MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 832: Đảo Ám Nguyệt (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 832: Đảo Ám Nguyệt (3)

1,237 từ · ~7 phút đọc

Đến phiên của nhóm người Karen, Waffron cất bước đầu tiên, những người


khác đuổi theo, trong nháy mắt bước qua cánh cổng, Karen cảm thấy cảm nhận


của tất cả các giác quan của mình trong khoảnh khắc ấy đều biến mất, so với lúc


dịch chuyển vừa nãy còn nghiêm trọng hơn nhiều.


Điều này có nghĩa rằng vào lần dịch chuyển đầu tiên, khoảng cách hai điểm


dịch chuyển cũng không xa, không gian dưới đất kia, chắc hẳn cũng không nằm


ngoài phạm vi của Wien, mà lần này thì là mới đúng là dịch chuyển khoảng


cách xa, cơ thể phải chịu các tác động phụ.


Sau khi các giác quan khôi phục lại, Karen cảm thấy sự ấm áp từ xung quanh,


gió biển ấm áp thổi qua người, cho người ta một loại cảm giác vui vẻ đặc biệt.


Mở mắt ra, nhìn bốn phía, Karen phát hiện mình đang đứng trong một tòa cung


điện, cung điện được xây nên từ đá tảng màu trắng, lộ ra vẻ cổ kính và trang


nghiêm, mà tòa cung điện này lại nằm trên đỉnh của một ngọn núi.


Ở chỗ này, có thể nhìn thấy biển cả ở phía xa xa, và những thành trấn nằm lít


nha lít nhít ở bên dưới.


Đảo Ám Nguyệt, bốn mùa đều như mùa xuân.


Phản ứng đầu tiên của Karen là, Đảo Ám Nguyệt phải lớn hơn rất nhiều so với


trong tưởng tượng của mình, nhân khẩu tất nhiên cũng sẽ rất nhiều, nó không


phải được khống chế bới một gia tộc, mà là một đám cộng động người dân trên


đảo cùng có tín ngưỡng là Ám Nguyệt.


Đương nhiên, bây giờ Trật Tự Thần Giáo đã mở chỗ truyền giáo ở nơi này, cư


dân của Đảo Ám Nguyệt lại có nhiều hơn một sự lựa chọn tín ngưỡng.


Phía trước, có một chiếc xe ngựa dừng lại, người ở chỗ này chuyên môn phục


vụ cho đoàn đại biểu đến đàm phán của Trật Tự Thần Giáo, Karen để ý đến trên


đầu của mỗi con ngựa đang kéo xe đều có mọc một cái sừng, còn về nội thất


bên trong xe ngựa, cũng được bố trí đầy trận pháp, hiệu quả giảm xóc nếu so


với những chiếc xe sang trọng thì chỉ có cao hơn chứ không thấp.


Tóm lại, đi từ Wien đến Đảo Ám Nguyệt, trong nháy mắt có cảm giác như đi từ


xã hội hiện đại đến xã hội huyền ảo.


Nhưng thật ra thì đây mới là bộ mặt thật của thế giới này.


Dù bây giờ quân đội thực dân đã sớm bước vào thời kỳ súng kíp và tàu chiến


bọc thép, nhưng hôm đó Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn nhìn thấy bước ra từ trong hang


động, mới là sức mạnh kinh khủng nhất của thế giới này.


Có rất nhiều người cũng giống như Karen nhìn qua nhìn lại khắp nơi, không chỉ


có các thành viên khác trong tiểu đội, thành viên của những tiểu đội Đòn Roi


Kỷ Luật khác ở xung quanh cũng đều giống vậy, dù gì thì đa phần người ở đây


đều là lần đầu tiên đặt chân lên Đảo Ám Nguyệt, tất nhiên cảm thấy ngạc nhiên


đối với hoàn cảnh đặc biệt ở nơi này.


“Khục…”


Neo ho nhẹ một tiếng, tất cả đội viên lập tức tập trung chú ý.


Tuy vậy, đội trưởng cũng không phải là muốn mọi người chú ý tác phong của


mình, mà là chỉ chỉ về phía chiếc xe ngựa được kéo bởi con ngựa một sừng kia,


nói:


“Ngồi lên chiếc xe ngựa này, chắc chắn dễ chịu hơn lúc ngồi ô tô, mà tốc độ


cũng chưa chắc chậm hơn ô tô.”


Ngay sau đó,


Đội trưởng lại nói:


“Nhưng trong số những người bình thường thì có bao nhiêu người có thể có tư


cách để ngồi loại xe ngựa này?”


Neo nhìn khắp bốn phía, cuối cùng nói: “Dáng vẻ ở bên ngoài của thế giới, cũng


không phải là dáng vẻ đương nhiên của thế giới này, mà là dáng vẻ của thế giới


bên dưới Trật Tự.”


Đại Chủ Giáo Waffron chuẩn bị bước lên xe ngựa thì dừng lại, quay đầu nhìn về


phía Neo, gật đầu nói:


“Ngươi nói rất đúng.”


Neo cúi đầu về phía chủ giáo Waffron.


Có điều, ngài Chủ giáo tựa như cũng không có hứng thú mà bắt đầu diễn thuyết


khi vừa đặt chân đến địa bàn của người ta, sau khi cười cười thể hiện sự tán


thưởng dành cho Neo thì lập tức ngồi vào trong xe.


Leon và Laure cũng ngồi vào xe ngựa, xe ngựa bắt đầu tiến lên.


Neo thì dẫn theo tiểu đội của mình chia làm hai đội mà bảo vệ xe ngựa.


Karen quen ngồi trong ô tô mà chấp hành làm việc, bây giờ lại có cảm giác


đang quay kịch phim cổ trang, còn thiếu một cây đao dắt ở bên hông mỗi người.


Nghĩ đến cái này, Karen nhỏ giọng hỏi Fanny ở phía trước: “Hành lý của chúng


ta đâu?”


Fanny chỉ chỉ về phía trước không xa, nói: “Hành lý sẽ được phân phát lại ở chỗ


đó, nơi nghỉ lại sắp tới của chúng ta.”


“Được rồi.”


Karen nhẹ gật đầu, ra hiệu mình biết rồi.


Trong xe ngựa;


Waffron híp nửa mắt nói: “Tên đội trưởng này, rất có kiến thức.”


“Đội trưởng của tiểu đội chó săn rất nổi tiếng.” Leon lập tức giới thiệu.


“Nói như vậy, lời đồn kia về tiểu thư Ophelia, cũng xuất phát từ trong cái tiểu


đội này ra rồi?”


“Đúng vậy, ông nội, nhưng đây cũng chẳng qua chỉ là lời đồn đại.”


“Ta còn không có hẹp hòi đến mức độ đó.” Waffron khoát tay áo, “Nói cho cùng


thì Đảo Ám Nguyệt cũng không phải người hầu của Thần Giáo chúng ta, cô ta


có quyền tự chọn của mình.”


“Vâng, thưa ông nội.”


“Nhưng là, đợi đến sau khi trở về, ta vẫn còn muốn hỏi bộ phận bố trí nhiệm vụ


một chút, bố trí cái tiểu đội này đi theo ta, là đang thử đánh cược xem lòng dạ ta


có rộng lượng hay không à?”


Tất nhiên rằng Đại Chủ Giáo Waffron cũng đã phát hiện ra vấn đề.


Theo lý thuyết, bộ phận phụ trách sắp xếp cũng không có khả năng phạm vào sự


sai lầm như vậy, sắp xếp người mà lãnh đạo có thể sẽ thấy phản cảm cùng đi xa


với lãnh đạo.


Nguyên nhân cũng bởi vì thế mà lúc Neo biết được nhiệm vụ này cũng không


thèm ra sức giành lấy nhiệm vụ này cho tiểu đội mình.


Lúc này Laure nói xen vào: “Thưa ngài Đại Chủ Giáo, nơi tiếp theo chúng ta


phải đi chính là khách sạn Bernard, đây là một khách sạn duy nhất trên Đảo Ám


Nguyệt đón tiếp khách từ bên ngoài, nằm ở ngay tại ngọn núi này, được xây


dựng ở vị trí sườn núi, diện tích của khách sạn rất lớn, còn có suối nước nóng,


rất thích hợp cho việc nghỉ dưỡng, đêm nay ngài có thể ngâm suối nước nóng


rồi lại nghỉ ngơi sau.”


“Tốt, ta đã biết.”