MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 588: Sự bá đạo của chó săn (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 588: Sự bá đạo của chó săn (3)

1,425 từ · ~8 phút đọc

Đúng vậy,


La đồng xu của Varax!


Neo đứng trước đồng xu, nói: “Đây chính là Nguồn Gốc Tội Lỗi.”


“Đội trưởng, bản thân nó chắc hẳn là rất tinh khiết, nhưng chính là bởi vì nó quá


tinh khiết, cho nên ngược lại có thể dễ dàng khơi gợi ra phần u tối trong nội tâm


của người chạm vào nó.”


“Thật sao, thì ra là như vậy à.”


Neo cúi người, chuẩn bị nhặt lên cái đồng xu này.


“Đội trưởng, không thể trực tiếp chạm vào nó!”


“Không có việc gì, tôi chỉ là muốn biết, thứ mà tôi muốn và tôi còn sống vì cái


gì, sau khi Irina chết, tôi đã suy nghĩ rất lâu mà không thể tìm ra đáp án, tôi thấy


tôi đang sống cuộc đời này dựa theo quán tính của mình.”


Nói xong, Neo dùng tay của mình, nhặt đồng xu lên, đồng thời còn cầm nó lại


gần trước mặt, cẩn thận vuốt vuốt.


Karen yên lặng lui về phía sau hai bước, do dự có cần phải triệu hồi Áo Giáp


Hải Thần ra nữa hay không.


“Ai.”


Neo thở dài, vứt đồng xu Varax xuống dưới đất, sau đó bắt đầu thực hiện việc


phong ấn.


Từng lớp phong ấn bao phủ xung quanh đồng xu, ánh sáng của nó cũng dần dần


yếu đi cho đến khi biến mất không thấy gì nữa.


“Đội trưởng?” Karen cẩn thận từng chút một mà hỏi.


Neo nở một nụ cười nhạt,


Nói:


“Bi ai nhất không phải là do nó kích thích ra lòng tham của bản thân mình, mà


là lúc cầm nó, chính ta cũng không biết bản thân mình đang muốn cái gì.”


Hả?


Đồng xu Varax vậy mà hoàn toàn không có tác dụng gì đối với Neo sao?


“Cậu tìm một bộ quần áo rồi bọc nó lại, cái này không có cách nào để nuốt


riêng, bởi vì hai tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật cũng vì nó mà đánh mất chính mình,


có vụ án trước đây của Zich, phía trên chắc chắn có thể đoán ra được nguồn gốc


từ đâu.”


“Để tôi làm sao?” Karen hỏi.


“Bởi vì tôi lo rằng nếu để cho ta đem nộp cái đồng xu này lên trên, trong một


khoảng thời gian rất dài cậu sẽ cho rằng ta bị cái đồng xu này thao túng, cho


nên, vì để tránh cho cậu suy tưởng ra những suy đoán nhàm chán này, cậu phụ


trách việc cất giữ và nộp nó lên trên đi.”


[“Làm sao có thể, tôi rất tin tưởng đội trưởng…”


“A.”


Karen cởi áo khoác của mình ra, hai tay bọc vào áo khoác, chạm vào cái đồng


xu đã được bao phủ bởi rất nhiều lớp phong ấn kia.


“Nếu như cậu muốn biết mình muốn cái gì, muốn đối mặt trực tiếp với sự tham


lam của mình, tôi có thể giúp cậu gỡ phong ấn ra, để cho cậu trải nghiệm một


chút.”


“Không cần, đội trưởng, có đôi khi tôi cảm thấy việc tự lừa dối chính mình cũng


rất tốt, tự mình xé xuống lớp da trên mặt mình thì thường sẽ rất đau đớn.”


“Câu này trả lời rất thỏa đáng.”


Lúc Karen bọc đồng xu lại, đột nhiên, trong lòng của anh rung động, mơ hồ


trong lúc đó, anh cảm giác được một loại dục vọng nào đó trong lòng mình đã


được gợi ra, trong đầu của mình cũng bắt đầu xoay chuyển, giống như đang có


những hình ảnh hiện ra để mê hoặc mình.


Đồng xu Varax đã được đội trưởng phong ấn xong lúc nãy, vẫn như cũ có sức


hấp dẫn đáng sợ đến vậy!


Nhưng vào lúc này, Karen chợt nghe thấy một tiếng gọi, giống như là một chậu


nước lạnh, trực tiếp giội lên trên linh hồn của mình.


…


“Anh Karen?”


Một tiếng gọi thanh thúy vang lên bên tai của Karen.


Karen phát hiện ra mình đang đứng trong một không gian tối tăm, bên trong


vùng không gian này, có từng bệ đỡ hình vuông, bên trong có rất nhiều đồ vật


đáng sợ bị phong ấn.


Nơi này, là nơi nào?


“Anh Karen?”


Karen xoay người, anh nhìn thấy một cái hộp đựng hình lập phương ở trên một


cái bệ màu xanh, ở bên trong hộp, phía trên lớp vải đệm màu vàng, có để một


đồng xu Varax.


Nhưng đồng xu này cũng không phải là đồng xu mà Karen đang cầm trên tay.


“Anh Karen, thật sự là anh à.”


Lúc này, Karen phát hiện ở trên, ở trên bệ xuất hiện bóng dáng của một cô bé,


cô đang ngồi ở trên bệ, đung đưa hai cái chân.


“Loya?”


“Anh Karen, thật sự là anh đấy à.”


Cho nên, nơi này, là nhà kho phong ấn của Trật Tự Thần Giáo sao?


“Anh Karen là thông qua các đồng xu khác để cảm ứng được em sao? Vậy cái


này đồng xu này cũng không có sinh ra khí linh, có lẽ chính Zich cũng không


biết, em không chỉ là khí linh của cái đồng xu trong tay ông ta, em cũng là khí


linh của những đồng xu chưa sinh ra khí linh khác.”


“Cô ở chỗ này, vẫn khỏe chứ?” Karen hỏi.


“Không tốt đâu, cực kỳ buồn chán và nhạt nhẽo đấy.


Nơi này phong ấn rất nhiều đồ vật, có vài thứ ngay cả em cũng thấy sợ đấy,


nhưng cũng không có nhiều khí linh được sinh ra, tính tình của mấy cái khí linh


kia của cũng tốt lắm, cả ngày đều đang bí mật mưu tính để tìm cách phá vỡ


phong ấn rời khỏi nơi này.


Ha ha, cái đề tài này, bọn chúng đã thảo luận với nhau cũng khoảng hơn nghìn


năm rồi, không, thậm chí có lẽ đã thảo luận trong suốt một cái kỷ nguyên.


Ha ha ha, nhưng có lẽ bọn chúng vẫn như cũ không biết mệt.


Chỉ có điều là, ý thức của anh Karen vào đây bằng cách nào vậy?


Thật ra, cho dùng anh đang cầm một cái đồng xu khác, cũng không có khả đưa


ý thức vào nơi này, xem ra, quả nhiên anh Karen không giống người bình


thường, không hổ là anh đẹp trai đầu tiên mà em thấy vừa ý, phải khác với


người bình thường chứ.”


“Tôi…”


“Anh Karen cũng là người của Trật Tự Thần Giáo à, vậy anh phải nhanh nhanh


leo lên trên cao nha, như vậy thì có thể có cơ hội đưa em ra khỏi chỗ này.


Ừm, lần trước em có hỏi thăm xem cần bao nhiêu phiếu điểm để đổi em ra


ngoài, hình như đằng sau dãy số có rất nhiều số 0 thì, mà lại chỉ dựa vào phiếu


điểm thì không đủ, còn cần có địa vị và công lao tương ứng.


Chỉ là em tin tưởng anh Karen rất nhanh sẽ đến đón em có phải không nào?


A, nhân viên quản lý không gian phong ấn có vẻ đã phát hiện ra có ý thức từ


phía ngoài tiến vào, anh Karen mau đi ra đi, chớ để cho quản lý phát hiện.”


…


“Ông!”


Ý thức của Karen trở về cơ thể của chính mình, sau đó trông thấy Neo đang


đứng trước mặt mà ngắm nghía mình.


“Đội trưởng…”


“Cậu thất thần hết 59 giây.”


“Tôi không có bị mê hoặc…”


“Ừm, tôi tin tưởng cậu không bị mê hoặc, bởi vì người bị mê hoặc cũng sẽ


không nhớ kỹ tính từng giây như lúc gọi điện thoại, bởi vì sau khi một phút trôi


qua thì phải tính cước như hai phút.”


“Ách…”


Lúc nãy Neo bỗng nhiên đưa tay vỗ vai Fanny, Fanny mở mắt ra.


“Tôi cảm ứng được một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật đang đến gần, phát tín hiệu


đi, có thể chôn chiến lợi phẩm rồi.”


“Đúng, đội trưởng.”


Fanny lại bắn thêm một viên đạn phát tín hiệu lên trời.


Neo nói với Karen: “Yên tâm, chiến lợi phẩm sẽ được liệt kê thành một danh


sách, đồ vật và vật liệu có thể dùng được sẽ ưu tiên để lại cho các đội viên,


không cần đến sẽ thống nhất bán vào chợ đen, sau đó chia ra cho mọi người


trong đội.”


“Được rồi, đội trưởng, tôi không có ý kiến.”