MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 758: Rời giường, ăn bữa khuya (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 758: Rời giường, ăn bữa khuya (2)

1,017 từ · ~6 phút đọc

“Thiếu gia…” Alfred có điều muốn nói lại thôi.


“Alfred, Lão Saman đã diễn cho chúng ta xem một buổi tang lễ vô cùng đặc sắc,


lần này thậm chí còn đổi mới nhận biết của ta về tang lễ, ta cảm thấy cái này có


thể ghi chép lại như một tiền lệ kinh điển.


Hoả táng, thổ táng, hải táng, bao gồm phong táng, nếu so sánh với cái phương


pháp mai táng Trục Xuất Không Gian này thì hoàn toàn không phải cùng chung


một cấp bậc.


Sau khi trở về, anh và Kevin có thể nghiên cứu trận pháp này cho thật tốt, để


sau này nhà tang lễ của chúng ta có thể mở dịch vụ này, tôi tin rằng, chắc chắn


sẽ có người thích.


Để quan tài của mình, phiêu lưu bên trong biết bao vết nứt không gian, cảnh


tượng rất lãng mạn và cũng rất đẹp đẽ, không phải sao?”


“Thiếu gia nói đúng lắm, sau khi trở về thuộc hạ sẽ lập tức nghiên cứu phần trận


pháp này ngay, tranh thủ sớm ngày có thể liệt kê vào danh sách dịch vụ của nhà


tang lễ chúng ta.”


“Ừm, tôi tin tưởng năng lực của anh, càng tin tưởng vào ánh mắt của ông


Hoven.”


“Thiếu gia, người mà ông Hoven chọn là ngài.”


“Alfred, anh đã quên rồi sao, ông Hoven đã từng nói qua, con mắt của cậu dùng


để học tập là phù hợp nhất, trước khi chết ông ấy đã viết ra nhiều bút ký như


vậy, chắc chắn không phải chỉ đơn giản viết cho một mình tôi đâu.”


“Thuộc hạ… Lúc này mới ý thức được.”


“Không có việc gì, chờ đến khi chúng ta quay về thành phố La Giai, đi tảo mộ


cho ông Hoven, còn may là, ông Hoven cũng không nghịch ngợm như Lão


Saman.”


“Thuộc hạ, về việc của mười hai cái quan tài kia…”


“Cũng giao cho anh đấy, cẩn thận chế tạo.”


“Vâng, thuộc hạ đã hiểu, nếu như Lão Saman chết muộn một ngày, có thể giúp


chúng ta khắc trận pháp lên trên mà nói thì hiệu suất của chúng ta có thể càng


nhanh hơn.”


“Thế nhưng là, xác của ông ta cũng không có.”


“Đúng vậy, cả xác đều không có.”


“Được rồi, về nhà thôi.”


Karen khởi động xe tang, Alfred, Pieck và Dincom cũng ngồi lên xe.


Lúc chạy xe ra khỏi cửa của nghĩa trang Thanh Đằng, Karen phát hiện đám thần


quan của Pamirez giáo bên ngoài đều đã rời đi, chỉ có điều Karen cũng không


biết rằng bọn họ đã đạt được thứ mà họ muốn.


Trong khoảnh khắc rời đi, cuối cùng thì Lão Saman vẫn lựa chọn trao trả cho


Pamirez thứ thuộc về Pamirez.


Đó sở dĩ cũng không phải là vì yêu, chỉ đơn giản là không muốn thiếu nợ, thậm


chí là, không muốn tiếp tục lo lắng và ràng buộc, ông ấy chỉ đơn giản là muốn


lên đường một cách sạch sẽ.


Trên đường trở về nhà, Alfred nhiều lần nhịn không được mà nhìn về thiếu gia


đang lái xe, muốn nói nhưng lại thôi.


Thi thể của Lão Saman bị “ném” mất, thiếu gia cũng không có cách nào để thức


tỉnh ông ta.


Ngay trước lúc đó, Alfred vẫn cho rằng Lão Saman sẽ trở thành một phần trong


nhóm người kia, bởi vì điều kiện của ông ấy phù hợp, hơn nữa còn là người


thiết kế ra mười hai cái quan tài.


Nhưng sự thật lại không phải như vậy.


Cho nên, Lão Saman thật ra không phải là người được chọn trúng sao?


Bởi vì ông ta nghịch ngợm, cho nên ông ta đã mất đi bị thần chiếu cố thời cơ?


Thật sự là đáng tiếc…


Nhưng mà, lúc Alfred lật ra bản bút ký của mình, muốn gạch bỏ dòng ghi


“2/12” kia, nhưng lại ngừng bút.


Nhìn về phía thiếu gia của mình một lần nữa, phát hiện vẻ mặt của thiếu gia vẫn


bình thường như cũ, Alfred liếm môi một cái, đóng bản bút ký lại, đứng dậy, đi


đến đằng sau ghế lái, dùng một loại âm thanh rất nhỏ chỉ một mình Karen có thể


nghe được mà hỏi:


“Thiếu gia, ngài vốn có dự định sẽ thức tỉnh Lão Saman sao?”


“Ta muốn sau khi tang lễ kết thúc thì gọi ông ta dậy ăn bữa khuya.”


“Ông ấy không có cơ hội này, đây là mất mác của ông, giống như cuộc đời của


ông ấy, đã mất đi cơ hội vinh quang được xuất hiện trên tranh vẽ tường.”


“Vận mệnh, đã có sự sắp xếp sớm từ trước.”


Câu tiếp theo là không có cách nào cưỡng cầu, Karen đã bỏ bớt đi, dù sao thì


câu đằng sau cũng sẽ tiếp nối câu này.


“Đúng vậy, thưa thiếu gia.”


Alfred quay về vị trí ngồi.


Karen vừa lái xe vừa nói với Alfred: “Alfred, mở nhạc đi.”


“Được rồi, thưa thiếu gia.”


Hai con ngươi của Alfred bắt đầu đỏ lên, ngay lập tức, từ trong radio của xe


tang bắt đầu phát ra nhạc, đây là một bài hát buồn thư giãn, rất hợp thời.


“Những bài hát này đều do anh lưu lại sao?” Karen hỏi.


“Đúng vậy, thiếu gia, bình thường thì tôi cũng sẽ để ý đến một số bài hát mới


đang hiện hành.”


“Vất vả cho anh rồi.”


“Không có, thuộc hạ lúc trước cũng không làm được việc này, sau khi đi theo


thiếu gia thì dần dần tôi đã làm được, là thiếu gia ngài giúp tôi thay đổi.”


“Anh cũng làm tôi thay đổi đấy, Alfred, tôi rất khó tưởng tượng, nếu như không


có anh cùng theo tôi đến Wien, thì cuộc sống của tôi sẽ trở nên như thế nào.”


“Tôi nguyện ý mãi luôn được phục vụ bên cạnh thiếu gia.”


“Được rồi, về sau mặc kệ tôi đi nơi nào, đều sẽ dẫn anh theo.”