MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 785: Con chó điên cuồng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 785: Con chó điên cuồng (1)

1,317 từ · ~7 phút đọc

Hành động khác thường của Richard lập tức đưa đến sự chú ý của Karen và


Memphis, Karen trực tiếp vươn tay ra túm lại Richard, Memphis thì trong nháy


mắt cả người đã xuất hiện trước mặt của Richard.


Nhưng tay của Karen lại xuyên qua cơ thể của Richard, ngay sau đó, Richard lại


như đi thẳng qua cơ thể của Memphis.


Richard lúc này tựa như là một người trong suốt, mà chính cậu ta thì còn đang


vừa chạy vừa hét to:


“Chậm một chút đã, Karen, tôi tới đây.”


Lần thứ nhất chặn đường không thành công, đợi đến khi Karen và Memphis


chuẩn bị chặn đường lần thứ hai, bóng dáng của Richard bỗng dưng biến mất.


Cậu ta đã bước vào một chiều thời gian khác?


Đây là ý nghĩ nảy ra trong đầu của Karen theo bản năng, bởi vì lúc trước


Richard rõ ràng là đang kêu mình, rất giống như là bản thân mình trong một


khoảng thời gian khác đang kêu cậu ta đi qua.


Nhưng lập tức, Karen lập tức loại bỏ ý nghĩa này khỏi đầu của mình, không,


không phải là thời gian.


Đội trưởng và Memphis đều đã từng nói qua, Thánh Khí Thời Gian trên cơ bản


là không tồn tại, tất cả sự việc kỳ lạ đang xảy ra trước mặt, đều giống như một


loại âm mưu hơn, còn mục đích của cái âm mưu này là để cho người ta cảm


giác như thời gian đang bị chia cắt.


Nhưng đạt được mục đích đó lại có ý nghĩa gì?


Memphis đưa tay đặt ở trên bờ vai Karen, Karen hơi có chút nghi ngờ, mặc dù


hai người đều mang mặt nạ, nhưng con mắt có thể nhìn thấy, Karen không có


thấy được sự lo lắng của người cha dành cho con trai từ trong mắt của


Memphis.


“Đây là một âm mưu.” Memphis nói, “Mục đích của nó là để lừa gạt.”


Nói xong, Memphis chủ động bước về phía của Neo.


Những đội viên khác cũng đều chú ý tới tình huống ở nơi này, có không ít người


cũng đã tận mắt trông thấy toàn bộ quá trình mà Richard biến mất.


Mặc dù lúc trước nhảy khỏi tàu hỏa, có hai đội viên của tiểu đội khác biến mất,


nhưng lần này biến mất, lại là đồng đội phía bên mình.


Nếu như vậy thì chuyện xảy ra để nói, tiếp theo sẽ là ai biến mất?


Như vậy sao mà đề phòng, làm thế nào để ngăn cản?


Cho dù xem như là thành viên của tiểu đội chó săn, đối mặt với loại tình huống


trước mắt, cũng sẽ bắt đầu trở nên mẫn cảm và đa nghi, nếu như là chém giết


mặt đối mặt, cho dù có gặp phải những kẻ mạnh hơn nữa thì họ cũng sẽ không


sinh ra loại cảm giác này.


Neo đi đến phía trước cùng với Memphis, Memphis lặp lại lời nói lúc nãy với


Neo: “Đây là âm mưu.”


“Đúng vậy, đây là âm mưu.” Neo gật đầu nói, nói xong, Neo còn nhìn về phía


Karen đứng ở bên cạnh, đưa tay sờ sờ lên mặt nạ của mình.


“Mau nhìn, đó có phải là Richard hay không?”


Fanny chỉ về hướng sườn núi không xa bên kia mà kêu lên, đám người đều


hướng mắt nhìn qua, phát hiện trên đỉnh núi quả thật có một người đang đến,


xem xét từ trên trang phục và hình thể thì rất giống với Richard vừa biến mất


lúc trước.


Richard bắt đầu vội vàng chạy từ trên xuống, vừa chạy còn vừa phất tay, có thể


thấy được, cậu ta bây giờ rất hoảng sợ, nhưng cùng lúc lại rất hưng phấn, cậu ta


vừa chạy vừa thút thít, tựa như may mắn sống sót sau khi gặp phải tai nạn.


Tất cả mọi người tụ tập tới, tất cả mọi người đang chờ đợi Richard tới gần,


nhưng không có người nào chủ động bước lên tiếp đón.


Karen nhìn về phía Memphis vẫn đứng tại bên người mình, anh phát hiện người


cậu này trước việc con trai “Biến mất” rồi đến bây giờ con trai “Xuất hiện”, đều


quá bình tĩnh.


Như là đã nhận ra ánh mắt của Karen, Memphis quay đầu nhìn về phía Karen,


nói:


“Bắt nhầm người.”


“Cái gì?”


Memphis lắc đầu, giống như là đang hít sâu một hơi, lại giống như đang tiến


hành chuẩn bị cho một việc gì đó.


Richard càng ngày càng đến gần, biểu cảm trên mặt của mọi người càng lúc


càng nghiêm túc, trong lòng đều đã chuẩn bị xong khi Richard chạy đến gần, lại


đi xuyên qua người của bọn họ, tựa như cách mà cậu ta biến mất lúc nãy.


Nhưng mà,


Sự việc phát triển tựa như đã thoát khỏi dự định của mọi người.


“Làm tôi sợ muốn chết Karen, thật sự là làm tôi sợ muốn chết, Karen!”


Richard la lên, giống như là vận động viên chạy bộ cuối cùng đã đến được đích,


sau đó cậu ta nhào về phía Karen ôm chầm một cái.


Karen cảm giác được cảm giác cơ thể tiếp xúc thật sự, Richard cũng không có


biến mất, cậu ta bây giờ rất chân thực, nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói,


thì chắc hẳn Richard đã thật sự quay trở lại.


Ánh mắt của mọi người đều có chút ngạc nhiên, bởi vì mọi người còn chưa lấy


lại được tinh thần từ lúc Richard biến mất một cách kỳ lạ, kết quả là Richard lại


bằng cách này mà tự mình quay trở về?


Trong chốc lát, tất cả mọi người đều sờ sờ lên người của Richard.


“Làm cái gì, làm cái gì vậy, này, này, đừng có sờ nơi này, a!”


Richard bị mười mấy cái tay sờ lên người đến mức hét ầm lên, dù là bên trong


có hai đôi tay của Peia và Fanny, nhưng tay của đàn ông vẫn nhiều hơn hẳn, cậu


ta không thể thích ứng được với cảm giác khó chịu này.


“Vừa nãy cậu đã đi đâu?” Karen hỏi.


“Tôi? Tôi vừa mới nhìn thấy anh vẫy tay với tôi, nói rằng đội trưởng gọi mọi


người tiếp tục đi về phía trước, gọi ta nhanh lên mà đi cùng, tôi lập tức chạy


theo anh về phía trước.”


“Sau đó thì sao?”


“Sau đó… Tôi chạy mãi về phía trước, bỗng nhiên phát hiện không thấy anh


nữa, tôi biết đã không ổn rồi, tôi đã trúng chiêu, tôi bò lên sườn núi phía bên kia


nhìn xem xung quanh, kết quả phát hiện các người đang ở chỗ này, tôi lập tức


chạy về đây.”


“Không có sự thay đổi gì khác sao?” Fanny hỏi.


“Không có, bởi vì thời gian rất ngắn, đúng rồi, bây giờ đã qua bao lâu rồi?”


Richard lập tức hỏi, “Mấy giờ?”


“Dựa theo miêu tả về thời gian thì, thời gian của chúng ta bây giờ là ngang


nhau.” Fanny trả lời.


“A, còn tên người mới kia đâu rồi?”


“Memphis đâu?”


“Hắn ta đi đâu rồi?”


Karen cũng bắt đầu đảo mắt tìm xung quanh, phát hiện Memphis lúc nãy còn


đứng bên cạnh mình bỗng dưng biến mất không thấy tăm hơi.


“Lần này lại là người mới biến mất sao?” Fanny nói.


“Có lẽ hắn ta cũng sẽ trở lại nhanh thôi?” Peia hỏi.


Karen bỗng nhiên nhớ đến câu nói cuối cùng mà Memphis nói với mình trước


khi biến mất: “Bắt nhầm người.”


“Hả, người mới cũng biến mất rồi sao?” Richard cũng bắt đầu tìm kiếm, “Hắn ta


chắc cũng sẽ giống như tôi, tìm nơi cao để xác nhận vị trí.”