MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 652: Sự nghiền ép từ Karen (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 652: Sự nghiền ép từ Karen (2)

1,277 từ · ~7 phút đọc

Karen mím môi,


Cho nên,


Có nên thử dùng phiếu điểu để mua một vài loại nguyên liệu nấu ăn đặc thù mà


không mua được bằng tiền về mà nghiên cứu cách nấu món ăn mới?


Cái món thịt Tích Long nước kia, Karen vẫn cảm thấy cách làm của nó quá thô


sơ, phần thịt mềm ở cổ của Tích Long rất phù hợp với cách làm của thịt kho


Đông Pha.


“Được rồi, vẫn còn có chút hơi quá xa xỉ, lại chờ đến khi tiết kiệm được nhiều


một chút rồi tính sau.”


Karen tự sớm tự tay bóp chết ý nghĩ muốn tiêu xài hoang phí của mình.


Lúc đi ra ngoài, Alfred đã mang theo một cái hộp dụng cụ đã được chuẩn bị sẵn


sàng.


“Thiếu gia, chúng ta xuất phát ngay bây giờ sao?”


“Ừm.”


Karen lái chiếc Pens second-hand màu đen, còn Alfred thì lái xe tang, hai người


cùng lái đến nghĩa trang Thanh Đằng.


Xe tang chạy đến nghĩa trang, tựa như là rượu đỏ uống với bò bít tết, không còn


gì hợp hơn.


Sau khi Alfred xuống xe, thì mở cái hộp ra, lấy ra thước dây mà đến trước mặt


Lão Saman, giúp ông ta đo đạc cơ thể.


Lão Saman giơ tay, mặc cho Alfred hành động.


Karen đi tới, lấy một điếu ra khỏi gói thuốc, đưa vào trong miệng cho Lão


Saman, sau đó dùng bật lửa châm thuốc giúp ông ta.


“Chiều này tôi có việc, phải đi sớm, ban đêm còn có một buổi họp.”


Lão Saman tức giận nói: “Lấy tủ lạnh đi rồi thì thái độ ngay lập tức lạnh lùng


như vậy à, lần trước ít ra còn đến đây nấu cái món sủi chảo gì đó cho ta.”


“Là bánh sủi cảo.” Alfred uốn nắn lại phát âm của Lão Saman.


“Chờ sau khi tôi tham gia bữa tiệc trở về, rồi đến tìm ông nấu bữa khuya sau,


nguyên liệu với đồ ăn tôi đã chuẩn bị trước trong tủ lạnh mới rồi, ban đêm tôi và


ông ăn lẩu.”


Lão Saman gật gật đầu, nói: “Cái này nghe còn tạm được.”


“Ông có yêu cầu gì đối với lễ tang, có thể đề nghị với Alfred, anh ta sẽ ghi chép


và sắp xếp lại.”


“Được rồi, được rồi, ta đã biết.” Lão Saman thúc giục nói, “Cậu cứ đi làm việc


của mình đi.”


“Vậy thì ban đêm gặp lại.”


Karen lái xe rời khỏi nghĩa trang, giữa trưa đi sẽ không gặp kẹt xe, sau hai mươi


phút, Karen đã đến chỗ nhà máy.


Cái nhà máy là nơi mà câu lạc bộ đấu vật và câu lạc bộ bắn súng cùng dung


chung, ông chủ theo thứ tự là Peia và Fanny, hai người này cũng đồng thời là


đàn chị đứng đầu một cái bang phái ở đó.


Cái này thật ra chỉ là để cung cấp “Địa điểm ăn chơi” cho người trong tiểu đội


mình nên mới thuận tay thành lập bang nhóm xã hội đen.


Karen đã là khách quen của nơi này, bảo vệ cũng không cản đường, sau khi đi


vào, Karen trực tiếp đi xuống tầng ngầm 1.


Đẩy cái cửa sắt lớn vào, làm cho Karen có chút ngoài ý đó chính là ở đây đang


có không ít người.


Tổng cộng có 12 người, ngoại trừ đội trưởng Neo ra, tất cả mọi người đều có


mặt.


Lần trước lúc gặp mặt ở cửa hàng thịt nướng, mấy người ngồi xe lăn cũng có


thể tự do đi lại, phương pháp điều trị của bệnh viện giáo hội rất tiên tiến, nhưng


cũng sẽ không dành cho người bình thường.


Bởi vì nhân viên nội bộ của giáo hội đến bệnh viện giáo hội điều trị sẽ được


giảm giá, nếu như là bị thương trong lúc làm nhiệm vụ vậy thì có thể được miễn


phí điều trị, không phải người của giáo hội thì sẽ không thể nào nhận được ưu


đãi như vậy.


Phải biết, cho dù ngay cả trang viên Ellen là gia tộc sỡ hữu rất nhiều sản nghiệp


trong thế tục, nhưng vẫn rất khao khát phiếu điểm.


Cái này nếu xem trên một góc độ nào đó đã thể hiện ra được hàm ý “Người


người bình đẳng”, cho dù tài sản trong thế tục có nhiều đến đâu đi nữa, nếu


không có phiếu điểm mà nói thì ngươi cũng không có cách nào để duy trì mạng


sống ở nơi này.


Tất cả mọi người đều có mặt ở đây, Karen chào hỏi với mọi người, đồng thời


trực tiếp ném cuốn bút ký có ghi mấy cái trận pháp cho Marlow, Marlow muốn


lấy ra một ít phiếu điểm để đưa lại thì bị Karen từ chối.


Trên võ đài, vừa mới có hai người giao đấu xong, là Zema cùng Cutro.


Wind chủ động đi về hướng Karen, cười nói: “Muốn nhìn thử màn giao đấu


giữa cậu và Gray.”


Gray đang đứng bên cạnh khẽ nhíu mày, chỉ là lại lập tức lại cảm thấy thoải


mái.


Hắn cũng không muốn trao đổi thêm với Karen, sau khi xác nhận Karen đã nắm


được kỹ xảo chiến đấu, hắn đã nói với Karen rằng những kinh nghiệm còn lại


cũng chỉ có thể tìm được từ trong chiến đấu thực, rất quả quyết mà chấm dứt


một tuần giao lưu.


Ngoại trừ Fanny và Peia ra, cũng không ai biết làm sao mà anh vượt qua được


một tuần này!


Mỗi ngày đều phải về nhà trong tình trạng cơ thể kiệt sức, tắm rửa xong từ


phòng tắm đi đến phòng ngủ với anh mà nói đều giống như đang bò núi.


Nhưng nếu như chỉ giao lưu một hai lần thì thật ra Gray cũng không cảm thấy


có vấn đề gì.


Lần này, mọi người đều ở đây cùng nhau giao lưu chia sẻ kinh nghiệm với


nhau, mình cũng không có khả năng sẽ bị anh kéo vào một cuộc đại chiến suốt


3 tiếng đâu.


“Được rồi.”


Karen trực tiếp đáp ứng, anh vẫn luôn rất mong đợi.


Trước khi giết Thuật Pháp Quan Luke, Karen đã thăng cấp lên Thẩm phán


Quan, tăng thêm tích lũy và thiên phú của mình từ lúc trước, nhưng cuối cùng


đến lúc giết chết Luke, cũng không thao tác được gì nhiều.


Sau khi về đến nhà, anh còn ký khế ước cộng sinh cùng với Pall, bây giờ trong


cơ thể của anh, tương đương việc có được hai loại hệ thống tín ngưỡng đang


cùng vận hành, một loại là Trật Tự còn một loại là Ánh Sáng, lại có thêm năng


lực huyết mạch của Thủy tổ Ellen từ Pall, Áo Giáp Hải Thần và Lưỡi Đao Ám


Nguyệt cũng được tăng thêm một bước.


Nếu dùng cách nói chuyện của đội trưởng Neo để mà hình dung thì đó đại khái


có nghĩa là: Karen tựa như đang đỏ mắt, cầm súng bắn nước thấy người đi trên


đường liền muốn bắn vào mặt họ, sau đó dẫn người ta vào trong rừng cây nhỏ.


Bởi vì Karen bây giờ cũng không chỉ đơn giản là cầm một món đồ chơi để đi


khoe khoang, mà là chính anh ta cũng rất muốn biết, cái món đồ chơi mới của


mình có thể làm được những gì.


Nếu nói theo một cách khác thì bây giờ Karen đã mất đi cột mốc để đánh giá về


khả năng của bản thân.