MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 590: Mặt nạ của ông nội (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 590: Mặt nạ của ông nội (2)

1,227 từ · ~7 phút đọc

Fanny dẫn theo hầu gái Tân Lạp đi tới.


“Tiểu thư, tiểu thư ngài không sao chứ. Ngài không có việc gì thật là tốt quá.


Thật là quá tốt rồi! Lúc nãy tôi xuống xe chạy tới nơi này thì bị ngã một phát


đầu đập vào tảng đá lập tức hôn mê bất tỉnh, không thể bảo vệ ở bên cạnh tiểu


thư, hu hu hu…”


Tân Lạp lập tức chạy đến trước mặt Ophilia, bắt đầu khóc nức nở, trán của cô ta


đúng là đang chảy máu.


Đang lúc Ophilia chuẩn bị an ủi người người hầu gái đã từng phục vụ bên cạnh


mẹ mình thì Fanny mở miệng nói:


“Xin tiểu thư Ophilia yên tâm, vết thương của cô Tân Lạp đây không đáng lo


ngại. Căn cứ độ mới của vết máu tươi trên trán của cô ta, chắc hẳn là vừa vết


thương vừa mới gây ra, đại khái là xuất hiện không lâu trước khi tôi tìm được


cô ta. Lại căn cứ góc độ của vết thương, chắc hẳn là tự cầm cục đá đập vào trán


mình.”


“…” Tân Lạp.


“Chỉ là, cô Tân Lạp đây không liên quan đến chuyện này, chắc là sau khi bị tách


ra cô ta sợ hãi núp ở nơi nào đó không dám ra ngoài, chờ đến khi mọi việc kết


thúc lại sợ tiểu thư ngài trách tội, cho nên mới mình tự mình hại mình.”


Có nhiều thứ, trong lòng mọi người để đã biết rõ, nhưng khi nói ra trước đông


đảo mọi người thì hiệu quả lại hoàn toàn khác nhau. Ở một mức độ nào đó, con


đường làm nghề hầu gái của Tân Lạp đã chấm dứt như vậy.


Fanny liếc nhìn Karen đang đứng ở bên cạnh đội trưởng, cô đang trút giận cho


Karen. Ai bảo lúc trên xe người hầu gái này vẫn luôn châm biếm Karen chứ.


“Tân Lạp, đợi sau khi trở về cô hãy đến đoàn đại biểu dưỡng thương đi. Pamir,


cô lại chọn một người từ trong đoàn đại biểu để làm hầu gái thân cận của tôi.”


“Vâng thưa tiểu thư.”


“Tiểu thư… Không… Tiểu thư!”


Ophilia dùng tay đẩy Tân Lạp ra. Người của Trật Tự Thần Giáo đang đứng ở


đây nhìn, cô không thể coi như chuyện chưa từng xảy ra, cũng không thể để Tân


Lạp tiếp tục phục vụ mình. Nếu không đây chính là làm mất mặt đảo Ám


Nguyệt.


Đội trưởng Neo đợi sau khi mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa mới mở lời:


“Bây giờ, nhiệm vụ tiếp tục, hộ tống tiểu thư Ophilia trở về khách sạn an toàn.”


***


Lúc trở lại khách sạn Ankara thì trời đã tờ mờ sáng.


Sau khi đi vào khách sạn, tiểu đội của Neo thực ra gần như là tạm thời giải tán.


Đội viên bị thương nhẹ dẫn theo đội viên bị thương đi đến bệnh viện của giáo


hội để chữa thương. Còn Neo thì đến bộ phận liên quan của thần giáo để báo


cáo tình huống và giải thích.


Về phần đồng tiền xu Varax kia, Karen vẫn luôn dùng quần áo bọc lấy nó, chờ


đến lúc đi vào cửa chính của quán rượu, dưới ánh nhìn chăm chú của đội trưởng


Neo, Karen giao nó cho một đám thần quan mặc áo trùm dài màu trắng.


Sau khi những tên thần quan này xác nhận đồ xong thì dùng một hộp phong ấn


tiến hành phong ấn đề bảo quản nó. Từ đầu đến cuối không nói một lời nào, sau


khi kết thúc thì lập tức rời đi.


Neo thì giải thích cho Karen một chút: Bọn họ là người của sở quản lý niêm


phong.


Một cơ quan chuyên môn chịu trách nhiệm đảm bảo phong ấn, bảo quản những


đồ vật nguy hiểm. Bên trong đó cũng phân ra các tiểu tổ và cấp bậc. Tiểu đội


quản lý có cấp bậc cao nhất nắm giữ một không gian phong ấn riêng biệt, có thể


đi vào trong đó đều có cấp bậc thần khí.


Có một số ít đồ vật sau khi được xử lý và chữa trị hoặc là thực hiện một số


phong ấn nhất định là có thể lấy ra lưu hành trong nội bộ giáo hội. Đương


nhiên, cũng có nhiều thứ chắc chắn là sẽ bị phong ấn và cấm sử dụng mãi mãi.


Bởi vì khi lọt ra ngoài rất dễ gây ra tai họa.


Trước khi Neo đi báo cáo vụ việc, anh lại phá lệ mà nói với Karen một câu:


“Theo truyền thuyết, bên trong không gian cấm có một con hung thú mà năm đó


Thần Trật Tự đã tự tay phong ấn. Cứ mỗi một phút đồng hồ, đôi mắt của nó sẽ


nhìn lướt qua không gian phong cấm, canh chừng tất cả cả mọi thứ trong không


gian phong cấm đó.”


***


Ophilia và Pamir về đến phòng của mình, Karen thì cùng Peia và Fanny đi vào


phòng đối diện.


Căn phòng đã được quét dọn rất sạch sẽ, thậm chí còn có mùi của việc dùng


“pháp thuật tịnh hóa.”


Tiểu thư Ophilia cần đích thân có mặt trong cuộc hội đàm chính thức vào buổi


sáng ngày mai. Nói cách khác, đám người của Karen hôm nay có thể hoàn toàn


nghỉ ngơi.


“Các cô ai trước tắm rửa?”


“Tôi ngồi một lát.” Fanny nói.


“Tôi hút vài điếu thuốc.” Peia xua xua tay.


Karen đi vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa. Sau khi tắm xong hất áo tắm khách


sạn ra, ngồi xuống chiếc giường sạch sẽ.


Sau khi trải qua buổi tối hôm qua, Karen đã không còn nhăn nhó gì nữa.


Cũng trùng hợp vì thế mà Fanny và Peia cũng đã mất đi hứng thú trêu chọc


người mới làm niềm vui. Ngược lại vì vậy mà mọi người ở chung với nhau càng


tự nhiên hơn, nhìn thấy Karen chỉ mặc áo tắm ra, hai cô gái cũng không trêu


chọc nữa.


“Đúng rồi, nhớ lại trước đó khi cô thả tôi xuống, lúc đầu Karen sắp đón được tôi


rồi, nhưng cô lại hất tôi ra.”


Fanny bắt đầu tính “nợ cũ”.


Peia lơ đễnh nói: “Cô không biết lực lúc cô bị rơi xuống mạnh như thế nào đâu.


Tôi sợ anh ấy vì bắt lấy cô mà tự làm mình gãy xương.”


“Vậy chắc là cô nhìn nhầm rồi. Đội viên mới của chúng ta thực ra mạnh mẽ hơn


trong tưởng tưởng rất nhiều.”


“Cô thử qua rồi à?”


“Đúng rồi, rất tốt.”


“Cảm giác gì?”


“Lần sau có cơ hội cô có thể thử. Hôm nay cậu ấy đã cứu tôi một lần.”


“Xem ra, phải tăng thứ tự xếp hạng sức chiến đấu trong tiểu đội rồi.”


“Tôi sẽ điều chỉnh lên trên, chỉ là trong lòng đội trưởng chắn cũng có tính toán


rồi.”


“Thật ra tôi cảm thấy, ngay từ đầu đánh giá của đội trưởng với anh ấy chắc chắn


không phải cái này.” Peia cầm một cục đường vuông ở trên bàn tràn, đi đến bên


cạnh Karen, đưa cục đường đến bên miệng Karen.


Karen đưa tay cầm lấy, bỏ vào trong miệng.