MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 572: Tầm ảnh hưởng của ông nội (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 572: Tầm ảnh hưởng của ông nội (2)

1,413 từ · ~8 phút đọc

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.


Karen bước đến và mở cửa, đó là một người giúp việc trung niên.


“Tiểu thư muốn tìm một người để tìm hiểu về phong tục của Wien. Xin lỗi, ai là


người phù hợp với việc này?”


Fanny không nói, Peia cũng không nói lời nào và những người không thích hợp


cũng biết cách im lặng vào lúc này.


“Tôi sẽ đến ngay.”


“Tốt, Karen tiên sinh.”


Karen đi theo hầu gái vào phòng đối diện.


Peia mở miệng nói: “Sẽ không phải, thành viên mới của chúng ta đã thực sự


vướng vào tiểu thư của gia tộc Ám Nguyệt rồi phải không?”


Fanny nói, “Tình yêu với những cánh cửa không bình đẳng được định sẵn là


một bi kịch.”


“Những lời này cô nói tôi không thích nghe, sự tình gì đều không có khả năng


sao.”


” Không thể nào, cậu ta có thể là đi giải thích về những lời mà cậu ta nói lỡ tại


bến tàu. “


“Cũng phải, nếu không phải tôi biết rằng cậu ta đã có bạn gái, tôi thực sự nghĩ


rằng cậu ta không thích phụ nữ, mẹ kiếp, cậu ta chỉ nói rằng chúng ta đã già


rồi!”


“Đứng ở góc độ của bạn gái cậu ta, thì cậu ta vẫn là đáng để dựa vào.”


Fanny ngừng nói, và vẻ mặt của Peia tối sầm lại.


Vì người trước mặt là… Đội trưởng.


…


Ophelia đã cởi bỏ áo giáp của mình, và “King Kong Barbie” ban đầu cuối cùng


đã thay đổi trở lại hình dáng ban đầu, một cô gái trẻ rất đoan trang và thanh lịch.


Khi Karen bước vào, có lẽ cô ấy vừa đi tắm xong và đang ngồi bên cửa sổ kính


trong suốt từ trần đến sàn để mài móng tay bằng một chiếc dũa nhỏ, móng tay


của cô ấy không dài, chắc là vì do tập võ.


Bộ áo giáp đó không hề nhẹ;


Còn có thanh kiếm kia, khi cô điều khiển thanh kiếm dán vào mu bàn tay của


chính mình, Karen đã cảm nhận được một sự thao túng sức mạnh rất tinh vi,


điều đó có nghĩa là cô gái trẻ này không phải đơn giản như những gì cô”hóa


trang”. Đơn giản là thực lực của chính cô ấy rất mạnh.


Quan trọng nhất, bảy dấu lưỡi liềm trên bộ giáp có nghĩa rằng đó là bộ giáp độc


quyền của cô.


“Xin chào, thưa tiểu thư.”


“Ừm.” Ophelia nhìn Karen, mỉm cười và hỏi, “Anh có muốn uống nước đá


không?”


Có vài cái cốc trước mặt cô ấy, và có một cái ấm đựng nước cùng với một cái


xô trong đó đựng những viên đá.


“Dạ dày của tôi không được tốt, và bác sĩ khuyên tôi không nên uống bất cứ thứ


gì quá lạnh.”


“Ồ, vâng, thật đáng tiếc, tôi thích uống nước đá vì nó giúp tôi bình tĩnh lại


nhanh chóng; Tân Lạp đi đổ một tách hồng trà cho Karen tiên sinh.”


“Vâng, thưa tiểu thư.” Tên người hầu gái trung niên là Tân Lạp.


“Anh ngồi đi.”


“Cảm ơn tiểu thư.”


Karen ngồi xuống trước mặt Ophelia và nói, “Thưa tiểu thư, tôi cần xin lỗi ngài


về những gì đã xảy ra trên bến tàu, bởi vì tôi không biết nhiều về văn hóa và


truyền thống của Đảo Darkmoon, nên đã có một sự hiểu lầm.”


“Hahaha.” Ophelia lắc đầu, “Không sao, tôi không tức giận, dù sao thì, sẽ


không có người phụ nữ nào tức giận khi có một quý ông trẻ trung và đẹp trai đã


tỏ tình với cô ấy đâu?


Tôi nghĩ chuyện đó thật thú vị, bởi vì tôi biết anh Karen chắc đã nghĩ sai những


lời đó.”


“Tôi thực sự xin lỗi.


“Được rồi, chuyện này liền cho qua đi, đúng rồi, Karen tiên sinh, anh ngày


thường trừ bỏ thích đọc sách ra còn thích cái gì nữa?”


“Cưỡi ngựa.”


“Ồ, anh Karen có vẻ cưỡi ngựa rất tốt?”


“Không, chỉ có thể coi là mới bắt đầu thôi. Vị hôn thê của tôi cưỡi rất tốt.”


“Hừ, quỷ hẹp hòi.” Ophelia vươn tay gắp một cục đá bỏ vào miệng nhai. “Ai,


tôi bỗng thấy thật hụt hẫng, giống như khi các anh nhìn thấy một phụ nữ xinh


đẹp và cô ấy mở miệng liền nói chuyện về chồng chưa cưới của cô ấy.”


Lúc này, người hầu gái Tân Lạp đưa một tách hồng trà cho Karen, đồng thời


nói:


“Karen tiên sinh thực sự quá nghiêm túc về một sự hiểu lầm tốt đẹp, rốt cuộc


không ai coi đó là sự thật và cũng không ai để trong lòng, ha ha.”


Karen nghe thấy lời nói của người hầu gái có chút mỉa mai, ngụ ý rằng anh ta


thực sự nghĩ rằng tiểu thư nhà mình sẽ thích anh ta;


Rốt cuộc thì, gia tộc Ám Nguyệt sợ hãi chính là trật tự thần giáo, lại không đến


mức sợ một cái thành viên trong đội Trật Tự Chi Tiên, hơn nữa khoảng cách địa


vị giữa hai bên rất lớn, làm sao có thể làm hiểu lầm này trở thành sự thật.


Ophelia liếc nhìn người giúp việc của mình, nhưng không nói gì.


Karen hợp tác nở nụ cười có chút chật vật: “Đúng vậy, là tôi quá nghiêm túc.”


Ophelia nói: “Tôi thấy rằng khí hậu ở Wien thực sự rất ẩm ướt, tôi không thích


môi trường ở đây cho lắm, vẫn là Đảo Darkmoon của chúng tôi cũng tốt có bốn


mùa giống như mùa xuân.”


“Đó thực sự là một nơi hấp dẫn, thật muốn đi xem nó.”


“Đảo Darkmoon đang cấm người ngoài lên đảo, thưa Karen tiên sinh.” Cô hầu


gái Tân Lạp nhắc nhở.


“Đúng vậy, tôi đã sơ suất.”


Ophelia khẽ cau mày nói: “Đảo Darkmoon luôn chào đón những người bạn thực


sự đến thăm đảo, Tân Lập, hãy xuống xem họ đã đến chưa, nhân tiện thu dọn


hành lý và mang sách của tôi đến đây.”


“Vâng, thưa tiểu thư.”


Hầu gái bị đuổi đi.


Ophelia nhìn Karen và nói, “Cô ấy là người hầu riêng của mẹ tôi. Đãi ở nhà lâu


rồi, nên có trông hơi…” Ophelia làm một cái chuyển động ngón tay động tác


“Ngươi hiểu.”


“Cô ấy chỉ đang làm tròn trách nhiệm của riêng cô ấy thôi, cũng giống như đám


người chúng tôi có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của ngài.”


“Thực ra, tôi tò mò hơn về công việc của trang viên Ellen. Anh có biết gia tộc


này hiện giờ đang ra sao không? Tôi muốn nghe một số tin tức cụ thể.”


“Thưa tiểu thư, tôi có liên hệ với trang viên Ellen vì trước đây tôi đã làm mua


sắm. Tình hình hiện tại của gia tộc Ellen không tốt lắm, bởi vì trải qua liên tục


mấy thế hệ nên huyết mạch của gia tộc dần trở nên uể oải.”


“Ồ, như vậy a, Ai, thật đáng tiếc, trong nhật ký của tổ tiên đó, cô Ellen được


miêu tả là một cô gái có tài năng thực sự.”


“Đây là số mệnh của một gia tộc không thể nào thoát khỏi được. Nếu có núi cao


thì tự nhiên sẽ có vực thẳm. Đây là quy luật.”


“Quy luật…”


“Giống như khi họ đang trên đà sa sút ngài chẳng phải đã đến đây sao?”


Tất nhiên Karen không ngại giúp trang viên Ellen kiếm chỗ tốt.


“Đúng vậy.” Ophelia gật đầu, “lời nói của anh rất triết lý.”


“Lại để cho tiểu thư chê cười.”


Tiếp theo, Ophelia và Karen trò chuyện thêm về phong tục của Wien, Công việc


trước đây của Karen là phụ trách trò chuyện cho nên anh có thể kéo đề tài


xuống để tiếp tục cuộc trò chuyện.


Kế tiếp, Fanny tới bấm chuông cửa và báo hiệu rằng một giờ nữa sẽ đến giờ ăn


tối.


Ophelia cần thu dọn lại trang phục của mình, nên Karen đã chào tạm biệt và


quay trở lại phòng đối diện để tắm.


Sau thời gian không sai biệt lắm, Ophelia dẫn theo nữ chiến binh và cô hầu gái,


theo sau là Karen và Peia còn phía trước là Fanny dẫn đường bước vào sảnh


tiệc.