MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 746: Mười hai (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 746: Mười hai (1)

1,166 từ · ~6 phút đọc

Lúc vừa đến nghĩa trang, Karen còn nói đây là bữa cơm tối cuối cùng mà Karen


nấu cho ông ta.


Kết quả bởi vì Derius đến, vẫn thật sự phải trở thành bữa tối cuối cùng.


Karen cũng không cố gắng nấu cho thật thịnh soạn, một phần gà quay nấu đậu,


một phần gà Cung Bảo, một phần cà tím kho cộng thêm một phần canh rau thập


cẩm;


Bữa tối đơn giản gồm ba món ăn và một món canh.


Bàn nhỏ đặt trên bậc thang bên ngoài, Alfred dọn xong ghế và bát đũa.


Alfred đã sớm học theo Karen mà dùng đũa, Lão Saman thì từ sau lần ăn lẩu


kia, cũng dần dần quen thuộc với cái dụng cụ ăn uống này.


Ba người ngồi bên chiếc bàn nhỏ, yên lặng mà ăn cơm, không một người nào


nói chuyện.


Nhưng không khí trên bàn cơm cũng không tính quá căng thẳng, càng chưa nói


tới cảm giác bi thương gì, một bên là người kinh doanh Nhà Tang Lễ, một bên


là nhân viên quản lý nghĩa trang, sự sống và cái chết, đã sớm bị xem nhẹ.


Ăn cơm xong, Lão Saman đứng dậy cầm lấy cái chổi, chuẩn bị đi quét dọn


nghĩa trang.


Alfred mở miệng nhắc nhở: “Sáng mai ta đến đón ngài về Nhà Tang Lễ để trang


điểm.”


“Ừm, được rồi.”


Lão Saman gật gật đầu, bóng người chui vào sâu trong nghĩa trang.


Alfred đứng dậy thu dọn bát đũa, lại khiêng bàn ghế vào, lấy cái chổi nhỏ còn


lại quét tước dọn dẹp một chút, sau khi làm xong, Alfred đi đến bên người


Karen.


“Chúng ta cũng trở về đi.” Karen ngồi vào ghế bên cạnh tài xế.


Alfred ngồi vào trước vô lăng vừa khởi động xe vừa nói: “Thiếu gia, về việc


liên quan đến tang lễ tôi đều đã chuẩn bị xong cả, ngài cứ yên tâm.”


“Không có gì mà không yên tâm cả.”


Cùng một việc giống nhau nhưng khi giao cho Alfred làm, dựa trên thang điểm


mười mà nói thì anh ta cũng có thể làm đến mười hai điểm.


Chín giờ tối, về tới Nhà Tang Lễ, tối nay là Pieck phụ trách gác đêm đang ngáy


ngủ.


Từ khi ngài Pavaro cũng chẳng khi nào có mặt, sau khi Karen trở thành người


chịu trách nhiệm thực tế của Nhà Tang Lễ này, trong khoảng thời gian này thì


hai tên nhân viên khổ cực và mệt mỏi hơn lúc trước một ít, nhưng đãi ngộ nhận


được cũng tăng lên rất nhiều, cho nên lúc cần tích cực làm việc cũng không


thành vấn đề.


“Đúng rồi, Alfred.”


“Thiếu gia, ngài có gì dặn dò.”


“Đến chợ đen dùng phiếu điểm đổi một ít Rael, gửi về nhà, giúp trả xong tiền


vay mua nhà đi.”


“Được rồi, thiếu gia.”


“Tôi trở về phòng trước.”


“Thiếu gia, ngài hãy nghỉ ngơi sớm một chút.”


Karen đẩy cửa phòng ngủ ra, trông thấy con mèo và con chó nhà mình đang vờn


quanh cái tủ lạnh cũ.


“Việc nghiên cứu thuận lợi chứ?”


“A, đêm nay cậu về sớm thật đấy, nói cho cậu biết một tin tức tốt, cái tủ lạnh


này, nếu không tính đến vấn đề nâng cấp, chúng ta đã hoàn toàn tìm hiểu xong,


bỏ tinh thể năng lượng vào, bây giờ đã khởi động.”


“Thật sao?”


Karen mở tủ lạnh ra, phát hiện cái thanh nẹp ở giữa bị phá đi, đồng thời hơi lạnh


tràn tới.


“Bây giờ cậu có thể thử một chút.” Pall nói.


“Gâu!” Kevin lắc lắc cái đuôi.


Karen mở ra hộp kiếm, lấy thanh kiếm Arius ra, dựng thẳng thanh kiếm lên mà


để vào, sau đó đóng cửa tủ lạnh lại.


Pall bò tới trên người Karen, ngồi xuống trên bả vai: “Tiếp theo, thì triệu hồi


thanh kiếm từ trong cái tủ lạnh này đến tay của cậu, tôi và con chó ngu xuẩn đã


chuẩn bị cho cậu ba phương án.


Phương án thứ nhất, là sử dụng thanh sáo dọc kia, bên trong sáo dọc vốn là có


trận pháp, cậu chỉ cần truyền một ít năng lượng linh tính vào, sau đó lại thổi, từ


đó sẽ kích hoạt trận pháp bên trong của nó, trước mặt cậu sẽ xuất hiện một vùng


ánh sáng, thanh kiếm này sẽ được dịch chuyển qua.”


“Cho nên, trước lúc tôi muốn đánh nhau với người khác, cần phải lấy thanh sáo


dọc ra rồi thổi một bài à?”


“Có phải cảm thấy rất mất phong độ hay không?”


“Có một chút.”


“Sao lại chỉ có một chút được chú, mặc dù làm như thế sẽ có hiệu quả có thể


chọc cười đối thủ để cho chúng không tập trung, nhưng lúc sử dụng thật sự quá


khó coi, cho nên phương pháp thứ hai chính là, dùng cái tẩu thuốc. Phương


pháp sử dụng cũng như nhau, đầu tiên thì truyền năng lượng linh tính vào, sau


đó lại mồi một ít thuốc lá lên, sau đó vùng sáng xuất hiện, thanh kiếm cũng sẽ


đến.”


Karen nói: “Tôi cảm thấy cái này tốt hơn so với dùng sáo dọc một chút.”


“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy như vậy.”


“Nhưng trước lúc bắt đầu đánh nhau, tôi đầu tiên phải bảo đối thủ đứng chờ một


chút, để cho ta hút một hơi thuốc đã?”


Pall trêu ghẹo mà nói: “Cậu nên nghĩ như thế này này, cậu có thể mời người ta


hút thuốc cùng rồi sau đó đánh lén đối phương.”


“Ý của cô là, tôi cầm cái tẩu thuốc nhưng mà lại đi đưa thuốc lá cho người khác


à?”


Pall ngoẹo đầu một cái: “Ách, tựa như thật sự có chút là lạ.”


“Nói ra cái phương pháp thứ ba đi.”


Sáo dọc và cái tẩu thuộc đều là “Chốt mở” mà Lão Saman đưa cho mình, cái


phương pháp thứ ba, chắc là do tự Pall và Kevin mày mò sáng tạo ra. Rốt cuộc,


tất cả độ khó đều nằm trong cái tủ lạnh, còn về phần “Chốt mở” trái lại cũng


không khó lắm.


“À, cái phương pháp thứ ba, đó chính do tôi thiết kế riêng cho cậu.”


“Gâu!”


“Đương nhiên, con chó ngu xuẩn cũng góp sức rất nhiều, tôi nói cho cậu biết


này, tôi phát hiện con chó ngu này có vẻ rất tinh thông những thứ thuộc về


phương diện này đấy.”


“Gâu!” Nghe được Pall hiếm khi khen ngợi mình, Kevin hưng phấn vung vẩy


cái đuôi lên.


Pall trêu chọc nói: “Tôi cảm thấy trước đây nó chắc chắn đã làm không ít đồ


handmade cho mấy cô gái mà nó yêu thích, vẫn luôn làm vẫn luôn tặng nhưng


vẫn luôn không theo đuổi được người ta, cho nên từ từ mà thành thạo tay nghề.”


“…” Kevin.