MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 686: Tuyên chiến (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 686: Tuyên chiến (1)

1,514 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm, Karen lấy một cái khăn nóng đăp lên trên mặt, sau thật lâu mới lấy


xuống, nhìn xem hai mắt mình trong gương nổi đầy vệt máu vì tối hôm qua


không ngủ đủ giấc.


Nơi này quả thật là một nhà tù, đợi càng lâu, cơ thể càng thêm tiều tụy.


Fanny và Peia vẫn mặc quần áo của ngày hôm qua, hôm nay hai người rất đầy


đặn như cũ.


Cho nên, cho dù đôi khi bọn họ cùng nhau làm một vài hành vi quấy rối tình


dục đối với mình, nhưng Karen rất khó mà cảm thấy phản cảm đối với họ.


Suy cho cùng thì, giấu một đống đồ ăn dưới áo khoác cũng không phải là một


việc thoải mái gì, nhưng nếu bọn họ đã mang đủ đồ ăn rồi thì Karen cũng không


cần nhét đồ ăn vào trong người.


Thay quần áo xong, Karen mở cửa, phát hiện Derius đang đứng trong hành


lang.


Dựa theo thói quen, đều là Karen đến trước phòng gõ cửa chờ anh ta đi ra.


Anh ta mới là người đang thật sự ở tù, bởi vì không có đám người của Karen đi


theo cùng, cho dù là thang máy anh ta cũng không vào được, trên cơ bản cũng


không có cách nào để rời khỏi cái tầng này.


“Thưa ngài, ngài đã chuẩn bị xong rồi chứ?” Karen hỏi.


Derius gật nhẹ đầu.


Karen dẫn đường, đám người cùng bước vào trong thang máy.


Sáng nay trên mặt Richard đeo thêm một cái mặt nạ bạc, mặc dù không có cách


nào trông thấy vẻ mặt của cậu ta, nhưng có thể thấy được cơ bắp trên người cậu


ta đều căng lên là có liên quan đến cái mặt nạ này, trong lòng của cậu ta đang rất


phấn khích.


Đến tầng của phòng hội nghị, đám người cùng bước vào phòng họp.


Thời gian bây giờ đã là bảy giờ rưỡi.


Derius trực tiếp bước đến bàn đàm phán, Karen thì cùng với Fanny và Peia ngồi


lại chỗ cũ.


Nhân viên của hai bên cũng đã tiến vào phòng họp, Karen trông thấy trên thần


bào của rất nhiều người đều phình ra như cái trống, không ít người phình ra ở


chỗ bụng, thoạt nhìn qua cứ ngỡ rằng là trong lúc cuộc đàm phán diễn ra đã làm


cho không ít người mang thai, không phân biệt là nam hay nữ.


Tất nhiên, bài học trong hai ngày trước, đã khiến cho tất cả mọi người phải biết


thích nghi, có rất nhiều cách để gặp mặt thần, nhưng dùng cách chết đói để gặp


thần thì có chút thất lễ.


Leon và Laure thì ôm theo một cặp tài liệu đi vào, nghĩ đến bên trong chắc chắn


không chỉ có tài liệu, sau khi ngồi xuống, hai người còn cố ý cười cười mà nhìn


về phía Karen.


Tóm lại, các chi tiết trên toàn hội trường làm cho người ta cảm thấy buồn cười,


đoàn đại biểu của hai bên trên bàn đàm phán đang tranh luận với nhau để quyết


định sự tồn vong của Pamirez giáo, còn đám người phía dưới thì vì sự sống còn


của mình mà tìm cách.


Nguyên nhân của hiện tượng này đều đến từ Điều lệ bảo an, các quy tắc trong


Điều lệ cùng nhau vận hành đã dẫn đến cục diện trong cái hội trường này mất


cân bằng, vừa không cung cấp thức ăn nước uống cho tầng lầu này, lại không


cho phép những người không phải nhân viên quản lý tài liệu của hai bên mang


theo ba lô hay cặp tài liệu vào đây.


Cuối cùng dẫn đến việc mọi người vì mang một ít thức ăn theo mà phải lén lén


lút lút như ăn trộm, còn phải mặc theo áo khoác dày cộm ở trên người.


Nhưng mà, chẳng lẽ mấy vị lãnh đạo ở trên bàn đàm phán kia không nhận ra


vấn đề này sao?


Bọn họ chắc chắn cũng nhận ra, nhưng bọn họ được cung cấp thức ăn, nếu đã


không có gì ảnh hưởng đến bản thân thì họ cũng lười mà đi sửa mấy cái điều lệ


trong phòng họp này, dù sao những người tham dự đàm phán lần sau cũng


không hẳn là bọn họ.


Karen thậm chí cảm thấy mấy người ngồi trên bàn đàm phán vì trông thấy đám


nhân viên đói đến mức da bụng dán vào da lưng mà cảm thấy một loại cảm giác


thoải mái.


Tới gần 8 giờ, nhân viên của hai bên đều đã đến đủ, hội nghị sắp bắt đầu.


Nhưng vào lúc này, Derius đứng dậy rời đi bàn đàm phán, đi về phía cửa phòng


hội nghị.


Ba người Karen lập tức đứng dậy, cùng đi theo anh ta ra ngoài.


Mục tiêu được bảo vệ chỉ có quyền lợi không bị hạn chế sự tự do khi đang ở


trong phòng, một khi rời khỏi phòng, nhân viên bảo vệ phải lập tức đi theo,


không thể để cho mục tiêu rời khỏi tầm mắt của mình.


Rất nhiều người trong hội trường nhìn thấy cảnh này cũng rất bất ngờ.


Leon nói với Laure bên cạnh: “Hắn ta đang làm gì thế?”


Laure nói: “Chẳng lẽ tới gần lúc họp, nhớ ra mình quên đi vệ sinh?”


Hướng đi của Derius không phải là nhà vệ sinh, mà là hướng về phía ngược lại,


ở chỗ này có hai cái hội trường nhỏ hơn, nhưng nơi này không phải dùng để


họp, mà là pháp trận truyền tin.


Hai cánh cửa đều đóng chặt, nhưng Derius trực tiếp đi đến cạnh hai cánh cửa đã


khóa trái kia, sau đó cơ thể vặn vẹo rồi trực tiếp chui qua cửa đi vào trong.


Karen, Peia và Fanny cũng đi theo, sau khi bước vào, Karen nhìn thấy bên trên


có một cái trận pháp, phía trên thì có mười mấy viên đá quý màu xanh lam đang


nổi bồng bềnh trên không trung.


Mấy tên thần quan của Pamirez đang ngồi trên bàn mà sắp xếp tài liệu, thấy


Derius tiến vào, bọn họ lập tức hành lễ chào, một người cầm đầu tiến lên phía


trước nói:


“Thưa Thần tử, chúng tôi vừa mới khởi động trận pháp, đang chuẩn bị tiếp nhận


ý kiến phản hồi của bản sơ thảo đã gửi về tối hôm qua, trận pháp ở phía bên kia


cũng đã khởi động xong.”


“Gửi yêu cầu đến ngài Giáo tôn, ta muốn gặp mặt ngài ấy.”


“Vâng, thưa Thần tử.”


Mấy tên thần quan của Pamirez giáo bắt đầu điều chỉnh trận pháp truyền tin.


“Thưa Thần tử, đã gửi yêu cầu.”


Chỉ chốc lát,


“Thưa Thần tử, trưởng quan chấp hành đã đồng ý yêu cầu của ngài.”


“Tốt, các ngươi ra ngoài đi.”


“Vâng.”


“Vâng.”


Mấy tên thần quan của Pamirez lui ra khỏi phòng.


Ba người Karen thì vẫn đứng tại chỗ.


Mọi khi cũng sẽ không xuất hiện loại tình huống khó xử như thế này, bởi vì


mục tiêu được bảo vệ có thể để cho thuộc hạ của mình đi truyền tin, nhưng lần


này Derius muốn tự mình truyền tin.


Anh ta có thể xua đuổi người dưới trướng mình, lại không có cách nào để đuổi


đi ba người Karen, dù là việc này rất bất tiện và cũng không hợp lý, chả khác gì


việc cởi quần mà xì hơi cả.


Nhưng cái này cũng tương tự với tình huống của mọi người trong phòng hội


trường lúc nãy vậy, Điều lệ bảo an và Điều lệ hội nghị mâu thuẫn với nhau,


khiến cho tình huống khó xử này xuất hiện.


Ở trung tâm khu vực trận pháp, những biên đá quý phát ra ánh sáng màu xanh


lam, hội tụ thành hình ảnh của một người phụ nữ, hình ảnh của cô ta có chút mơ


hồ, chỉ có thể nhìn ra vóc dáng và quần áo cơ bản.


Tóc dài, váy dài, vóc dáng rất cao, eo rất nhỏ, ngực lại to đến mức bất bình


thường.


Karen cẩn thận phân biệt một hồi, mới phát hiện trước người của cô ta cũng có


mấy viên đá quý đang trôi bồng bềnh, vừa lúc chắn ở trước ngực của cô ta, hình


ảnh của hình chiếu bị chồng lên nhau.


“Thần tử.”


“Thưa Trưởng quan chấp hành, xin giúp ta đánh thức Giáo tôn, ta muốn gặp mặt


riêng với Giáo tôn.”


“Giáo tôn vừa mới ngủ, chuyện rất khẩn cấp sao?”


“Đúng vậy, rất khẩn cấp.”


“Được rồi, chờ một lát.”


Người phụ nữ rời khỏi trận pháp.


Qua khoảng năm phút sau, bên trong trận pháp xuất hiện bóng người của một


ông lão, kỳ lạ là, khi ông ta xuất hiện, hình ảnh lại cực kỳ rõ ràng, giống như là


người thật xuất hiện ở đây vậy