MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 644: Phong ấn của Tà Thần (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 644: Phong ấn của Tà Thần (1)

1,039 từ · ~6 phút đọc

Karen rất tò mò rằng cái lời đồn này được truyền ra bằng cách nào?


Nhưng rất nhanh, Karen đã nhận ra được, lời đồn đại này rất có thể là do chính


đội trưởng truyền ra ngoài, hắn làm vậy có thể là để tăng độ nổi tiếng của tiểu


đội mình, cũng giúp cho việc dễ tranh giành những nhiệm vụ có phần thưởng


tốt hơn trong tương lai.


Loại chuyện như này, đội trưởng thật sự có thể làm được, có đôi khi hắn rất lạnh


lùng, giống như là một nhà diễn tấu dương cầm vô cùng thanh lịch; có đôi khi


lại nói rất nhiều lời, tựa như những lần kéo người khác lại để kể câu chuyện cổ


tích về chó săn và con vịt nhỏ;


Có khi khẩu vị của hắn ta cũng rất lớn, trong lúc thi hành nhiệm vụ, sẽ không


tiếc trả giá tất cả để đạt được lợi ích tối ưu nhất, nhưng đồng thời trong lúc nhận


được lợi ích lớn như thế, vậy mà hắn cũng không cảm thấy ngại mà đưa ra một


cái hộp đầy những chiếc nhẫn làm bằng nhựa không đáng tiền.


Lúc trước Karen đã cảm thấy hình như đội trưởng có bệnh tâm thần phân liệt,


bức tranh chân dung phát hiện dưới tầng hầm phòng làm việc ở bảo tàng gốm


Lemar là bằng chứng tốt nhất cho bệnh tình của hắn ta.


Chỉ là, việc tuyên truyền có vẻ cũng rất có tác dụng, chính người em họ này của


mình rất một lòng mà muốn tham gia vào trong tiểu đội.


Mặc dù biên chế của tiểu đội chỉ bao gồm 1 vị đội trưởng cộng thêm 12 người


đội viên, nhưng đội viên ngoài biên chế của tiểu đội thì cũng không có giới hạn.


Với lại, tiểu đội có sự gia nhập của loại thành viên có gia thế như Richard, dù


chỉ là ghi một cái tên vào danh sách thôi thì sự phát triển của toàn bộ tiểu đội về


sau sẽ càng có nhiều ưu thế hơn, có thể nhận được sự chiếu cố từ nhiều mặt


khác.


Không phải mỗi một đội ngũ đều không thích loại công tử như thế, chủ yếu vẫn


phải xem ích lợi trao đổi có đủ hay không.


Lúc này, Richard vẫn còn tiếp tục ngồi thuyết phục ông nội của mình:


“Ông nội, ông thử nghĩ xem, nếu như trước đây ông sớm đồng ý để cho cháu


gia nhập vào trong tiểu đội đó thì nói không chừng trong bụng của vị công chúa


Đảo Ám Nguyệt kia đã có chắt trai của ông rồi!”


Karen không còn gì để nói…


Nhưng trong khoảnh khắc yên lặng này, anh lại đột nhiên cảm giác được lời của


Richard cũng có lý.


Mặc dù Ophelia cũng không có mang thai, nhưng nếu như thật sự dựa theo lời


đồn đại rằng Ophelia mang thai mà nói vậy thì đứa trẻ trong bụng thật sự là chắt


trai của ông lão đang ngồi trước mặt này.


“Cháu chỉ toàn đang nói bậy mà thôi.” Deron cũng bị chính đứa cháu trai này


của mình làm cho cứng họng, ông ấy nhìn về phía Karen, nhắc nhở, “Cũng


không sợ làm cho bạn bè cười chê.”


“Không tin thì ông thử hỏi anh ta xem, này Karen, nếu như cho anh cơ hội, anh


có muốn gia nhập vào tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của đội trưởng Neo hay


không?”


Karen có chút câu nệ mà cười cười, nhỏ giọng nói: “Nếu như thật sự có thể có


cơ hội để gia nhập tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật thì tôi cũng đã rất hài lòng rồi,


cũng không dám chọn chọn lựa lựa gì thêm.”


“Cháu đi mà xem bạn của cháu nói kìa, cháu thật là quá…”


Deron vốn là muốn dùng Karen để mỉa mai Richard, răn dạy cháu mình có phúc


mà không biết hưởng, nhưng không biết vì cái gì, sau khi nói được nửa câu,


nhìn xem Karen đang ngồi ở chỗ đó với vẻ mặt có chút lúng túng, trong lòng


ông không hiểu sao lại có cảm giác đau lòng.


Richard thì mở to mắt nhìn xem Karen, cậu ta cũng biết người bạn mới này của


mình đang giả vờ, lúc trước anh ta đối xử với mình thì rõ ràng rất tùy ý.


“Ông nội giúp cháu một chút thôi mà, van cầu ông, ông nội à; ông thử nghĩ


xem, về sau cháu của ông sẽ được xưng là con một con chó săn nhỏ, ông cũng


sẽ rất nở mày nở mặt đấy.”


“Cháu của ta được xưng là con chó nhỏ, vậy chẳng nhẽ ta trở thành một con chó


già rồi à?”


“Không phải, ông nội, đây chỉ là từ ngữ dùng để hình dung mà thôi!” Richard


nắm lấy bả vai của Deron, “Ông nội, cháu cũng muốn trưởng thành, cháu muốn


trở thành một người đàn ông có thể gánh vác chuyện lớn.”


Karen nâng chén trà lên, uống một hớp nước.


Nhìn xem cảnh trước mặt này làm anh nghĩ đến ông nội mình, Dis hầu như


cũng sẽ thỏa mãn tất cả yêu cầu của mình.


Delon trầm mặt, không nói lời nào.


Richard thì vẫn đang tiếp tục năn nỉ.


Karen chú ý đến vẻ mặt của Deron, anh hơi nghi ngờ một chút: Chuyện này


không lẽ đã giải quyết xong rồi?


Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.


Karen đứng người lên, ra hiệu để mình ra mở cửa, Richard cười một tiếng cảm


ơn Karen, nắm chặt thời gian tiếp tục tiến công năn nỉ ông nội mình.


Đi đến cửa trước, mở cửa, Karen nhìn thấy người đang đứng ở bên ngoài là


Neo.


Neo thấy Karen ở chỗ này cũng có chút ngoài ý muốn, trêu chọc mà nói: “Cậu


chính là cháu trai nhà Guman sao?”


“Tôi là bạn của Richard.” Karen trả lời, ngược cũng không cố ý nói rõ rằng chỉ


mới quen vào hôm nay.


“Thật là trùng hợp.”


“Đúng vậy, quả thật rất trùng hợp.”