MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 617: Mặt người (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 617: Mặt người (1)

1,006 từ · ~6 phút đọc

Neo bắt đầu chăm chú sắp xếp lại đám hoa hồng trắng xung quanh bia mộ,


Karen thì đứng phía sau một hồi cũng quay người bước đi, để nơi này lại cho


Neo và Irina.


Lúc quay trở lại căn phòng nhỏ của nhân viên quản lý, Lão Saman vừa rửa chén


và dọn dẹp lại phòng bếp xong, đang lau chùi cái tẩu thuốc của mình, trông thấy


bóng dáng Karen đến gần, cười cười, chào hỏi:


“A, vẫn còn sống mà về à.”


Karen đứng yên tại chỗ, nghiêm túc đánh giá vị nhân viên quản lý lớn tuổi của


nghĩa trang này một lần nữa.


“Đang nhìn cái gì thế?” Lão Saman tức giận nói.


Karen ngồi xuống dưới bậc thang, nhìn chung quanh, nói: “Một mình ông làm


việc ở đây đã bao lâu rồi?”


“Cũng sắp ba mươi năm.”


“Cũng không mấy dễ dàng nhỉ.”


“Cũng không cảm thấy gì, thời gian ba mươi năm qua trôi qua cũng rất an tâm.”


“Sắp về hưu rồi sao?”


“Đúng vậy a, sắp về hưu rồi…”


“Không có con cái?”


“Không có.”


“Thật đáng thương.”


“Cái này cũng không đúng, nhiều người có con cái nhưng lúc về già càng đáng


thương hơn.”


“Cũng đúng.”


“Hỏi chuyện này để làm gì?”


“Nhà tang lễ Pavaro đang thiếu nhân công chạy việc vặt, nếu như ông nghỉ hưu


ở đây, có thể đến làm ở nhà tang lễ Pavaro, công việc cũng nhẹ nhàng, đãi ngộ


rất tốt.”


Lão Saman lập tức lắc đầu: “Không làm, không làm, ta cũng đã lớn tuổi như


vậy rồi, cậu vậy mà còn muốn bốc lột sức lao động của ta à?”


“Có vài người già lúc về hưu không có việc gì làm, trái lại cơ thể lại cảm thấy


không thoải mái, tôi chỉ sợ là ông không quen đâu.”


“Không đi không đi.” Lão Saman rất kiên định mà lắc đầu, “Về hưu là về hưu,


nghỉ ngơi cho tốt, không muốn tiếp tục giày vò bản thân mình.”


“Vậy thì được rồi, nhìn ông cũng đáng thương, sau này mỗi ngày tôi sẽ đến nấu


bữa tối cho ông.”


Khóe miệng của Lão Saman lộ ra một nụ cười, quay đầu nhìn về phía Karen


đang ngồi ở chỗ đó, phát hiện Karen đang ngẩng đầu mà chuyên chú nhìn về


bầu trời đêm.


“A, giả vờ từ nãy giờ, bây đầu bắt đầu nhớ thương mấy món đồ gia dụng trong


căn phòng cũ này của ta rồi à?”


“Không có, chỉ là ngứa tay muốn nấu cơm giúp cho ông.”


“Ta nói tên nhóc cậu nhìn cũng đẹp trai như vậy, nhưng mà cái lớp da mặt này,


sao có thể dày đến như vậy?”


“Tôi cũng không biết làm sao, luôn luôn phải từ chối lời tỏ tình của các vị tiểu


thư trong một khoảng thời gian dài như vậy, da mặt không muốn dày thì cũng


khó.”


“Nói ra cái câu này quả nhiên cậu cũng chẳng cần mặt mũi.” Lão Saman nghi


ngờ nói, “Người lớn trong nhà cậu cũng giống như vậy à?”


Karen nghĩ đến đánh giá của Pall dành cho Dis lúc còn trẻ.


“Ông nội tôi lúc tuổi còn trẻ cũng giống như thế này.”


“Vậy thì là do di truyền rồi, chả trách được.”


“Chắc hẳn là vậy rồi.”


“Bây giờ thì sao, ông nội của cậu vẫn giống như trước à?”


“Lớn tuổi rồi, tất nhiên cũng không giống như xưa.”


“Đúng vậy a, tuổi trẻ vẫn tốt hơn, không cần phải suy nghĩ nhiều thứ như vậy,


lớn tuổi rồi, nhìn như có vẻ đã buông bỏ rất nhiều thứ, nhưng đến khi muốn


nhấc việc gì lên làm, lại phát hiện eo đã quá đau rồi, trên cơ bản thì muốn cúi


người xuống cũng không nổi.”


“Ngày mai ông muốn ăn cái gì, làm cá là sở trường của tôi đấy.”


“Thật sao?”


“Con mèo trong nhà tôi rất thích ăn.”


“Ha ha, nếu như ta hỏi trước rồi cậu đồng ý, sẽ thú vị hơn nhiều, chứ không


phải bù đắp lại giống như bây giờ, luôn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu, biết nói


như thế nào đây nhỉ, thiếu chút ít sự tự nhiên, lại thêm vài phần cố ý.”


“Đồ ăn mà không bỏ gia vị, rất khó mà ăn ngon được.”


“Hình như cũng đúng, chỉ là, người kia sẽ buông tha cậu đơn giản vậy sao?”


“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ông cảm thấy hắn ta sẽ trực tiếp giết tôi à?”


“Lúc đầu ta cảm thấy khả năng này cũng rất cao, bởi vì việc mà cậu đã làm, rất


nghiêm trọng, tựa như đang mạo phạm đến uy nghiêm của cả một thần giáo.”


Lão Saman vẫn chủ động nói lời này ra khỏi miệng.


“Nhưng làm sao ông lại biết được, tôi cũng không cảm thấy ông quen với


Pavaro lắm.”


Bởi vì trong bút ký công việc của Pavaro cũng không có ghi chép gì về lão già


này cả, dựa theo tác phong làm việc nghiêm túc và cẩn thận của ngài Pavaro,


nếu như phát hiện được lão già này có gì đặc biệt, chắc chắn sẽ ghi chép lại, bảo


tàng nghệ thuật gốm Lemar cũng có ghi chép lại bên trong.


“Ta là bảo an của nơi này, còn bọn họ là hộ dân cư ở đây.”


“Nhưng bọn họ bị chôn dưới dất.”


“Chẳng nhẽ dân cư sống trong nhà cả đời cũng không bước ra khỏi cửa à?” Lão


Saman hỏi ngược lại.


“Cái câu này có vẻ phải là lời thoại do tôi nói mới đúng, ông cũng tín ngưỡng


Trật Tự?”


“Trên một mức độ nhất định, đúng vậy, tín ngưỡng của ta, là vẻ đẹp của sự sắp


xếp trong không gian, đương nhiên, không gian sắp xếp ngay ngắn trật tự cũng


là một vẻ đẹp.”


“Không gian…”


Karen bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.