MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 546: Lần sau, bắt sống (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 546: Lần sau, bắt sống (1)

1,009 từ · ~6 phút đọc

“Hứa với ta, Karen, chờ sau khi cậu thăng cấp thành phán quan, pháp thuật đầu


tiên cậu học phải là biến thành khói đen đi vào, rồi lại biến thành làn khói đen đi


ra. Thực sự rất có tính thẩm mỹ.”


“Đến thẩm phán là có thể học sao?”


“Chắc hẳn là đến phán quyết quan mới có thể học được pháp thuật này. Nhưng


theo kinh nghiệm của cậu chắc là có thể học vượt cấp.”


“Trước kia Dis chưa từng thể hiện trước mặt cô à?”


“Ông ta vẫn luôn là một thẩm phán bình thường.”


“À.”


“Quan trọng nhất chính là, cho dù cấm chế được ông ta sử dụng cũng cảm thấy


rất có lệ và nhàm chán. Cuộc sống, tín ngưỡng, pháp thuật đều cần tính nghi


thức và cảm giác tinh xảo, đây mới là con đường đúng đắn!”


Pall vừa nói vừa giơ móng vuốt mèo của mình lên, kéo vành nón của mình


xuống thấp, che đi một nửa khuôn mặt.


Khi tới trạm xăng dầu, Karen dừng xe, đưa tay lấy khẩu súng lục kia từ trong


ngăn kéo ô tô ra ngoài, bỏ vào trong túi áo khoác.


“Thế mà cậu lại mang theo nó. Karen, tin tưởng ta. Sau này ta sẽ không lo lắng


cậu sẽ vì bất cẩn không để ý mà chết đi. Bởi vì ta thật sự chưa thấy ai cẩn thận


hơn cậu nữa.”


“Từ rất rất lâu rồi, tôi đã muốn thử cảm giác mang súng trong người.”


Karen đẩy cửa xe ra, xuống xe đi về phía một quán cơm bình dân. Anh đang


chuẩn bị mở cửa ra lại thấy hai người một cao, một thấp từ bên trong đi ra.


Cả hai người đều mặc thường phục, nhưng Karen chú ý đến trên ngón tay của


hai người họ đều mang một chiếc nhẫn có hai màu đen trắng.


Từ sau khi tự tay bẻ gãy chiếc nhẫn bằng nhựa của đội trưởng, Karen phát hiện


mình sẽ theo bản năng mà chú ý hơn đến những chiếc nhẫn xuất hiện trong cuộc


sống thường ngày.


Hai màu trắng đen là sự phối màu mà Vực Sâu thần giáo thích nhất. Ngụ ý thần


của bọn họ đã từng có hành động vĩ đại làm địa ngục và thiên đường nối tiếp


với nhau.


Cho nên, người của Vực Sâu thần giáo ở chỗ này?


Hoặc cũng có thể là một đám người của Vực Sâu thần giáo đúng lúc đang ở


đây?


Đang lúc Karen định giả vờ không quen biết mà nghiêng người đi vào tiệm, thì


người có dáng cao cao bỗng nhiên duỗi tay ngăn lại Karen, hỏi:


“Cậu đi từ bên kia lại đây phải không?”


Karen nhíu mày, rất tức giận mà đẩy ra hắn tay, nói: “Đúng vậy.”


Người cao hình như bị loại phản ứng này của Karen làm cho vui vẻ, cười hỏi:


“Đường bên kia còn dễ đi không?”


“À, một chiếc xe tải bị lật nghiêng ở trên đường. Vì đi vòng qua mà xe của tôi


đã bị cọ xước rồi, cậu tránh ra cho tôi!”


Người cao thu tay lại, nói với người thấp:


“Nghe thấy không, chính là chỗ đó. Chúng ta đã tụt lại phía sau. Bây giờ tranh


thủ thời gian để đến đó đi. Nếu không thật sự sẽ bị trưởng lão Merkle trách


phạt.”


“Nếu không phải do cậu trì hoãn thời gian thì chúng ta bây giờ cần phải hoảng


loạn như vậy sao? Đều tại cậu. Lát nữa trưởng lão Merkle trách tội thì tô sẽ nói


là nguyên nhân tại cậu.”


“Được được được. Đi thôi đi thôi.”


Hai người đi ra phía ngoài, còn Karen thì đi vào bên trong quán ăn, đứng ở


trước quầy.


“Tiên sinh, xin hỏi muốn ăn gì?”


Karen ngẩng đầu nhìn thoáng qua thực đơn ở phía trên, phần ăn đắt nhất chỉ có


38 rael một phần, đã bao gồm rượu.


“Phần ăn kia, 14 phần, cảm ơn.”


“Được, tiên sinh, tổng cộng 532 rael.”


Tiền của đội trưởng cho chưa đủ.


Karen mở miệng nói: “500 rael.”


Thu ngân viên cười gật đầu: “Được, tiên sinh.”


Karen đưa 500 rael qua.


Nhân viên thu ngân áy náy nói: “Tiên sinh, bởi vì số phần cơm ngài đặt có hơi


nhiều cho nên chúng ta cần một ít thời gian để bổ sung một chút nguyên liệu từ


kho hàng.”


“Không sao, các cô cứ chuẩn bị tốt nguyên liệu trước. Bạn của tôi còn chưa tới,


chờ bọn họ tới rồi hãy làm.”


“Tốt, tiên sinh, xin ngài báo trước cho chúng tôi biết, đây là hóa đơn.”


Karen nhận lấy hóa đơn, khi nhìn qua phía ngoài của hàng lại phát hiện tên cao


to và tên lùn kia đi về phía chiếc xe hơi second-hand của anh. Karen lập tức đẩy


cửa ra chạy đến.


***


“Cậu không phân biệt được không có dầu và động cơ bị hỏng sao? Đáng chết!


Cậu ngốc đến mức giống một cây cột điện!” Tên lùn mắng: “Mệt tôi còn đẩy xe


với cậu lâu như vậy!”


“Được, được. Tôi cũng không biết sửa xe. Không biết không phải rất bình


thường sao? Mượn một chiếc xe là được rồi. Cậu xem, chiếc xe này rất không


tồi. Xe Pens, he he, tôi thích loại xe này.


Đây, cậu nhìn đi, bên trong còn có một con mèo nhỏ rất đáng yêu. Ha ha! Ta


thích mèo màu đen. Ôi! Còn có một con chó vàng. Tôi cũng thích chó vàng.


Lúc ở trong quán cà phê, ta luôn yêu cầu nhân viên phục vụ phải đổi hai màu


sắc quần áo này.”


“Tôi không có hứng thú tìm hiểu loại đam mê này của cậu!”


“Rắc rắc!”


“Ha ha, nhìn đi! Cửa không khóa, chìa khóa xe còn cắm ở trên xe, chúng ta cứ


dùng chiếc xe này trước đi.”


Pall nhảy tới ghế sau xe.