MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 594: Thân thế của Karen (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 594: Thân thế của Karen (3)

1,056 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ hai gần như là rập khuôn quá trình của ngày thứ nhất, buổi sáng hội


nghị, buổi chiều hội nghị, lại tăng thêm ngoài dự kiến một hội nghị buổi tối.


Karen vẫn vừa đọc “Trật Tự Chi Quang” vừa để ý hai vị đại tỷ ngồi hai bên


mình bắt đầu ngáy o o thì véo tỉnh hai người họ.


Chờ đến khi phòng, Peia và Fanny còn mệt mỏi hơn tôi hôm qua, vừa vào


phòng đã ngã lăn ra ngủ.


Còn Karen lại bị tiểu thư Ophilia gọi đi.


Đêm nay, tiểu thư Ophilia lại lôi kéo Karen tâm sự về âm nhạc gần một tiếng


đồng hồ. Chỉ là Karen cũng không hiểu biết nhiều về âm nhạc. Bình thường anh


cũng chỉ thích để Alfred dùng radio bật nhạc để nghe.


Nhưng Karen phát hiện ra người chủ động nói chuyện về đề tài này là Ophilia


càng không hiểu biết âm nhạc hơn mình. Nói chuyện được một lúc lại biến


thành anh giới thiệu với cô.


Một giờ sáng, Karen quay lại căn phòng của mình, dùng điện thoại trong phòng


để gọi cho Nhà tang lễ, người bắt máy chính là Alfred. Sau khi hỏi thăm việc


sửa sang xây dựng thì Karen cúp điện thoại.


***


Ngày thứ ba cũng giống như quá trình của hai ngày trước.


Đợi đến buổi tối, Karen rõ ràng thấy Peia và Fanny đều tiều tụy, đêm nay bọn


họ không phải vừa về đến đã ngã lăn ra ngủ;


Fanny ngồi ở trên ghế sô pha, không ngừng nghịch tóc của mình;


Peia thì ôm hai đầu gối, ngồi ở trên thảm, hai mắt vô thần.


Hai cô gái, giống như là vừa mới bị hiếp vậy.


Karen biết, đây đại khái chính là “phá hoại tinh thần”. Sâu trong nội tâm của


bọn họ rất phản cảm với những chỗ như vậy. Ở trong hoàn cảnh đó thì theo bản


năng mà cảm thấy không thoải mái, giống như là bị người thực hiện pháp thuật


vậy.


Sau đó, Karen lại bị gọi đến phòng đối diện, chủ đề đêm nay là “phim”.


Không phải nói chuyện về phim, mà là xem phim. Ophilia dẫn Karen đi đến


một phòng chiếu phim ở trong khách sạn phía. Hai người ngồi cách nhau một


cái ghế, xem xong một bộ phim tình yêu trắng đen “Ngày nghỉ lloque.”


Sau khi xem xong phim đã là hai giờ sáng, Ophilia và Karen cùng đi ra khỏi


phòng chiếu phim. Lúc đó trên đường ra ngoài còn gặp hai nam ba nữ đi ra từng


phòng chiếu phim ở đối diện. Bọn họ chủ động chào hỏi Ophilia, Ophilia lễ


phép chào lại bọn họ.


Chắc là quen biết trong buổi tiệc hoan nghênh hôm đều tiên đến đây.


Chẳng qua bọn họ cũng không chú ý nhiều đến Karen. Vì Karen và Pamir cùng


đi song song với nhau theo một hàng. Dựa theo quy củ dù đối tượng được bảo


vệ có ở trong khách sạn thì chỉ cô muốn ra khỏi cửa phòng thì bên cạnh nhất


định phải có vệ sĩ thân cận đi cùng.


Cho nên, không cần lo lắng những lời đồn đại nhảm nhí sẽ truyền đến tai cháu


trai của vị thủ tích giáo chủ kia, cũng chính là đến tai của vị Leon tiên sinh kia.


***


Ngày thứ tư, ngày thứ năm, đều là hình thức giống nhau.


Rốt cục, đến hội nghị buổi sáng ngày thứ sáu, Peia và Fanny vẫn ngủ như cũ,


còn Karen cũng đang không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.


Làm việc liên tục cả một tuần liền, ban đêm còn bị Ophilia kéo qua tham gia


buổi tiệc trà kéo dài gần hai tiếng đồng hồ mà đến cô cũng không biết nên nói


chuyện gì, nên làm cái gì. Tinh thần của Karen cũng bắt đầu trở nên không chịu


đựng được nữa.


Đúng vào lúc Karen cũng định dùng báo che mặt để chìm vào giấc ngủ thì tiếng


vỗ tay vang lên.


Karen lập tức nhéo Peia và Fanny tỉnh lại, để hai cô cùng đứng dậy vỗ tay.


Hội nghị cuối cùng cũng kết thúc, dùng lời biểu đạt của hai bên tức là hội nghị


đã thành công rực rỡ.


Hôm nay còn nhiều thời gian, không có sắp xếp thêm bất cứ hoạt động nào,


ngay cả tiệc rượu ăn cũng bố trí vào tối hôm sau. Bởi vì nhân viên trong đoàn


đàm phán của hai bên đều ở trong tình trạng kiệt sức, cần nhanh chóng chỉnh


đốn lại.


Karen tùy tiện ăn cơm trưa sau đó về phòng tắm rửa rồi lên giường đi ngủ.


Peia và Fanny thì giống như là tù nhân vừa mãn hạn ra tù, lập tức trần đầy niềm


hy vọng với cuộc sống. Hai cô gái bắt đầu ríu rít ngồi nói chuyện về quần áo, túi


xách, giày dép… bên cạnh cửa sổ.


Từ trước tới giờ bọn họ không có hứng thú với mấy thứ này. Nhưng lần này là


để ăn mừng bọn họ một lần nữa “sống” lại.


Karen thì ngủ thẳng tới chạng vạng tối mới tỉnh lại, sau khi tỉnh lại đã thấy một


toa ăn bày ở bên trong phòng, Peia và Fanny thì đang ăn.


“Tỉnh rồi à?” Fanny cười nói.


“Ừm.”


“Phòng đối diện bảo khi nào cậu tỉnh dậy thì sang đó.” Fanny nói.


“Được.”


Sau khi đi rửa mặt, Karen đi đến trước toa ăn, lúc đang chuẩn bị lấy đồ ăn thì


Peia lại nói: “Đồ ăn chúng ta đã phân chia và đóng gói xong hết rồi, đợi lát nữa


mang đến cho đội trưởng và bọn họ. Cậu sang phòng đối diện đi, chắc chắn có


đồ ăn ngon hơn.”


“Đúng đấy, đúng đấy.” Fanny phụ họa nói.


Karen thở dài, đặt đĩa xuống rồi đi ra ngoài.


“Hôm nay đã là ngày thứ mấy rồi? Đêm nào cũng sang phòng đối diện.” Peia


nói.


Fanny nói: “Cho nên, ban đầu ở trên bến tàu chúng ta còn cảm thấy cậu ấy gây


ra trò cười. Kết quả bây giờ chứng minh những người cười nhạo cậu ấy là


chúng ta mới là chúa hề.”