MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 680: Âm thanh của gạch rơi xuống đất (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 680: Âm thanh của gạch rơi xuống đất (1)

1,148 từ · ~6 phút đọc

Karen ngồi phía dưới nhìn về phía Derius đang ngồi trên bàn đàm phán, trong


đầu hiện ra cảnh Derius nắm lấy cổ áo của Chủ giáo Bern chất vấn ông ta vì sao


dám nghi ngờ lòng trong thành của anh ta dành cho Trật Tự, cũng hiện ra cảnh


anh ta bị Trùng Không Gian trong cơ thể hành hạ đến mức lên lên vách tường.


Trong chốc lát, Karen không cách nào phân biệt rõ ràng, đến cùng cái nào, mới


thật sự là anh ta.


Có lẽ, tầng lớp cấp cao của Trật Tự Thần Giáo cũng không thể nào xác định


được, nếu không sẽ không có tình huống cố ý bỏ thuốc vào thức ăn kia xảy ra.


Siti nhận được vị trí tọa độ không gian giả, vậy thì cái tọa độ không gian kia


được ai cung cấp?


Karen khom lưng mình xuống một chút, lựa chọn một tư thế ngồi ghế thoải mái


hơn, may mắn là, anh ta cũng không cần phải thận trọng suy nghĩ, cũng không


cần mình phải đưa ra quyết định gì, dù sao mình cũng không phải là thành viên


của Kỵ Sĩ Đoàn thứ 7 gì đó, người bị nhốt trong cái không gian kia cũng không


phải là mình, cho mình hoàn toàn có thể ném hết mọi lo toan và phiền não ra


ngoài cửa sổ, chỉ cần đơn giản thưởng thức màn tranh đấu này.


Cái này so sánh với kịch nói còn hấp dẫn hơn nhiều, rốt cuộc, kịch nói còn cần


phải có kịch bản, nhưng thực tế càng chân thật hơn.


Quả nhiên, sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi của hai bên, cuộc đàm phán tiếp


tục.


Nhưng cuộc đàm phán hôm nay so với ngày hôm qua đã bớt mùi thuốc súng


nồng nặc hơn, mọi người thật sự bắt đầu một cuộc kì kèo mặc cả, mỗi một điều


khoản đều vô cùng nghiêm túc, không có náo nhiệt bằng hôm qua, nhưng tính


chuyên nghiệp tăng lên rất nhiều.


Thậm chí có chút khó có thể mà tưởng tượng, những người chuyên nghiệp như


thế này, làm sao cưỡng ép tâm trạng của mình để bày ra cái thái độ cãi nhau,


phun nước bọt, xắn tay áo như ngày hôm qua.


Chỉ là bầu không khí chuyên nghiệp này, lại khiến cho Fanny và Peia khổ sở,


bọn họ thật sự rất không thích bầu không khí nghiêm túc và trang nghiêm như


thế này, không bao lâu sau bọn họ đã lại bắt đầu ngủ gà ngủ gật.


Karen thì lấy ra bản bút ký mà mình đem đến, thỉnh thoảng lại tô tô vẽ vẽ, cũng


không phải đang ghi chép gì, bởi vì những thứ mà anh ta viết vào đây cũng sẽ


không xem lại, có lẽ cái bản bút ký ngay sau lúc trả phòng cũng sẽ quên mang


theo mà làm mất;


Nhưng như vậy thì sẽ có cảm giác hòa nhập với bầu không khí xung quanh vào


lúc này hơn.


Càng đi sâu vào đàm phán, thời gian cũng đang không ngừng trôi qua, lúc giữa


trưa, Peia và Fanny tỉnh lại từ giấc ngủ, hai người sau khi đi ra phòng vệ sinh để


ăn uống rồi lại quay trở về phòng hội nghị mà ngủ gà ngủ gật.


Đợi đến lúc đã hơn ba giờ chiều, Karen rõ ràng cảm giác được mình đang đói


bụng, không phải cảm giác đói bụng mà dạ dày truyền đến, mà là phát hiện khả


năng tư duy của đầu óc mình có chút mơ hồ, không thể tập trung hiệu quả như


lúc trước.


Quả là một cuộc đàm phán đặc sắc, làm mình nghe đến mê mẩn.


Karen cởi áo khoác của mình ra, mặc áo khoác của Fanny lên người của mình,


áo khoác có phong cách trung tính, Karen mặc vào cũng không cảm thấy có gì


không hợp.


Đứng dậy, đi ra phòng vệ sinh, vừa đi mấy bước, Karen đã cảm thấy bước chân


có chút nặng nề, cái áo khoác này thật sự rất nặng.


Đi vào cửa phòng vệ sinh, Karen lấy thịt bò và nước chanh từ trong áo ra, thịt


bò này cùng loại với thịt bò hầm, mùi tương xứ Wien có chút nặng mùi, nhưng


người ta trong lúc đói bụng cũng sẽ bỏ qua những khuyết điểm này.


“Ta cũng không mang theo đồ ăn, ai biết lại trở thành như vậy chứ, ta nghĩ là


buổi trưa thì mở tiệc rồi, phòng hội tiệc cũng đã chuẩn bị xong!” Đây là tiếng


của Leon.


“Đáng chết, cái đám Pamirez giáo này thật khó chơi, cũng dám cắn ngược lại


chúng ta một phát, quả thật nên trực tiếp chơi chết bọn hắn.” Đây là tiếng của


Laure.


“Bây giờ chơi chết bọn hắn hay không cũng phải là vấn đề, bọn hắn thật ra cũng


chẳng quan trọng gì, chính bọn hắn cũng rõ ràng bản thân không có gì quan


trọng, nhưng vấn đề bây giờ vẫn là thể diện của Trật Tự Thần Giáo chúng ta.”


“Siti trưởng lão và…”


“Im lặng, Trưởng Lão Thần Điện làm sao đến lượt hai chúng ta bàn luận?”


Karen đang ngồi nhai thịt bò, nhìn xem Leon và Laure đang đi vào rửa mặt,


cùng lúc thì bọn họ cũng đang nhìn Karen, nói cho đúng thì là đang nhìn xem


cục thịt bò lớn kia trong tay của Karen.


Hai người thanh niên, đồng loạt liếm môi một cái, phải biết, bởi vì hội nghị tối


hôm qua kết thúc quá muộn, sáng nay thức dậy trễ, bọn họ ngay cả bữa sáng


cũng còn chưa kịp ăn, vốn định để đến bữa tiệc buổi trưa tiện thể ăn luôn một


lần, ai biết được buổi tiệc trưa cũng bị hủy bỏ.


“Cho ta một miếng, nhanh lên, xé cho ta một miếng.” Leon không chút khách


sáo mà chạy đến trước mặt Karen hối thúc.


“Đúng đúng đúng, cũng cho ta một miếng, cho ta một miếng.” Laure cũng đi


theo tới.


“Cái này tôi đã cắn rồi.” Karen nói.


“Ta không ngại.” Leon nói.


“Ta cũng không để ý.” Laure đưa tay muốn chụp lấy cục thịt bò trên tay Karen.


“Nhưng tôi để ý.” Karen lui về sau hai bước né tránh hai người bọn họ.


“Này, cậu không thể làm như thế được!” Leon thúc giục nói.


“Hôm qua cậu còn ăn bánh mì và uống sữa bò của chúng tôi đấy, anh bạn à, cậu


không thể vô tình như vậy.”


“Ý của tôi là, chỗ tôi vẫn còn đồ ăn.”


Karen đưa tay mò vào trong túi áo khoác, lấy ra một con gà nướng được bọc kỹ


trong túi, còn có xúc xích