi dùng ân tình để ép buộc ông giúp tôi


làm mặt nạ, làm sao tôi có thể lấy phiếu điểm của ông được nữa.”


“Mong cậu hãy nhận lấy” Lemar đẩy em gái ra, sau đó trang trọng cúi đầu chào


Karen. “Lemar. Ding. Voss, cảm ơn cậu đã bảo vệ em gái tôi.”


Thấy anh trai mình nghiêm túc, Selena cũng học theo anh trai cúi đầu với


Karen: “Selena. Voss, cảm ơn anh đã cứu mạng tôi.”


Gia tộc Voss?


Karen biết gia tộc này, đã từng thấy trong sổ ghi chép của ông Hoven. Gia tộc


này giỏi nhất là nghệ thuật làm hình nộm, một gia tộc có hệ thống tín ngưỡng


gia tộc.


Đây là một gia tộc lừng lẫy một thời. Có ghi chép về gia tộc Voss trong câu


chuyện thần thoại, mặc dù nó chỉ vỏn vẹn một câu:


Khi Thần Vực Thẳm đến để mở ra thiên đường, vì để tiếp tục ngăn chặn những


con quỷ trong địa ngục và ngăn chúng gây ra hỗn loạn, ông đã gọi Voss đến làm


một hình nộm cho ông và đặt nó xuống địa ngục, cho đến khi Thần Vực Thẳm


mở thành công thiên đường, yêu quái ở địa ngục, đều lầm tưởng rằng Thần Vực


Thẳm luôn ở dưới địa ngục không dám gây sự.


Voss ở đây có lẽ ám chỉ tổ tiên của gia tộc Voss, là người có thể tạo ra những


hình nộm cho Thần!


Chẳng qua là trong cuốn sổ ghi chép của ông Hoven cũng ghi lại rằng Giáo hội


Ánh sáng đã yêu cầu gia đình Voss chế tạo một hình nộm cho Giáo hội, gia tộc


Voss đã từ chối, sau đó bị Giáo hội Ánh sáng truy giết, gia tộc Voss cũng sụp đổ


từ đó.


Bên kia đã báo tự giới thiệu rồi, Karen chỉ có thể dùng cách trong vòng tròn này


để đáp lại, anh đặt tay lên ngực:


“Mọi thứ đến từ sự dẫn dắt của trật tự, ca ngợi trật tự.”


Lemar hơi cau mày, bởi vì Karen đã không nói ra họ của anh.


Serena nhanh mồm nhanh miệng trực tiếp hỏi:


“Anh họ gì?”


Karen lắc đầu, cười khổ đáp: “Tôi không muốn lừa dối hai người.”


Giáo hội Ánh sáng đã bị hủy diệt rồi, coi như vẫn còn sót lại cũng không thể tìm


thêm rắc rối của gia tộc Voss nữa.


Nhưng Giáo hội Trật tự vẫn còn tồn tại, do mối quan hệ với ông nội, Karen


không thể nói ra họ “Inmerais” ở bên ngoài được.


Lemar mở miệng hỏi: “Karen, cậu kết hôn chưa?”


Selena lập tức nghiêm túc nhìn vào Karen, đợi câu trả lời.


“Vẫn chưa, nhưng tôi có hôn ước rồi, tầm nửa năm nữa tôi sẽ tổ chức hôn lễ,


đến lúc đó tôi chân thành tha thiết mời hai người đến dự nhé.”


Selena có chút mất mát.


Ngược lại, Lemar mỉm cười với Karen, ông rất hài lòng vì Karen có thể thành


thật đến mức này.


“Làm mặt nạ cần có thời gian.”


“Được rồi, cho hỏi sau bao lâu nữa tôi có thể quay lại?”


Đối với việc làm mặt nạ, Karen không thể nào quá lịch sự hay khách khí được,


bởi đây là da mặt do ông Pavaro tự gỡ xuống, anh cần phải chịu trách nhiệm với


nó.


“Năm tiếng.”


“Ok, hả?”


Sao nhanh quá vậy?


“Thế nên cậu Karen có thể đợi ở cửa hàng, tôi làm xong cậu có thể đeo thử một


chút, nếu như hài lòng không có sai sót gì, có thể mang đi luôn.”


“Thật sự cảm ơn ông nhiều.”


“Không cần khách khí, thời gian này cậu Karen có sắp xếp kế hoạch gì?”


“Xe của tôi đậu ở ngoài cửa hàng, tôi có thể ngồi đợi ở xe.”


“Selena, đưa cậu Karen vào phòng khách nghỉ ngơi chút đi, nhìn mắt của Karen,


nếu như không phải lúc cậu bước vào tôi cảm thấy cậu là người thường, lúc cậu


ngước mắt lên, thật sự cho rằng có cái đầu dị ma nào vào cửa hàng nữa.”


“Haha, hả?”


Lemar cười rồi liền ngừng cười, người trước mắt này đều “ca ngợi trật tự rồi”


hơn nữa còn từng dùng thuật pháp cứu em gái ông trên xe điện, làm gì được coi


là người bình thường chứ?


Đây đơn giản là bản thân ông tự mình “giả mù” thẳng thắn nói ra thôi.