MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 827: Cách cục của Tà Thần (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 827: Cách cục của Tà Thần (1)

1,202 từ · ~7 phút đọc

Thành công!


Karen nhìn Pieck lúc nhỏ đang nằm trên ruộng lúa, mở miệng nói:


“Tuân theo, Quy tắc Trật Tự.”


“Vâng, ông chủ.”


Sau một khắc, Karen mở mắt ra, trong mắt không thể hiện ra sự mệt mỏi, ngược


lại tỏa ra ánh hào quang kì lạ.


Cho tới nay, anh đều đang dùng hành động thực tiễn để nghiệm chứng một suy


đoán, đó chính là quan hệ giữa Trật Tự và Thần Trật Tự, anh đã thử một lần, lần


này, chẳng khác gì là thay đổi một đối tượng mới rồi thử lại một lần nữa.


Điều này có nghĩa rằng, Trật Tự thật sự chỉ là Trật Tự, còn Thần Trật Tự cũng


chỉ là Thần Trật Tự mà thôi.


Con đường này, ai cũng có thể bước đi ở trên nó, nhưng Thần Trật Tự đã sớm


tiến hành lũng đoạn con đường này, bây giờ mình cũng có thể tham gia vào việc


này.


Mặc dù mình đã dẫn dắt cho Pieck, nhưng so với số lượng tín đồ của Trật Tự


mênh mông như đại dương, nhắc đến cũng không có giá trị gì, nhưng đây là một


sự bắt đầu.


Khó khăn nhất, là từ số không đi đến một, nhưng Karen cũng đã thực hiện được


một bước này.


Đây chính là cảnh tượng mà Karen theo đuổi, đây là cảnh sắc mà anh muốn


thưởng thức, đây cũng là hy vọng mà Dis ký gửi trên người anh.


Karen tin tưởng, sẽ có một ngày như vậy, mình đem những cảm ngộ và trải


nghiệm này, về đến nhà, nấu cơm, đánh thức Dis, hai ông cháu vừa ăn cơm vừa


giảng giải về những trải nghiệm này cho Dis nghe.


Pieck cũng mở mắt ra, hắn nhìn Karen, hai tay đặt ở trước ngực.


“Ca ngợi Trật Tự, ca ngợi ông chủ.”


Karen cũng đặt hai tay ở trước ngực, nói:


“Ca ngợi Thần Trật Tự Vĩ Đại.”


Loại phương thức này không giống với tẩy não, bởi vì Karen cũng không phải


thay đổi nhận biết của Pieck, hắn ta vốn là thờ phụng Thần Trật Tự, trong nhận


biết ban đầu của Pieck, Thần Trật Tự chính là Trật Tự, trên căn bản cũng không


phân chia hai khái niệm riêng biệt, nhưng bây giờ, hắn đã có cái khái niệm này.


Nếu nói cho đúng thì, giống như Karen đang tự chế một cái giáo phái mới bên


trong lòng của Trật Tự Thần Giáo, tín ngưỡng là giống nhau, nhưng cách trình


bày của giáo nghĩa có sự thay đổi.


Dincom nhìn cảnh tượng này, hắn cảm thấy có chỗ nào đó hình như không


đúng, nhưng hắn lại không biết chỗ nào là không đúng.


Alfred thì lấy cùi chỏ nhẹ nhàng đẩy cánh tay của Dincom một cái, nói:


“Chênh lệch, bắt đầu xuất hiện từ bây giờ.”


Nghe được câu này, trong lòng của Dincom lúc này sinh ra một cảm giác nguy


hiểm rất lớn, tựa như đã nhìn thấy hình ảnh thê thảm của mình sau này khi bị


Pieck đầu óc có chút ngu đần bỏ lại ở phía xa.


“Ngươi vừa thần khải xong, đi nghỉ ngơi đi, Alfred sẽ chuẩn bị cho ngươi thuật


pháp mà ngươi có thể học tập trong giai đoạn này, có cái gì không hiểu, có thể


trực tiếp hỏi anh ta.”


“Vâng, thưa ông chủ.”


Pieck đứng người lên, cúi chào về phía Alfred.


Lúc hắn ta nhìn về phía Dincom, trên mặt vẫn nở nụ cười thật thà như cũ, nói:


“Người tiếp theo là cậu đấy Dincom.”


“Ừm…” Dincom nhẹ gật đầu, hắn cảm giác Pieck sau khi thần khải xong, khí


chất trên người quả thực đã không giống lúc trước.


Cuối cùng trước lúc bước ra ngoài, Pieck còn không nhịn được mà xoay người


nhìn về phía của Karen


“Còn về việc kia, ông chủ…”


“Alfred, bắt đầu từ tháng sau, tiền lương của Pieck tăng lên gấp năm lần.”


Lương tạm mỗi tháng của Pieck vốn là 100 phiếu Trật Tự, đây là lương do Trật


Tự Thần Giáo phát xuống, sau khi Karen làm ông chủ của Nhà Tang Lễ, mỗi


tháng Pieck và Dincom có thể nhận thêm 300 phiếu Trật Tự tiền thưởng thêm,


cái này cũng chưa tính tới tiền trợ cấp thêm khi có công việc bận rộn cần làm


đêm.


500 cộng 300 thêm 100, đó chính là 900 phiếu Trật Tự, suy cho cùng tiền lương


trợ cấp của một Thẩm Phán Quan mỗi tháng cũng chỉ có 1000 phiếu Trật Tự mà


thôi.


“Vâng, thưa thiếu gia.”


“Cám ơn ông chủ, cám ơn ông chủ, tôi sẽ cố gắng làm việc.”


“Được rồi.”


Pieck và Dincom cùng bước ra ngoài.


Pall lập tức mở miệng hỏi: “Thành công rồi sao?”


“Ừm, thành công.”


“Cho nên, nói cho đúng thì trên lý thuyết Pieck xem như là tín đồ của ai?”


“Hắn vẫn là tín đồ của Trật Tự như cũ.”


“Nhưng không phải là tín đồ của Thần Trật Tự, đúng hay không?”


“Ừm.”


“Vậy là thật sự đã làm được sao… Trời ạ.” Pall trừng lớn cặp mắt mèo.


“Gâu!”


Karen nhìn về phía Alfred, Alfred phiên dịch nói: “Chỉ là một tiếng chó sủa


bình thường.”


“Ha ha.”


Karen mỉm cười lắc đầu, đứng lên từ trên ghế, vô ý thức đưa tay vuốt ve cái trán


của mình.


Pall nhìn Karen, hỏi: “Rất mệt mỏi sao?”


“Có một chút.”


“Vậy lần sau chúng ta cũng không chọn người như Pieck, có một sự bắt đầu như


vậy là được rồi, về sau chúng ta tìm người nào đó tốt hơn một chút.”


“Không có cách nào làm như thế, chỉ có thể đối với những người trước khi thần


khải mới có tác dụng, đối với người xa lạ cũng không cách nào đạt được hiệu


quả như vậy, bởi vì nếu bảo bọn họ chọn giữa Thần Trật Tự hoặc là tôi, thì họ


chắc chắn sẽ chọn Thần Trật Tự chứ sẽ không chọn tôi.”


Pall nói: “Vậy cái tỉ suất chi phí – hiệu quả này thật quá thấp rồi, chẳng lẽ lại


phải mở cô nhi viện rồi bồi dưỡng tình cảm từ nhỏ rồi à?”


Alfred mở miệng nói: “Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho việc truyền giáo


rồi, mỗi một cái giáo hội mới lúc bắt đầu phát triển, đều sẽ đứng trước vấn đề


này, giai đoạn cất bước, vĩnh viễn là lúc khó khăn nhất, chỉ khi hình thành được


nền tảng quy mô nhất định, mới có thể bước vào trong vòng tuần hoàn, quả cầu


tuyết mới bắt đầu lăn xuống dốc.


Nhưng mà xin thiếu gia hãy yên tâm, giúp thiếu gia truyền giáo, để cho ánh


sáng tư tưởng của thiếu gia chiếu rọi đến càng nhiều nơi vốn là sứ mệnh và


trọng trách của thuộc hạ, thuộc hạ có thể gánh vác nhiệm vụ này, thậm chí với


điều kiện sau này dư dả, thuộc hạ có thể cho xây dựng một nhà cô nhi viện.”