MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 803: Ăn điểm tâm (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 803: Ăn điểm tâm (1)

1,246 từ · ~7 phút đọc

Richard vốn từng nói với người mới rằng muốn dẫn ông ta đi cửa hàng điểm


tâm.


Trong nhiệm vụ lần này, trong lúc ông ta giao tiếp cùng với đội trưởng và


Karen, Richard rõ ràng có thể cảm giác được người mới này không phải bình


thường.


Bởi vì người mới không bình thường, cho nên Richard cảm thấy mình nên tìm


cách dẫn ông ta đến cửa hàng điểm tâm để rút ngắn mối quan hệ!


Ai bảo tính cách của thiếu gia nhà Guman sáng sủa, hiểu nhất là tạo mối quan


hệ chứ…


Đội trưởng duỗi lưng một cái, sau đó ánh mắt đảo qua căn phòng, trong chốc


lát, tất cả mọi người yên tĩnh trở lại, mặc dù trước đó vốn cũng không có tí âm


thanh nào.


Mặc dù đội trưởng giả đã bị Karen bắn một phát vào đầu, nhưng đội trưởng thật


có thể có tư cách “Bị biến mất”, vốn là một sự khẳng định về năng lực.


Chó săn của tiểu đội cho săn, luôn luôn thấy đầu đàn của mình rõ ràng nhất.


Đợi hơn nửa tiếng sau, khói đen dần dần xuất hiện ở trong căn phòng.


Cảnh tượng này làm cho người ta cảm thấy áp lực tâm lý rất lớn, có cảm giác


như bị giam vào phòng hành quyết bằng phương pháp xông khí độc vậy.


Có điều Karen cũng rõ ràng bọn họ cũng không phải cố ý, việc này giống như là


một loại khuôn mẫu nào đó, cảnh tượng này đã được sử dụng trong phòng thẩm


vấn của Đòn Roi Kỷ Luật, vậy bước kế tiếp tự nhiên là có liên quan đến cảnh


tượng này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, trong phòng thẩm vấn chắc


cũng thường dùng một chiêu này để phá vỡ phòng ngự tâm lý của phạm nhân.


Cuối cùng, sau khi khói đen đạt đến nồng độ nhất định, ánh sáng ở bốn phía đều


hoàn toàn biến mất.


“Hô…”


Karen mở mắt ra, ngồi dậy, ngài Eisen cũng mới vừa ngồi xuống, còn đội


trưởng, đã đứng ở đằng trước mà bắt đầu làm động tác kéo duỗi cơ thể.


Bầu trời vẫn là màu đen, nhưng thời gian đã trôi qua được một ngày, tương


đương với việc tất cả mọi người đã nằm ở trên cái sườn núi này rất lâu, cảm


giác cơ bắp đau nhức tất nhiên sẽ không thể tránh khỏi, ngoài ra còn có cảm


giác đói bụng mãnh liệt đến từ trong bụng.


Thời gian dần trôi qua, tất cả mọi người đã tỉnh lại.


Đội hình số hai do Marlow đi từ dưới sường núi đến, Karen chủ động đi về


hướng của Marlow, mở miệng nói: “Rất xin lỗi, vào tình huốn lúc ấy tôi đã xác


định được đội trưởng là kẻ giả mạo, cho nên tôi nghĩ đương nhiên rằng bị người


được đội trưởng dẫn về cũng là giả, cho nên lúc đó mới nổ súng bắn anh thôi.”


Marlow đưa tay vỗ bả vai Karen một cái, cười nói:


“Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, tôi có thể hiểu được, vậy mà cậu còn cố ý đến đây


giải thích, có cần nhất thiết phải vậy không.”


Karen nhẹ gật đầu.


Quả nhiên, sau khi thoát khỏi sự trói buộc và ngăn cách âm thanh của chiếc ghế


trong căn phòng kia, không khí giữa hai người đồng đội lại quay về với sự thấu


hiểu và bao dung lẫn nhau.


“A, cổ của tôi.”


Fanny sờ lấy cổ của mình, cô chắc hẳn đã bị trẹo cổ trong lúc ngủ.


Karen ngồi xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp giúp cô.


“Ô… Hô… Dễ chịu…”


Peia thấy thế, cũng nói với Karen: “Ai nha, ngực của người ta cũng chuột rút


rồi.”


Karen vừa xoa bóp cổ giúp Fanny vừa nói: “Coi chừng tuyến vú tăng sản đấy.”


“…” Peia.


“Được rồi, đã thoải mái hơn.” Fanny mỉm cười với Karen.


Karen đứng người lên, đi đến bên người đội trưởng: “Đội trưởng, tất cả mọi


người đều rất đói bụng.”


Neo nhìn Karen, nói: “Cậu có biết ở vùng ngoại ô tìm một khu du lịch nông


nghiệp để cung cấp bữa ăn cho bấy nhiêu người ở đây tốn bao nhiêu tiền


không?”


“Ách… Có thể đoán được.”


Loại hình du lịch nông nghiệp giá cả bình thường đều không rẻ.


“Cho nên không cần vội, đợi chút nữa sẽ có người tới mời chúng ta đi ăn.” Neo


tiếp tục vận động cơ thể, “Ngay từ lúc đầu khi ta nhận nhiệm vụ này đã cảm


thấy có gì đó rất kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ tới phương diện này, lần sau ta


sẽ lưu ý, cố hết sức tránh cái loại nhiệm vụ này ra.”


Không có việc gì, tôi đã sắp xếp xong xuôi rồi.


Quả nhiên, rất nhanh, hai chiếc xe tải lái tới, dừng lại ở bên dưới, lái xe là nhân


viên thần chức của giáo hội.


Neo chủ động đi xuống, bắt đầu nói chuyện với người dẫn đầu của bọn họ, sau


đó ký tên vào một phần tài liệu, sau đó Neo gọi đám đội viên ở trên:


“Xuống đây ký tên ăn cơm!”


Tất cả mọi người đi xuống, ký tên của mình lên phần tài liệu giữ bí mật, cũng


không đọc kỹ điều khoản của tài liệu này, không phải bọn họ không chú ý đến


quyền lợi của mình, mà là trong lòng của mọi người đều rõ ràng, cho dù mình


có ý kiến gì thì điều khoản của phần tài liệu này cũng sẽ không thay đổi.


Đồ ăn cung cấp cũng rất bình thường, bánh mì với trà sữa.


Trà sữa là cái loại sữa được bỏ thêm một ít lá trà rồi thêm một đống nước lã vào


trong mà thôi.


Trừ cái đó ra, còn có bình dinh dưỡng, đây xem như là sản phẩm mua bằng


phiếu điểm, có điều trong thế tục cũng có thể dùng Rael mà mua được, nhưng


sẽ rất đắt.


Sau đó, cả đám người này còn muốn đi đưa đồ ăn cho tiểu đội của Anthony và


Kansa, để phòng ngừa cơ thể của bọn họ chết đói và chết khát trong hiện thực.


Karen bỗng nhiên nghĩ đến một hậu quả vô cùng nghiêm trọng, đó chính là tiểu


đội của mình cũng chỉ vừa mới nằm suốt một ngày, tất cả mọi người đều là


người trưởng thành, khả năng tự khống chế bản thân vẫn còn được, nhưng nếu


lại trải qua thêm mấy lần thời gian điều chỉnh, chẳng phải là cơ thể của mình sẽ


tự giải quyết trong quần luôn à?


Ách…


Trong chốc lát, Karen bỗng cảm giác may mắn vì mình đã từ chối việc tiếp tục


được sắp xếp tham gia nhiệm vụ này.


Lúc uống bình dinh dưỡng, đội trưởng cầm lấy một nắm lớn nhét vào trên người


Karen, Karen thấy thế, chỉ có thể để chúng vào trong túi trong của mình.


Richard Bên cạnh thấy cảnh này, cũng học theo mà lén lút hốt một nắm lớn,


nhét vào trong ngực của Memphis ngồi bên cạnh, Memphis không kịp phản


ứng, mấy cái bình rơi xuống mặt đất.


“Nhanh nhặt lên, giấu kỹ vào.” Richard hối thúc nói