MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 753: Một đời giống như chó (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 753: Một đời giống như chó (1)

1,093 từ · ~6 phút đọc

Alfred cất kỹ bản bút ký, cơ thể ngồi thẳng tắp, từ khi cùng với thiếu gia rời


khỏi trang viên Ellen, thì quần áo của anh ta cũng không còn đẹp đẽ rực rỡ như


trước, mà sẽ cố ý lựa chọn một vài loại quần áo bình thường để mặc, nhưng


thân hình và khí chất của anh ta vốn dĩ rất tốt, cho nên dù mặt quần áo bình


thường trên người vẫn cảm thấy rất phong cách, nhất là khi cùng ngồi đối diện


với hai người Pieck và Dincom để so sánh thì sẽ thấy sự tương phản thể hiện rõ


ràng hơn.


Ánh mắt của Alfred dời khỏi Lão Saman đang nằm ở trong quan tài, lại nhìn


sang thiếu gia đang lái xe, trong lòng Alfred phát ra lời cảm khái:


“Tất cả đã được vận mệnh sắp xếp, tất cả đều sớm đã được thần chú ý trong


bóng tối.”


Chỉ có điều câu nói này, anh ta cũng không có viết vào bên trong bút ký.


Mặc dù anh ta vẫn luôn đối đãi với thiếu gia như là một vị thần, nhưng anh ta


cũng rõ ràng, tư tưởng chủ chốt của thiếu gia trong quyển bút ký màu đen kia là


sự phê phán đối với thần.


Anh ta xem thiếu gia như là thần, là bởi vì anh ta tạm thời cũng không rõ ràng


rằng nên dùng cách xưng hô nào dành cho những vị cao hơn cả thần.


Đương nhiên cũng từ lúc đi theo thiếu gia, anh ta đã dần dần chuyển đổi cách


dùng từ “Thần” từ danh từ trở thành tính từ.


Sau khi chạy hết con đường phía trước thì sẽ đến được nghĩa trang Thanh Đằng,


nhưng ở đầu đường, có một đám người mặc thần bào màu xanh lam đang đứng,


thứ nên đến, sẽ luôn luôn đến.


Karen ngừng xe tang lại, mở đèn xe lên, đám tín đồ của Pamirez kia, đang hành


lễ về phía xe tang bằng một tư thế thành kính.


“Danh vọng của ông ở Pamirez giáo cao đến như vậy sao?” Karen hỏi người


đang nằm ở sau xe.


“Danh vọng ở đâu ra, chỉ đơn giản là tay nghề tốt một tí, sẽ chế tạo ra được thứ


mà người khác không chế tạo ra được mà thôi;


Trừ cái đó ra, thứ nhất ta cũng không làm ra cống hiến lớn lao gì cho giáo hội,


thứ hai ta cũng không để lại câu chuyện xúc động lòng người gì trong giáo hội…


Nếu không cũng không có khả năng làm nhân viên quản lý cái nghĩa trang này


ba mươi năm mà chưa từng có một cái thân thích nào.”


Karen chỉ chỉ phía trước, nói: “Cảnh tượng trước mắt khó mà tương ứng với


điều mà ông vừa nói.”


“Đoán chừng là do ta để lại vài thứ trong Không Gian Sứ Giả năm xưa, bởi vì


lần đại chiến này, Không Gian Sứ Giả được vận hành một cách đầy đủ làm lộ ra


một vài thứ, cho nên bọn họ mới biết, a, thì ra trong giáo hội của chúng ta cũng


từng xuất hiện một vị thiên tài thật sự.”


“Tôi cảm thấy cái từ thiên tài này nên dùng cho người trẻ tuổi, hoặc là người


nhìn vẻ ngoài trông trẻ tuổi.”


“Cái này chính là thành kiến của mình cậu mà thôi, bên trong dòng chảy của


lịch sử, mỗi người chúng ta đều rất trẻ tuổi.” Lão Saman giơ tay lên, Alfred ngồi


bên cạnh đưa cho ông ta một điếu thuốc, lấy bật lửa châm thuốc lên, ông lão


vừa hút một hơi thuốc, vừa phun khói ra nói, “Đạp chân ga, tiến lên đi, lớn tuổi


rồi, thì càng không thể gặp những thứ này và cũng không thể nghe những thứ


này.”


“Ông sợ mình sẽ mềm lòng sao?”


“Ta sợ mình cảm thấy buồn nôn, mới vừa ăn cơm xong.”


“Ông thật là khó hầu hạ.” Karen lắc đầu, “Rõ ràng trong lòng vẫn luôn nhớ về


thần giáo, bây giờ thần giáo nhiệt tình với ông, ông lại tỏ ra thái độ này.”


“Thứ ta trân trọng là quá khứ của ta, bởi vì trong quá khứ, ta có Pamirez.


Nhưng nếu cậu để ta tiếp nhận lại nó, dung nhập vào nó, không nói trước bây


giờ bọn họ không có cách nào để đại biểu cho Pamirez trong lòng của ta, cho dù


có giống nhau như đúc, không có chút nào thay đổi, vậy thì ta lại đang làm gì


trong suốt ba mươi năm nay đây?


Không có cách nào để bắt đầu lại từ đầu, còn không bằng giữ lại một chút hồi


ức của quá khứ, ta thậm chí còn không dám sống lâu, sợ sống lâu thêm mấy


ngày sẽ phát hiện, thì ra những thứ tốt đẹp trong hồi ức của quá khứ ta, cũng lẫn


lộn sự giả dối trong đó đi.”


“Tôi đã hiểu, ông đang xem thần giáo giống như vợ trước của mình.”


“A, ha ha ha ha.”


Lão Saman cười rất vui vẻ.


Một lần nữa Karen khởi động xe tang tiếp tục chạy về phía trước, đám thần


quan Pamirez giáo đang hành lễ đằng trước cũng từ từ tránh đường ra, cũng


không xuất hiện tình cảnh thề sống thề chết rồi cản đường xe tang, cuối cùng thì


ở nơi cổng chính của nghĩa trang Thanh Đằng xuất hiện bóng dáng của Derius.


Vết thương trên trán của anh ta vẫn còn rất rõ ràng, nhưng cũng không chống


gậy, vẫn còn đứng ở đó trông rất khỏe mạnh, xem ra, phương pháp trị liệu của


bệnh viện giáo hội rất thần kỳ, người bình thường nếu hôm qua bị thương nặng


như vậy thì không nằm trên giường nửa tháng là không xuống giường đi nổi.


Xe tang tiếp tục chạy về phía trước, Derius vẫn như cũ đứng ở nơi đó không


nhúc nhích.


Karen cảm thấy vị Thần tử này thật sự không biết cách cầu xin người khác,


cũng không hiểu cách tạo quan hệ xã giao, thật ra Lão Saman là một ông lão rất


dễ dụ, thay vì đến trước mặt dập đầu rồi luyên thuyên về tín ngưỡng gì đó, còn


không bằng mặc một bộ quần áo bình thường rồi đem theo một bình rượu với


một ít đồ ăn tới để mời ông ấy ăn khuya.