MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 715: Cậu ta chỉ là một tên thần bộc (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 715: Cậu ta chỉ là một tên thần bộc (3)

1,228 từ · ~7 phút đọc

Bertha thì nói với Neo: “Ngài còn không có nói cho tôi xưng hô của ngài?”


“Ngươi biết được cái tiệm chụp ảnh này từ nơi nào.”


“Trong một bản bút ký cổ xưa, chủ nhân của cuốn bút ký ghi chép lại ông ta có


hai người bạn tốt, cả ba người đều thích chụp ảnh, cùng nhau đồng thời mở một


tiệm chụp ảnh, lấy tên của một người bạn để đặt tên cho tiêm chụp ảnh Gores


này, một người bạn khác thì bố trí một trận pháp dịch chuyển bên dưới tiệm


chụp ảnh này.


Quyển sổ kia vốn là tôi vô ý lấy được, tôi có thể xác nhận đã qua nhiều năm


như vậy, cũng không có ai khác xem qua nó.


Sau khi tôi đến Thành phố York, đã tìm được tiệm chụp ảnh này, chủ cửa hàng


nói, tiệm chụp ảnh này là do ông nội và hai người bạn cùng nhau thành lập, bây


giờ đã truyền được ba đời.


Vị chủ tiệm này cũng không biết bên dưới tiệm chụp hình của nhà mình còn che


giấu một chỗ như thế này, tôi đã từng tiến vào trong nơi này, chiêm ngưỡng qua


dấu vết của tiền bối Ánh Sáng để lại trước đây.”


“Lúc trước ngươi có nói, người bố trí nó, đã chết rồi sao?”


“Đúng vậy, bởi vì trong phần sau của bản bút ký, chủ nhân của nó có ghi chép


rằng ông ta đã từng tận mắt nhìn thấy cảnh người bạn kia của mình bị hành


quyết tử hình.”


“A, chết rồi à.”


“Giọng nói của ngài nghe có vẻ rất trẻ trung, ý của tôi là, không giống như là


người lớn tuổi, ngài nói là ngài là người bố trí trận pháp này, là đang nói về vị tổ


tiên của ngài đã bố trí nơi này sao?”


“Tên gọi của người bố trí trận pháp này bên trong bản bút ký kia là gì.”


“Ngoại trừ cái tên Gores này, tác giả đều là dùng cách viết khác trong chữ


Markle để ghi chép tên của mình và của người bố trí trận pháp, cũng không để


lại tên thật.”


“Không có để lại tên à…”


“Trước đó tôi cũng muốn tiếp tục điều tra nội dung bên trong bản bút ký, bao


gồm thân phận của chủ nhân cuốn bút ký và thân phận của người bạn tốt nhất


mà ông ta nhắc đến, bởi vì trong miêu tả của chủ nhân cuốn bút ký, chính ông ta


là một người được gột rửa bởi ánh sáng thần thành mà người bạn kia của ông ta


thì là người được Ánh Sáng chú trọng.


Nhưng trong hệ thống mà tôi nhận biết, cũng không biết ở Thành phố York còn


có một gia tộc Ánh Sáng truyền thừa lại, càng đừng đề cập đến là có hai cái;


ngài biết đấy, Trật Tự vẫn luôn khống chế Wien, Ánh Sáng rất khó để có thể


phát triển ở đây.


Chỉ là, bởi vì lần ngoài ý muốn lúc trước, thân phận của chúng ta bị bại lộ, kế


hoạch tiếng chuông chỉ dẫn thời cơ đã thất bại, thuộc hạ của tôi và cả tôi, đều


không thể không nhanh chóng rút khỏi nơi này, cho nên kế hoạch điều tra nơi


này mà tôi đề ra lúc trước khi đến đây, cũng không thể không kết thúc.”


Neo nhìn Bertha, nói: “Ta cảm thấy ngươi có thể một lần nữa bắt đầu lại kế


hoạch điều tra này.”


“Nếu như ngài cần tôi làm như vậy mà nói thì tôi nguyện ý, tôi nguyện ý giúp


ngài phục vụ, đây là sứ mệnh của thần sứ, đoàn kết mọi người, vì mọi người


mang đến trợ giúp và tin vui.”


Neo cười nói: “Ta chẳng qua là cảm thấy, ngươi không thích hợp làm thần sứ,


bởi vì nếu để người cầm lái một con tàu, sẽ dễ dàng khiến cả một con tàu đang


chở đầy người lật úp ở trên biển, còn không bằng đi làm một vài việc trong


phạm vị năng lực của mình thì tốt hơn.”


“Ngài đang phê bình tôi sao, tôi xin tiếp nhận, tôi sẽ cố gắng sửa chữa và cải


thiện bản thân, như vậy, tiếp theo tôi sẽ tiếp tục việc điều tra nơi này, nhưng ta


làm như thế nào để liên hệ với ngài?”


“Chỉ cần ngươi vẫn còn ở Thành phố York, ta sẽ có thể tìm thấy ngươi, tựa như


là ta nhìn ra phương hướng chạy trốn của các người, ta đã biết rằng các ngươi sẽ


đến nơi này vậy.”


“Được rồi, tôi đã hiểu.”


Neo giơ tay lên, bên ngoài có tiếng ma sát rất nhỏ truyền vào, tất nhiên là cửa


ngoài lại được mở ra một lần nữa, Neo nói với Tarina:


“Bây giờ ngươi có thể rời khỏi đây rồi, hi vọng Thần Luân Hồi mà ngươi thờ


phụng, sẽ không để cho ngươi bước vào Luân Hồi trong đêm nay.”


Cả người Tarina chỉ còn lại bộ nội y màu trắng, cắn răng, quay người chuẩn bị


rời đi.


“A, đúng, nếu như sau khi ngươi rời khỏi đây có gặp một người thanh niên đẹp


trai có khiêng một thanh đại kiếm trên vai thì không nên hốt hoảng, cậu ta là đội


viên của ta, bây giờ chắc hẳn cậu ta cũng đã đi đến bên ngoài tiệm chụp ảnh rồi,


tin tưởng ta rằng cậu ta rất dễ nhận biết, bất luận là thanh đại kiếm trên người


hay là vẻ ngoài đẹp mã của cậu ta.”


Tarina vội hỏi: “Cho nên, cậu ta sẽ nể mặt mũi của ngài mà buông tha cho ta ta


phải không?”


“Không, cậu ta là một vị tín đồ thành kính vô cùng với Trật Tự, trong mắt


không chấp nhận bất cứ sự khinh nhờn nào với Trật Tự, cậu ta cũng không thể


nào bị người khác mua chuộc, cũng không có khả năng bị mê hoặc, mỗi ngày


được hỏi thăm ân cần Thần Trật Tự là thứ mà làm tâm hồn cậu ta hưởng thụ


nhất.”


“Vậy thì ta cần phải làm gì?”


“Ta rất phản cảm việc cậu ta cứ lởn vởn trước mặt của ta, nhưng ta lại không


đành lòng tự tay giết cậu ta, có thể là bởi vì ta bị sự thành kính của cậu ta làm


cho cảm động, cũng có thể là bởi vì vẻ ngoài đẹp trai của cậu ta khiến ta không


thể nào ra tay được.


Nói tóm lại, ngươi cứ thuận tay giúp ta giết cậu ấy đi.”


“Ta có thể đánh bại được cậu ta sao?” Vẻ mặt của Tarina có chút không tự tin,


đồng thời, ánh mắt của cô nhìn về phía đống trang bị của mình đang nằm dưới


chân của Neo.


“Ngươi dùng tay không cũng có thể tiện tay giết chết cậu ta, bởi vì cậu ta cũng


chỉ là một tên thần bộc.”


“Thật… Thật sao?”


“Ta thề trên danh nghĩa của Thần Ánh Sáng, hai tháng trước lúc ta tự mình xét


duyệt cho cậu ta gia nhập vào tiểu đội thì cậu ta vẫn chỉ là một tên thần bộc mà


thôi.”