MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 654: Sự nghiền ép từ Karen (4)

Số 13 Phố Mink

Chương 654: Sự nghiền ép từ Karen (4)

1,268 từ · ~7 phút đọc

Karen rút lại thanh kiếm gác trên vai của Gray, Gray cười cười, giơ lên hai tay


của mình: “Đây quả thật không biết phải đánh làm sao.”


“Là do sự chỉ dạy rất tốt của ngài.” Karen nói.


“Da mặt của ta phải dày đến mức độ nào để có thể phun ra một câu là: Ta cảm


thấy rất vui mừng.”


“Thật ra mà nói thì nếu đánh lại một lần nữa thì sẽ không giống như vậy.” Karen


nói.


Bởi vì Gray giống như là một vị sát thủ, chủ động cận chiến so sức mạnh với


Karen, một là do hắn phán đoán sai khả năng phòng ngự lúc này của Áo Giáp


Hải Thần, đòn tấn công không thể ảnh hưởng đến Karen, thứ hai là do không


ngờ tới việc năng lượng thuộc tính Hỏa trong người Karen có thể nung nóng


cây thương mà hắn đang cầm.


Nếu như hắn sử dụng khẩu súng lục của mình thì cũng sẽ không giống vậy;


Lại nếu như hắn có thể biết trước mà tránh đi những điểm này, lựa chọn chiến


đấu lại với Karen một lần nữa thì có thể sẽ chống cự được trong một khoảng


thời gian rất lâu, ít nhất cũng sẽ không bị tước vũ khí một cách đơn giản như


vừa nãy.


“Nếu như là lần đầu chiến đấu, phân định sống chết, ta đã chết rồi, ta rất chờ


mong được nhìn cậu và đội trưởng chiến đấu với nhau.” Sau đó, Gray quay


người, nhìn về phía bên dưới, lại nhìn về Wind đang lùi về sâu trong đám người,


hét lên:


“Wind, đến lượt cậu lên trao đổi kìa!”


Wind vốn đang muốn né tránh lần này, trên mặt nở nụ cười, vẫn là nhảy lên trên


võ đài, quay người về phía Gray, không khỏi nhỏ giọng mà mắng:


” Làm khó cho anh rồi, giữ bí mật lâu như vậy, thế mà luôn ở đây mà học trộm.”


“…” Gray.


Gray rất muốn giải thích, nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì


chính hắn đều cảm thấy việc này rất hoang đường, cũng không mong rằng


người khác có thể tin tưởng.


Cũng không thể nói, lúc lần đầu chiến đấu, ngay cả tư thế cầm kiếm của Karen


cũng không đúng tiêu chuẩn a?


Winde cúi đầu một chút về phía Karen, Karen cũng cúi đầu trả lễ.


Lập tức, thân hình Wind hóa thành một làn sương mù màu xám, bắt đầu lượn lờ


trong khu vực võ đài, hắn ta quen dùng chiêu này trong lúc chiến đấu, dùng tốc


độ tuyệt đối để quấy rối đối phương, còn nữa, có ví dụ của Gray ở trước mắt,


hắn cũng không dám mạo hiểm mà chiến đấu giáp lá cà.


Thấy cảnh này, Karen cũng không sử dụng thuật pháp mà mình tiện đường học


được khi ăn mì lúc trưa.


Võ đài cũng chỉ lớn như thế, không phải sao?


Karen bắt đầu ngâm xướng: “Trật tự —— Bức tường bảo hộ!”


“Ông!”


Một vách tường to lớn xuất hiện trên võ đài, nhưng Wind trực tiếp lách qua.


“Cậu ta đang muốn làm gì thế?” Kunxi nghi ngờ nói.


Gray vừa mới bước xuống từ võ đài, đứng bên cạnh nói: “Lôi đài chỉ có rộng có


bấy nhiêu đó, cậu ta đang muốn dùng các bức tường để thu hẹp lại không gian


di chuyển của Wind.”


“Có thể làm được à? Vậy thì phải triệu hồi ra bao nhiêu bức tường mới được,


sức mạnh linh tính có đủ không?” Kunxi hỏi.


Nghe được vấn đề này, khóe miệng của Gray giật giật.


Hỏi sức mạnh linh tính của cậu ta có đủ hay không à?


Gray thật đúng là không cách nào trả lời vấn đề này, bởi vì ngoại trừ mấy ngày


đầu tiên, mấy ngày còn lại sau này Gray đều bị ưu thế về sức mạnh linh tính


vượt trội của Karen nghiền ép dưới đất đến nỗi chỉ cảm thấy sự tuyệt vọng và


bất lực khắc sâu trong lòng.


Mới đầu, Wind cũng không biết Karen đang muốn làm gì.


Cho đến khi, bức tường thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Bức tường bảo vệ thứ


mười hai xuất hiện, Wind rốt cục phát hiện ra vấn đề.


Hắn thử dùng sức mạnh của mình để phá hủy những bức tường này, nhưng cái


thuật pháp sơ cấp có thể học được từ lúc thần bộc kia, vào thời điểm này lại


kiên cố đến mức làm cho Wind cảm thấy tuyệt vọng, dao găm của hắn đang


không ngừng chém qua chém lại, lại từ đầu đến cuối không có cách nào phá vỡ


ra một khe hở.


Nếu như Wind biết trước đây có một vị Thuật Pháp Quan triệu hồi ra hai bộ


xương khô dùng lưỡi hái mà chém mạnh vào trên mấy bức tường này cũng


không phá hủy được chứng thì trong lòng của hắn chắc sẽ cảm thấy dễ chịu hơn


một chút.


Mười hai bức tường bảo hộ xuất hiện, phong tỏa toàn bộ không gian còn lại trên


võ đài.


Sau đó, Karen giơ lên thanh kiếm dài, chuẩn bị bắt cá.


Thấy thế, Wind không chọn việc rời đi võ đài mà nhận thua một cách có phong


độ, mà là xuất hiện tại chỗ, giơ hai tay lên, dùng cách thức thẳng thắn nhất mà


nói:


“Ta thua rồi.”


Ngay sau đó, Wind còn bổ sung thêm một câu:


“Cậu đang bắt nạt người khác đấy.”


Karen phất tay, dỡ bỏ tất cả bức tường đã triệu hồi.


Trận chiến giao hữu này dùng phương thức rất hòa bình mà kết thúc.


Karen cười cười: “Đây không phải là chiến đấu thực tế, nếu thực chiến thì chắc


chắn tôi không bắt anh được.”


Wind cũng không quan tâm đến chút mặt mũi này, nói thẳng: “Nhưng tôi cũng


không dám tới gần cậu.”


Lập tức, Winde quay người mặt nhìn về phía các đội viên đang đứng ở dưới, nói


lớn:


“Các người có thể hoan hô, bởi vì thực lực của tiểu độ chúng ta, bởi vì sự gia


nhập của Karen mà trở nên càng thêm mạnh mẽ!”


Mọi người ngay từ đầu đều chỉ cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng không ai ghen


ghét gì, người thua, cũng nhận thua rất dứt khoát, không cảm thấy tức giận chút


nào.


Bởi vì tất cả mọi người ở đây đều rõ ràng, chỉ có những con chó săn dẫn đầu


càng mạnh mẽ, những con chó săn theo sau như bọn họ, mới có thể có cơ hội ăn


thêm nhiều thịt, có thêm nhiều tài nguyên để dùng!


Bọn họ sẽ chỉ vì thế mà cảm thấy vui vẻ, vì thế mà cảm thấy kích động, ai


không muốn mình tham gia vào một tiểu đội có sức cạnh tranh càng mạnh hơn?


Chỉ có kẻ ngu mới thấy không vui!


Cho nên, tất cả mọi người phía dưới đều giơ hai tay lên, bắt đầu nhiệt liệt reo


hò.


…


Bên ngoài nhà máy, một chiếc xe ngừng lại, lái xe là Richard.


Neo ngồi ở vị trí kế bên ghế lái chỉ chỉ vào bên trong,


Nói:


“Xuống xe đi, ta mang cậu vào gặp thành viên trong tiểu đội.”


Vẻ mặt Richard kích động liều mạng mà gật đầu:


“Được rồi, đội trưởng, tôi… Tôi… Tôi vẫn luôn mong chờ khoảnh khắc này!”