MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 583: Rốt cuộc cũng gặp may được một lần! (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 583: Rốt cuộc cũng gặp may được một lần! (1)

1,402 từ · ~8 phút đọc

Sau khi cuộc tiến công này kết thúc, khung cảnh lại yên tĩnh trở lại.


Peia và Fanny bắt đầu thực hiện “Tịnh hoá trật tự” trên người mình, còn Ophilia


và nữ võ giả Pamir thì thực hiện “Ban phước ám nguyệt” cho bản thân;


Cách gọi của thuật pháp khác nhau nhưng cả hai lại có tác dụng tương tự, đều


dùng để giải tỏa trạng thái tiêu cực của bản thân, dù cho không bị nhiễm bẩn


cũng cần cẩn thận dự phòng để bản thân yên tâm.


Karen chưa vào trong làn sương mù đen, cũng không tham gia cận chiến, vậy


nên anh không dùng tịnh hóa cho mình, đương nhiên, nguyên nhân gốc rễ là vì


anh biết rõ cơ thể mình không sợ mức độ nhiễm bẩn ấy do quan hệ với con chó


kì lạ ở trong nhà kia.


Nhưng khi Ophilia bước đến trước mặt Karen, cô vẫn tiện tay đưa cho Karen


một chiếc “Ban phước ám nguyệt”.


Trong một chốc, Karen cảm nhận được “Ám Nguyệt Chi Nhận” trong cơ thể


mình lại ngọ nguậy, anh lập tức kinh hãi ngăn chặn nó.


Fanny quay lại trên cây, bắt đầu giám sát lần nữa.


Peia và Pamir thì đi xa hơn và nấp đi.


Ophilia ngồi xuống, thanh kiếm dài lại đâm xuống mặt đất một lần nữa..


Karen nhìn thanh kiếm này, liếm môi trong vô thức, thanh kiếm này quả thực là


sự kết hợp tuyệt diệu với những người tập luyện [Ám Nguyệt Chi Nhận], Karen


nhận thấy trước kia vốn dĩ Ophilia không dùng nhiều lực, sức mạnh của Ám


Nguyệt đã tăng lên rất nhiều sau khi sáp nhập với thanh kiếm dài này.


Ôi,


Lúc trước, khi vị thiếu tộc trưởng kia đưa [Ám Nguyệt Chi Nhận] cho Pall, sao


lại không tiện thể đưa cho cô ta một thanh kiếm luôn, tặng đồ cũng không biết


mà tặng theo cặp, bị bỏ quên trên biển cũng thật xứng đáng.


“Ngài Karen thích thanh kiếm này sao?” Ophilia hỏi.


“Đúng vậy.”


Đúng lúc này lại không thích hợp lắm.


“Đây là sản phẩm đặc biệt của phường Rèn Đúc, đảo Ám Nguyệt, nó được chế


tạo bằng thuỷ tinh Ám Nguyệt, tôi có thể gửi một thanh cho ngài Karen sau khi


quay về.”


Gửi thanh kia thì nó chắc chắn sẽ không tốt bằng thanh này trong tay cô.


“Được rồi, cảm ơn, tôi sẽ gửi bản «Nhật ký bí mật của La Tân» mới nhất cho


cô.”


Cầm quyển sách này lên, đột nhiên Karen nghĩ đến việc tác giả của cuốn sách


này thật giống vị tổ tiên kia của Ophilia, người không thể ngờ rằng sau khi mình


qua đời năm mươi năm, nữ hoàng bệ hạ mà mình từng ngoại tình với vẫn còn


sống; người đó không thể ngờ rằng đã hơn một trăm năm trôi qua, người phụ nữ


ông ấy từng yêu thương vẫn còn sống, cho dù đã biến thành một con mèo.


“Bụp!”


Fanny bật lên một ngọn lửa, chiếu sáng phía trước, hình ảnh của bốn người xuất


hiện, trong đó có một người là Zema, anh ta kéo theo ba dây xích trên người,


đưa ba tên đồng đội bị thương nặng về đây, ngay cả anh ấy cũng máu me đầy


người.


Paia lập tức tiến lên, đặt ba tên đồng đội bị thương nằm ngay ngắn trên mặt đất,


đồng thời thực hiện tịnh hoá cho từng người bọn họ.


Karen hỏi: “Phía trước thế nào rồi?”


Zema liếm đôi môi khô khốc, nói: “Cuộc tiến công đã bị chúng ta đẩy lùi rồi.”


“Đội trưởng và những người khác đâu?”


“Đội trường đưa những người khác chủ động đuổi theo giết bọn họ rồi ạ.”


“Được…”


Zema cười, nói: “Đội trưởng nói rằng mục tiêu tấn công lần này không phải tiểu


thư Ophilia, nhiều khả năng là do chúng ta liên lạc với các tiểu đội Trật Tự Chi


Tiên, dẫn đến việc đối phương hiểu nhầm rằng chúng ta cũng là đội tiếp viện


đến đây, vậy nên họ mới chủ động tấn công chúng ta.


Cho nên, đội trưởng ra lệnh cho tôi và ba tên thương binh tiếp tục phụ trách để


bảo vệ cho sự an toàn của tiểu thư Ophilia, đội ngũ vệ sĩ trở về đơn vị, tiến đến


trợ giúp.”


“Tôi không cần được bảo vệ, tôi có thể tham gia cùng mọi người mà.” Ophilia


nói.


Zema lắc đầu nói: “Không, tiểu thư Ophilia, cô không thể gặp chuyện ngoài ý


muốn được, chúng tôi vẫn mong được nhận thù lao từ cô sau khi hoàn thành


nhiệm vụ.”


Ophilia lại nói: “Nếu như các anh thực sự chỉ để tâm đến nhiệm vụ thì hiện tại


đội trưởng của các anh nên tới đưa chúng ta rút lui mà không chủ động đuổi


theo truy sát rồi!”


“Không, không phải như vậy, đây không phải chuyện giống nhau, sư tử có thể


khinh thường ánh mắt của sói nhưng nếu sói hoang dám nhe răng thì nhất định


phải cắn bọn chúng đến chết!


Xin tiểu thư hãy yên tâm, mặc dù ba anh em đây của chúng tôi bị thương không


nhẹ nhưng nếu gặp nguy hiểm, bọn họ có thể tự dùng linh tính trong cơ thể bất


cứ lúc nào để tử chiến với kẻ thù, vậy nên hiện giờ cô vẫn cực kỳ an toàn.”


Fanny cầm lấy súng trường, nói: “Peia, Karen về đơn vị đi, tôi sẽ trợ giúp đội


trưởng.”


“Được.”


“Được.”


Bản thân không được phép đến trợ giúp, Ophilia đã rất giận rồi;


Sau khi trông thấy Karen cũng chạy đến tiếp viện, Ophilia lại càng tức hơn.


…


Chạy theo đường của Fanny và Peia, Karen trở lại nơi hẹn gặp ban đầu, xe của


khách quý vẫn được đỗ ở phía trên, họ tiếp tục tiến lên một đoạn thì có thể nhìn


thấy thi thể ở hai bên đường phía trước.


Xét từ quần áo, chắc hẳn đây là thành viên của tiểu đội Trật Tự Chi Tiên khác,


nhưng mỗi người bọn họ đều có dấu vết bị đốt cháy ở giữa lông mày.


“Bọn họ bị lạc đường.” Fanny nói, “Bọn ngu xuẩn này, trước đó biết rõ mình bị


lạc đường nhưng lại không biết lựa chọn tự sát, kết quả bọn họ bị khống chế, lại


còn khiến chúng ta tốn sức đến giết nữa!”


Peia khinh thường nói: “Chỉ là một đám vịt con, cô mong chờ phản ứng gì từ


họ?”


Rõ ràng, sau khi bọn đội viên của Trật Tự Chi Tiên này bị khống chế, tiểu đội


phía Neo cũng phát động tấn công, trùng hợp gặp phải sự phản công mạnh mẽ


đến từ tiểu đội Neo, giết toàn bộ bọn họ với không chút lo lắng và trói buộc đạo


đức nào bởi vì mỗi thi thể đều chết một cách dứt khoát, không chần chừ chút


nào.


Do kẻ địch xuất hiện lúc ấy tiểu đội Trật Tự Chi Tiên không chỉ bị khống chế


hai phần rưỡi, vậy nên trong hoàn cảnh trước đó cũng không có cách nào để thử


khống chế rồi tìm cách khác để “Đánh thức” bọn họ được, giết toàn bộ kẻ địch


vẫn là cách đơn giản nhất.


Đây chính là tác phong làm việc của tiểu đội Neo.


Karen thoáng thương tiếc cho những đồng nghiệp trên mặt đất này từ trong đáy


lòng, anh cảm thấy cách mà những đồng nghiệp phải chết là cực kỳ vô đạo đức,


sau đó lặng lẽ nhặt một thanh kiếm và một cái khiên từ bên cạnh hai thi thể.


Peia nói: “Anh sốt ruột cái gì, sau khi đánh xong chúng ta sẽ dọn dẹp nơi này,


tiện thể nhận lấy những gì có thể sử dụng luôn, nếu không dùng có thể mang


bán ở chợ đen, chúng ta cũng sẽ lục soát phiếu điểm trong ví nữa, tuy nhiên


cũng sẽ để ảnh chụp vợ con lại cho bọn họ.”


“Tôi không có vũ khí.” Karen giải thích.


“A, ra là vậy.” Dường như Paia nhớ rằng trước đó Karen vẫn luôn cầm khẩu


súng lục nhỏ ngắm tới ngắm lui ở chỗ kia, “Tôi sơ suất rồi.”