MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 702: Sự thật (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 702: Sự thật (3)

1,341 từ · ~7 phút đọc

“Cậu có kẻ nào lãnh đạo ở trên không?” Neo hỏi Karen.


“Tôi không có…”


“Vừa đúng lúc ta cũng không có, cho nên, chúng ta đều không có cấp trên để


báo cáo thì sao có thể tính là nội gian?”


“Cái này…”


“Cậu biết không, có rất nhiều kẻ thu mua tin tức của Thần Giáo vốn dĩ chính là


người của Thần Giáo, câu cá thì chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn việc nhảy xuống


nước bắt cá, không phải sao?”


“Tôi đã hiểu được thưa đội trưởng.”


“Tốt, ta muốn đi giao dịch rồi, cậu xuống dưới lầu gọi cho ta một ly rượu máu


giống lúc nãy, ta nghĩ một chút nữa sau khi chốt lệnh giao dịch xong thì tay ta


vẫn sẽ run một chút, dù sao cũng là toàn bộ tiền tiết kiệm.”


“Được rồi, đội trưởng.”


Chốc lát, Karen bưng một ly rượu máu lên lầu, trông thấy đội trưởng đã chốt


lệnh giao dịch xong mà ngồi ở đó, nhìn vào hai tay của đội trưởng quả thật đang


run lên.


“Đội trưởng, rượu đây.”


Neo tiếp nhận ly rượu, uống một hớp lớn, nói: “Tiếp theo cậu sẽ về nhà phải


không?”


“Đội trưởng ngài còn có sự sắp xếp gì khác sao?”


“Ta muốn đến bên ngoài cao ốc giáo vụ của Luân Hồi Thần Giáo để ngắm trăng


một chút.”


“Tôi cũng muốn đi.”


Neo nhìn xem Karen, hỏi:


“Cho nên, lần trước cậu trông thấy cao ốc giáo vụ của Thần Giáo chúng ta bị


sập, nhất là khi trông thấy cái tầng của nhà kho và cửa hàng rơi xuống, trong


lòng có phải cũng có một chút kích động hay không?”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Đáng tiếc lúc ấy bên cạnh còn có vài vị Thuật Pháp


Quan đang canh giữ.”


Neo thở dài,


Nói:


“Ta đang cảm thấy đáng tiếc vì khi đó trời còn sáng.”


…


“Kẹt kẹt…”


Cửa sắt bị mở ra, Derius bị đeo đầy gông xiềng trên người được áp giải từ trong


phòng giam vào một phòng làm việc.


Ở chỗ này, Derius nhìn thấy một người mặc bộ giáp màu đen… đó chính là cha


của anh ta… Chủ giáo Bern.


Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Rất xin lỗi, nhà tù của quân đồn trú đã rất lâu


không được sử dụng, hoàn cảnh bên trong chắc chắn rất tồi tệ.”


“Ông là, người của Kỵ Sĩ Đoàn sao?”


“Con chắc hẳn phải cảm thấy hãnh diện vì việc này, bởi vì cha của con không


chỉ là một Chủ giáo của Đại khu Thành phố York, ông ta đồng thời còn từng là


một thành viên vinh quang của Kỵ Sĩ Đoàn, mặc dù đã giải ngũ, nhưng ta còn


vẫn còn giữ lại quân hàm trong Kỵ Sĩ Đoàn, nói một cách chính xác thì thân


phận Chủ giáo, mới là chức vị phụ của ta.”


“Ông đã sớm hợp tác với Giáo tôn rồi sao, mục tiêu lần này của Trật Tự cũng


không phải là Pamirez giáo, mà là sử dụng Không Gian Sứ Giả như là một cái


bàn đạp.”


“Con rốt cuộc hiểu ra rồi sao?”


“Vào lúc ta biết được không gian giam cầm đã bị sụp đổ, ta đã hiểu ra, không có


sự phối hợp từ Giáo tôn, cái vở kịch này sẽ không thể nào diễn tiếp được.”


Anh ta dù đã kịp thời thông báo cho chính Giáo tôn, nhưng sự việc cũng không


có gì thay đổi, nhưng anh ta tin chắc rằng, giáo tôn có năng lực có thể ngăn cản


tất cả mọi chuyện xảy ra.


“Ừm, đúng vậy, thật ra thì thời gian mà Trật Tự thẩm thấu vào và nắm quyền


Pamirez giáo, còn lâu hơn rất nhiều so với tưởng tượng của con đấy.”


“Cho nên, lần này Trật Tự chân chính mục tiêu, là ai?”


“Con có biết là ai đã phá hủy không gian giam cầm hay không? Đội trưởng của


tiểu đội duy trì trận pháp Kangda, chắc con cũng không lạ gì với người này đâu


nhỉ, hắn từng cùng cạnh tranh vị trí Thần tử với con, nhưng đã thất bại.”


“Là hắn ta sao?”


“Đúng vậy, là hắn, hắn và đồng bọn của mình, lúc chuẩn bị trốn đi sau khi phá


hủy không gian giam cầm, đã kịp thời bị bắt giữ, còn bắt được một nhóm tiếp


ứng để giúp hắn ta trốn đi.


Trừ cái đó ra, còn có Thần Khí Không Gian —- Tĩnh Lặng của Pamirez giáo bị


hắn trộm được, quá trình phạm tội của hắn cũng đã được ghi chép lại một cách


rõ ràng, có thể xem như là người và tang vật đều bắt được, chứng cứ tỉ mỉ xác


thực.


Trên thực tế, hắn cũng rất giống với con đấy, những năm này, con nói con vẫn


luôn muốn ca ngợi Trật Tự, còn hắn chắc hẳn là cũng rất muốn lớn tiếng mà ca


ngợi Luân Hồi.”


“Mục tiêu chính là Luân Hồi thần giáo sao.”


“Công kích giáo hội cỡ trung như Pamirez giáo mà dùng lý do và mượn cớ như


thế cũng sẽ không thích hợp. Nhưng nếu như mục tiêu là giáo hội chính thống


như Luân Hồi Thần Giáo thì Trật Tự, hoàn toàn chính xác cần một cái lý do để


có thể thuyết phục toàn bộ thế giới Giáo hội.


Chúng ta đã lấy được lý do này, bằng một cách không thể nào chối cãi và phủ


nhận, vì lý do này chính là sự thật, đó là Luân Hồi Thần Giáo nổi dậy làm loạn


Trật Tự, Trật Tự, chỉ là phản kích tự vệ.


Ngày mai, sau khi Trật Tự Nguyên Lão Hội nhận được những bằng chứng này,


sẽ công bố tội ác của Luân Hồi Thần Giáo với toàn bộ thế giới Giáo Hội, Trật


Tự Thần Giáo chúng ta sẽ tuyên chiến với Luân Hồi Thần Giáo!”


“Ha ha ha… Ha ha ha…”


Drius nở nụ cười, cười đến nỗi nước mắt tràn trên khóe mi.


Bern chỉ ngồi ở chỗ đó, để Derius giải tỏa cảm xúc của mình, nhưng thỉnh


thoảng nhìn về phía đồng hồ, tựa như đang tính toán thời gian cho con mình giải


tỏa cảm xúc.


Rốt cục, một lần nữa Derius ngẩng đầu lên, nhìn xem người cha đang ngồi đối


diện trước mặt mình:


“Cho nên, các người đã sớm lên kế hoạch từ trước, mục tiêu chiến tranh, lý do


chiến tranh, bàn đạp chiến tranh, tất cả đã được các người chuẩn bị từ lâu.


Vậy còn ta, còn ta là gì trong cái kế hoạch này?


Ta chỉ là một cái thằng hề sao? Một thằng hề không biết vai diễn của chính


mình mà vẫn cố ra sức mà diễn hề, ha ha ha, thật sự là quá buồn cười.


Bởi vì, bất luận ta có lựa chọn ra sao, bất luận làm cái gì, thật ra cũng sẽ chẳng


có gì ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng đã được tính trước, không phải sao?”


“Đúng thế.”


“Vậy thì vì cái gì ông còn muốn đưa ta vào Pamirez giáo!


Nếu như có thể làm lại từ đầu, ta không muốn đi làm cái thần tử gì đó, mặc dù


ông cũng không phải một người cha tốt, nhưng ta vẫn là hi vọng có thể ở cùng


một chỗ với người nhà của mình.”


“Thật ra thì từ trước đến nay con vẫn luôn ở cùng một chỗ với người nhà của


mình đấy thôi.”


“Là ai?”


“Sau khi con tiến vào Pamirez giáo, ai là người đã cho con sự dìu dắt và giúp đỡ


lớn nhất?”


Trên gương mặt của Derius lộ ra biểu cảm không dám tin, mở to hai mắt nhìn,


có chút mờ mịt mà nói:


“Giáo tôn?”


Bern cười cười,


Nói:


“Con nên gọi ông ấy là… ông nội.”